Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 46: Hái lê.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 46: Hái lê.

Tháng Mười chớp mắt cũng đã sang được một thời gian. Tới cái ngày hàng lê phía tòa tháp Tây đã được thu hoạch thêm vài vụ nữa, thì lúc Hồ Đông Quan quay về phòng mình lấy đồ mới sực nhớ ra, cậu chưa mè nheo Thái Lê Minh Hiếu đi hái quả cùng mình lần nào cả. Mấy trái lê cuối mùa căng mọng lủng lẳng trên cành, màu đỏ từ phần cuống chuyển dần sang màu vàng cam trên vỏ quả, làm rực rỡ cả một cảnh sắc phía sau khung cửa sổ. Hồ Đông Quan nhớ khi mới đến đây vào mùa xuân, mỗi khi cậu vén rèm ra là lại nhìn thấy một bức tranh điểm xuyết màu trắng xinh đẹp của hoa lê, giống như tuyết trên cành vậy. Nhưng đến khi thu sang cũng là lúc hàng cây sai trĩu quả, thì cảnh tượng trông vui mắt hơn hẳn. Sự chuyển dịch thời tiết đẹp như tranh vẽ này là lần đầu tiên Hồ Đông Quan được trải nghiệm, bởi ở Adonis cậu nào từng được trải qua cái cảm giác bốn mùa thay đổi như thế này.

Hồ Đông Quan say mê ngắm nhìn khung cảnh trước mặt, có hơi tiếc một chút vì đã không kịp nhớ ra chuyện hái lê này. Cũng không trách cậu được, dạo này bọn họ lại quay về thư viện và xưởng chế tạo để tiếp tục những nghiên cứu còn dang dở, đến lúc cậu nhận thức thời gian thì trời đã sụp tối rồi. Thái Lê Minh Hiếu đều đặn mỗi ngày chăm hoa sơn trà, đi học cùng cậu, rồi lại chăm hoa, mỗi khi hoàng hôn buông xuống mới lại từ vườn hoa chạy sang chỗ lão Thomas để đón Hồ Đông Quan về ăn cơm. Đến lúc tắm rửa thay đồ xong, thì cậu lại quen đường quen lối mà leo lên giường của hắn làm con mèo lười, nên cũng không còn thời gian mà để ý tới hàng lê bên ngoài tòa tháp nữa.

Đang ngẩn người thì thiếu niên cảm nhận được một vòng tay ấm áp quen thuộc, ôm lấy mình từ phía sau. Thái Lê Minh Hiếu choàng lên cơ thể Hồ Đông Quan chiếc áo khoác mùa thu của hắn, tựa cằm lên vai cậu và siết lấy vòng eo nhỏ nhắn. Cậu hơi ngả người ra sau, ngước lên nhìn hẳn, cảm nhận được mái tóc màu nâu hạt dẻ lòa xòa cọ cọ vào một bên má mình. Tóc Thái Lê Minh Hiếu gần đây hơi dài một chút rồi, cả cậu cũng vậy nữa, có lẽ phải nhờ Marry chỉnh lại cho gọn gàng. Nhưng Hồ Đông Quan cũng trộm nghĩ, cái hình tượng này hợp với Thái Lê Minh Hiếu phết, khi tóc mái của hắn rủ xuống che hết cả chân mày, khuôn mặt điển trai trở nên hiền hòa và có chút trẻ hơn, làm cho cậu có cảm tưởng như mình đang lén lút hẹn hò với bạn trai cùng trường trung học.

Hồ Đông Quan không nhịn được cái hình ảnh dùng sắc dụ dỗ con nhà lành này, cậu rướn người hôn lên khóe môi của Thái Lê Minh Hiếu, rồi nhanh chóng được hắn đáp lại bằng một nụ hôn sâu hơn. Cũng không biết là từ lúc nào mà tư thế của hai người lại dần thay đổi, đến khi nhận ra thì cậu đã tựa lưng vào khung cửa sổ, được hắn bế thốc lên và đỡ lấy mông, hai chân cậu còn quấn lấy eo hắn. Hai má Hồ Đông Quan hơi ửng hồng, phản chiếu trong đôi mắt Thái Lê Minh Hiếu là hình ảnh bản thân cậu, có một chút ướt át rũ rượi, sau khi bị hắn chiếm đoạt không khí vì hôn quá lâu. Cậu choàng tay lên vai hắn đế làm điểm tựa, ngửa đầu ra sau, ngoan ngoãn vâng lời khi chàng trai trước mặt lại mút nhẹ lên cần cổ trắng nõn, để lại không ít dấu vết mờ ám trên cơ thể cậu.

