Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.

Hồ Đông Quan bắt đầu trấn tĩnh lại và nhìn xung quanh. Cậu vẫn đang ở trong một khu rừng, nhưng thực vật ở đây lại khác biệt so với nơi cậu sinh sống. Những tán lá cây xào xạc theo từng cơn gió nhẹ trên đỉnh đầu, mang theo một hơi thở tươi mát đầy sức sống. Và rồi, cũng có một điều mà Hồ Đông Quan phải sửng sốt ngạc nhiên, cố hết sức đứng dậy đế nhìn cho thật rõ. Phía sau lưng cậu khi nãy là một tòa lâu đài sừng sững xây theo lối kiến trúc thời trung Âu, với nhiều pháo đài và tháp canh khác nhau. Và tòa lâu đài này dường như luôn hoạt động theo cách nào đó, bởi trên bầu trời là rất nhiều robot camera trinh sát đang di chuyển, rà soát từng ngóc ngách xung quanh bức tường của lâu đài.

Cẩn thận quan sát những con robot đang bay lượn đó, Hồ Đông Quan tự phân tích suy ngẫm trong đầu. Dường như cậu có thể tưởng tượng ra mạng lưới không gian của những robot trinh sát này. Việc còn lại có thể để cho SNOW11 tính toán. Nếu như món đồ chơi bắn pháo hoa mà cha cậu mang theo rơi ở đây, có lẽ bên trong tòa lâu đài sẽ có đáp án. Và cũng có lẽ, cậu sẽ tìm được cha mình ở đó.

Sau khi ngồi lại vào khoang điều khiển và vẽ sơ đồ không gian cho SNOW11, cậu lại bắt đầu nhập lệnh. Cân nhắc độ khó của lần di chuyển này, Hồ Đông Quan quyết định mình phải hy sinh nhiên liệu một chút, ước tính bây giờ chỉ còn 2/3 nhiên liệu sau khi đã xuyên qua lỗ hổng, cậu phải tính toán cho cả đường về nhà.

“SNOW11, khởi động chế độ tàng hình.”

“Dạ! Nhưng thưa chủ nhân, tàng hình xong bé sẽ rất đói đó.”

Robot du hành làm nũng than thở, cũng khó trách được nó, khi bí mật thiết kế ra tính năng tàng hình cho SNOW11 cậu lại không thể cân nhắc chính xác phần tiêu hao nhiên liệu, bởi vì người hiểu nhất về vấn đề này chỉ có cha của cậu. Nhưng do lén cha mình chế tạo và cài đặt, nên cậu vẫn chưa biết cách mở lời với ông như thế nào. Một khi tính năng này bị phát hiện, tài năng của cậu cũng sẽ bị Chính phủ chú ý tới. Cha luôn muốn cậu được sống trọn vẹn cuộc sống của một học sinh trước năm 18 tuổi, không phải lo âu suy nghĩ quá nhiều, hay vùi đầu vào nghiên cứu như anh chị của mình.

“Không cần lo lắng đâu, chỉ tàng hình ở một số giai đoạn ngắn thôi.”

SNOW11 lại “dạaaa” một tiếng rõ to trước khi kích hoạt chế độ theo lời cậu nói. Nó bắt đầu tìm kẽ hở để luồn lách vào trong lâu đài, tránh đường đi nước bước của các robot trinh sát. Khi tiến vào vùng nguy hiểm không thể che mắt kẻ địch ở trên đầu, SNOW11 bắt đầu ẩn thân theo như lệnh mà cậu đã cài đặt. Khoảng chừng 20 phút sau, cuối cùng thì cánh cửa nhỏ bên hông của tòa lâu đài cũng hiện ra trước mắt. Cậu đã phải vừa đi vừa mở mắt dò đường cho robot du hành, để ý xem nơi nào có thể đột nhập được. Mãi đến lúc nhìn thấy một cánh cửa có ống khóa thủ công, con tim như đang treo trên cao của cậu cuối cùng cũng được hạ xuống, Hồ Đông Quan thở phào nhẹ nhõm. Cậu ấn nút lệnh, mở ra một chiếc cánh tay robot nhỏ của SNOW11, trên cánh tay đó là thiết bị phá khóa chuyên nghiệp, chỉ cần là khóa thủ công thì dù khó đến mức nào cũng mở được. Tách tách vài tiếng, cuối cùng cánh cửa mà Hồ Đông Quan đang hồi hộp nhìn chằm chằm vào đó cũng mở ra. Tuy là cửa nhỏ nhưng do SNOW11 có thể tích bề ngang chỉ dành cho một người nên nó cũng có thể luồn lách mà đi vào.

Bên trong quả nhiên vẫn là kiến trúc thời trung Âu. Người tạo ra tòa lâu đài này quả thật có sự cố chấp rất cao về tính thẩm mỹ, bởi những robot trinh sát kia nếu nhìn kỹ sẽ phát hiện ra ngoại hình của chúng giống như những bức tượng đá có cánh. Hồ Đông Quan ra lệnh cho SNOW11 đóng cánh cửa vừa đi vào lại, và cậu cũng đồng thời gắn lên đó một thiết bị định vị kiêm phá cửa tự động khác, phòng hờ quên lối ra. Bên cạnh nơi này có vài căn phòng như nhà kho, và một cái phòng xép trống không chỉ có vài cây chổi và những tấm thảm cũ. Thật sự là giống trong những câu chuyện cổ tích mà cậu từng đọc qua. Hồ Đông Quan cân nhắc một chút rồi quyết định để lại SNOW11 ở trong phòng để chổi, phủ những tấm thảm lên người nó. Vào tới đây thì kích thước của SNOW11 quá gây chú ý, cậu chỉ cần mang theo vài thiết bị định vị và phá khóa thôi.

Hồ Đông Quan mở thiết bị định vị lên, trong lòng nơm nớp lo sợ. Cha của cậu đã kết nối món đồ chơi bắn pháo hoa với thiết bị liên lạc của ông, là một con chip gắn trên vành tai. Lúc trước cậu đã từng thử dò định vị của cha với hy vọng bắt được tín hiệu của con chip ấy, nhưng vô vọng. Cậu đoán là đội quân giải cứu cũng đã dùng những thiết bị còn tân tiến hơn để dò tìm, nếu như đến họ cũng dò không ra thì cậu cũng khó lòng tìm được. Có lẽ đêm nay là do may mắn. Nếu như từ trường bất ổn đã tạo nên một lỗ hổng không gian, và khiến cho ánh sáng từ robot bắn pháo hóa xuyên qua đó đến với hành tinh của cậu, và cậu cũng dò được tọa độ của con robot ấy, thì có nghĩa là vẫn còn hy vọng dò tìm được cha cậu thông qua những thiết bị này.

“Tít tít. Tít tít.”

Âm thanh chợt vang lên trên thiết bị dò tìm mà Hồ Đông Quan đang cầm trên tay, cậu mừng rỡ mở to mắt, dán sát vào màn hình để chắc rằng mình không hề nhìn nhầm. Sau khi ước chừng khoảng cách và hướng đi, cùng với việc quan sát kiến trúc của tòa lâu đài, cậu nghĩ rằng cậu phải leo lên tòa tháp ở phía Tây. May mắn cho cậu, nơi này không xa lắm, bước qua hành lang kia là có một cầu thang để leo lên tháp.

Hồ Đông Quan vừa đi vừa cẩn thận quan sát xung quanh. Bên ngoài tòa lâu đài có rất nhiều robot canh chừng nhưng bên trong dường như lại rất vắng lặng, không thấy hơi thở của sự sinh hoạt. Dù có vẻ như sàn nhà vẫn thường xuyên được dọn dẹp. Dường như đây là một tòa lâu đài dành cho robot vậy. Cậu nghĩ. Mọi thứ đều trông chỉn chu như đồ trong viện bảo tàng, không một chút xê dịch.

Leo đến tầng cao nhất của tòa tháp, tín hiệu cũng ngày một gần hơn. Đột nhiên, Hồ Đông Quan nghe văng vẳng một âm thanh từ đâu vọng đến. Cậu cố gắng trấn tĩnh lại, dỏng tai nghe cho thật rõ. Giống như là tiếng hát. Hồ Đông Quan lần mò đi theo âm thanh ấy, khoảng cách với tín hiệu định vị mà cậu cần tìm tới cũng ngày một gần. Tiếng hát dần dần rõ hơn, nghe như lời thủ thỉ tâm tình. Là giọng hát ấm áp nhất mà cậu từng nghe thấy trong đời, nhưng dường như… cũng chất chứa bên trong bao nhiêu nỗi buồn và sự vô vọng.

I once dreamed a very long dream

You would come to my side and set me free

From my worries and sorrows

From my pain and unsureness

Spring passed, summer came

Autumn arrived, winter approached

I still haven't found you

In front of my eyes, there was only a red flower

Blooming from the snow.”

Khi chợt sực tỉnh, thì Hồ Đông Quan đã đứng trước một cánh cửa lớn vô cùng nặng nề. Cửa có khóa, nhưng chỉ là khóa thủ công. Tiếng hát vang lên từ bên kia cánh cửa, và thiết bị định vị cũng nói rằng cái cậu đang muốn tìm ở bên trong đó.

Hít một hơi thật sâu, Hồ Đông Quan nhẹ nhàng dùng thiết bị phá khóa, cậu không muốn kinh động đến người đang hát ở bên trong. Kẻ ấy là ai? Vì sao tòa lâu đài rộng lớn thế này lại có một người như vậy ở trong đó, trong căn phòng khóa từ bên ngoài? Vì sao thiết bị định vị lại chỉ cậu đến nơi này? Và lỡ như… lỡ như cha cậu cũng đang ở đó? Hàng loạt câu hỏi liên tục