Song Thái Lê Minh Hiếu lại rất biết chừng mực, hắn hôn vừa đủ rồi thì dừng lại, khẽ liếm môi, rồi từ tốn chỉnh lại cổ áo cho Hồ Đông Quan. Đến lúc này thì đôi chân vắt vẻo trên người hắn của thiếu niên mới được thả xuống, chạm lại được tới mặt đất nhưng không vững vàng, khiến hắn phải dùng một tay đỡ eo cậu, làm cậu có chút ảo giác như thể mình đang mềm nhũn cả người. Hồ Đông Quan chớp đôi mắt mờ hơi nước mà nhìn hắn, đã hôn đến mức khiến cho cậu rơi cả nước mắt sinh lý rồi, vậy mà còn kết thúc giữa chừng! Bao nhiêu lần đều là hắn khiến cho cậu tụt hết cả hứng. Sau khi lấy lại tỉnh táo, Hồ Đông Quan nhíu mày, thúc nắm đấm nhỏ của cậu vào bụng người trước mặt, không thèm nể nang hắn có đau không. Thái Lê Minh Hiếu ôm nơi bị tấn công mà ra vẻ đau đớn, giương đôi mắt chó con nhìn cậu, vừa ngỡ ngàng vừa đáng thương. Nhưng lần này Hồ Đông Quan không muốn để bị mắc lừa nữa, hắn diễn tuồng thì mặc hắn diễn tuồng. Đồ dê cụ này hầu như ngày nào cũng để lại dấu hôn trên cổ cậu, nhưng lại ra vẻ đạo mạo không cho cậu vượt rào khi chưa đủ mười tám tuổi. Cái gì cũng làm cả rồi, chỉ thiếu mỗi bước cuối cùng, hắn ra vẻ cho ai xem chứ? Dù sao thì, cũng có phải cậu không cho phép đâu, cậu cũng… cũng dụ dỗ hắn bao nhiêu lần rồi, vậy mà hắn vẫn giữ vững được lập trường - phòng thủ tuyệt đối.

Thái Lê Minh Hiếu cười hì hì, thôi không diễn cái trò tủi thân vì bị đánh nữa, mà lại gần hôn nhẹ lên chóp mũi và mi mắt Hồ Đông Quan. Cậu xua tay tính đuổi hắn ra vì bị làm cho ngứa ngáy, nhưng sức lực cũng chẳng đáng là bao so với cái ôm siết chặt quanh eo mình của hắn.

“Hay là hôm nay tụi mình cúp học nhé.” Thái Lê Minh Hiếu thì thầm bên tai Hồ Đông Quan, giọng nói ấm áp pha chút cảm giác tựa như đang làm nũng. “Anh dẫn em đi hái lê.”

Hai mắt Hồ Đông Quan sáng lên khi nghe hắn nói câu cuối, cậu vui vẻ gật đầu trước cả khi mở miệng nói đồng ý. Nếu như lão Thomas mà thấy cảnh này, khéo sẽ tức chết mất thôi, dù là lão cũng không chết được, cả hai đồng lòng mà vụng trộm nghĩ.

Thế là hai thanh niên một cao một thấp hơn tí xíu, hớn hở nhờ robot thu hoạch tìm trong kho chứa đồ một cái gậy có đính kèm lưới để hái trái cây thủ công. Thái Lê Minh Hiếu bảo rằng, hắn làm ra thứ này trong lúc buồn chán, không ngờ lại có ngày được sử dụng cùng với người khác. Hồ Đông Quan nghe xong cũng không nói gì, cậu chỉ lặng lẽ nắm lấy tay hắn mà siết chặt. Từ giờ hắn sẽ luôn có cậu ở bên cạnh rồi, không lo buồn chán nữa.

Mấy trái lê cuối mùa cũng không còn sót lại bao nhiêu nữa, nhưng chẳng rõ vì sao không ít quả được chừa lại đều ở tầm thấp, có những cành nặng trĩu còn hạ đến ngang tầm mắt, chỉ cần vươn tay là hái được. Hồ Đông Quan len lén liếc nhìn Thái Lê Minh Hiếu vươn cây sào lên cao mà thay cậu hái những quả không thể với tới, thầm suy đoán… không lẽ là do hắn cố tình nhờ robot thu hoạch để lại cho mình. Cậu tủm tỉm cười, hái từng quả lê căng mọng và bỏ vào giỏ. Mùi thơm thoang thoảng của trái cây vừa được thu hoạch quanh quẩn bên người, cũng rất hợp với mùi pheromone của họ, đều là hương hoa cỏ. Thái Lê Minh Hiếu từng ủ trà chanh đào kèm cỏ ngọt cho Hồ Đông Quan uống, mùi vị cũng rất ngon. Phía sau nhà kính trồng rau của Max là một vườn trà xanh nhỏ, lượng thu hoạch vừa đủ quanh năm cho một cái bàn trà ba đến bốn người, lần này cậu sẽ đòi hắn làm trà lê ướp cỏ ngọt cho mình uống, Hồ Đông Quan nghĩ.

“Quan có muốn hái thử ở trên cao không? Anh bế em lên.”

Thái Lê Minh Hiếu quay sang hỏi cậu. Hồ Đông Quan chưa kịp định thần thì giỏ trái cây trên tay mình đã bị hắn cầm lấy và đặt xuống đất, thay vào đó là cây gậy hái thủ công mà hắn đã làm. Cậu lúng túng nhìn thứ trên tay mình, thử vươn lên cao và móc vào một quả lê đỏ vừa tầm thu hoạch. Nhưng rồi bị trượt. Thiếu niên thử đi thử lại mấy lần, cảm giác hình như vẫn còn hơi quá tầm với của cậu một chút, bèn nhón chân lên, quyết tâm hái cho bằng được.

“Lần này em nhất định sẽ… Á, anh làm cái gì vậy?!”

Hồ Đông Quan giật mình la lên khi cảm thấy hai chân mình nhẹ hẫng. Thái Lê Minh Hiếu ôm lấy eo cậu từ đằng sau, nhấc bổng cả người cả gậy, để cậu có thể rướn cao hơn. Hồ Đông Quan hờn dỗi dùng măng cụt mèo quào tay hắn vài cái, để cho hắn chừa cái tật khiến cậu hoảng, nhưng mà lực tay cũng chẳng đáng kể tí nào. Rồi cậu mới từ từ bình tĩnh lại, thử cầm cây vợt hái thêm lần nữa. Trái lê lủng lẳng trên cao vừa khéo lắc lư thêm vài lần rồi tách khỏi cành, chui tọt vào lưới một cách hoàn hảo. Hồ Đông Quan mừng rỡ mà reo lên, ngửa hết cả người ra sau, khiến cho Thái Lê Minh Hiếu chưa kịp mừng theo cậu thì đã mất thăng bằng mà ngã xuống.

Trời đất chao đảo trong vài giây, tới khi Hồ Đông Quan tỉnh táo một chút thì cậu đã nằm đè lên ngực Thái Lê Minh Hiếu, còn hắn thì ôm cả người cậu vào lòng để che chắn, nhíu mày nhắm mắt lại. Cậu hoảng hốt ngồi dậy lay lay cơ thể hắn.

“Anh Hiếu, anh có sao không?! Đừng làm em sợ nha…”

“Lê… anh muốn ăn lê. Trái lê mà em mới hái…”

Thái Lê Minh Hiếu thở hắt ra, len lén hé mở mắt nhìn cậu, phô trương khoe dáng vẻ yếu ớt cần được chăm sóc. Hồ Đông Quan ngớ người vài giây, mặc kệ hắn nói nhảm, lật lên lật xuống hai cánh tay và sau gáy hắn vài lần để chắc rằng Thái Lê Minh Hiếu không sao cả, xong mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu đấm nhẹ lên ngực hắn, với cái giọng nghe dỗi cực nhiều.

“Ăn cái gì mà ăn! Người ta còn sợ anh té xong bị sảng luôn rồi. Anh che cái gì, em có đấm chỗ đấy đâu.”

Hồ Đông Quan tức đến mức phồng má, gắt giọng mắng Thái Lê Minh Hiếu, khi thấy hắn lại giả vờ ôm tim chịu đau. Song biết lần này không đùa cậu được nữa, hắn mới ngoan ngoãn chống tay ngồi dậy, rướn lấy cây vợt hái trái cây còn sót lại quả lê mà Hồ Đông Quan vừa hái. Trái lê nửa đỏ nửa vàng căng mọng trên tay hắn, mùi thơm thoang thoảng nhè nhẹ. Thái Lê Minh Hiếu hít một hơi thật dài, như thể đang được ngửi hương thơm từ báu vật hiếm có khó tìm, rồi hắn cắn một miếng. Ừm, ngọt. Thơm như em bé trước mặt mình vậy, nhưng vẫn thua cậu nhiều chút. Hắn nghĩ thầm, trộm tủm tỉm cười với vài dòng suy nghĩ đen tối trong đầu.

Hồ Đông Quan lúc này vẫn ngồi trên đùi hắn, tức cái mình nhìn Thái Lê Minh Hiếu vui vẻ thưởng thức thành quả mà cậu vừa mới hái được. Thiếu niên vươn tay tính cướp lấy trái lê trên tay hắn, nhưng bị Thái Lê Minh Hiếu tránh né một cách hoàn hảo. Rồi lúc cậu chưa kịp tấn công thêm lần nữa, hắn phản đòn bằng cách hôn lên môi cậu.

Thịt quả lê vừa giòn vừa mọng nước luồn vào khoang miệng nhỏ của Hồ Đông Quan, vị ngọt vươn trên đầu lưỡi cậu, hương thơm lại thanh mát. Thái Lê Minh Hiếu mỉm cười nhìn thiếu niên phụng phịu nuốt xuống, lại cắn một miếng lê, bón cho cậu bằng miệng. Hai người cứ ăn như vậy mãi cho đến khi hết toàn bộ thịt quả. Rồi Thái Lê Minh Hiếu mới ôm lấy Hồ Đông Quan, mút nhẹ vị ngọt trên đầu lưỡi cậu, khiến cho nụ hôn kéo dài hơn. Một nụ hôn có mùi vị của những quả lê căng mọng cuối mùa, xem lẫn mùi cỏ ngọt và hoa sơn trà thoang thoảng. Hồ Đông Quan có ảo giác như thể mình vừa được uống một tách trà rất lạ, cũng rất ngọt ngào, ngọt đến tận tim.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến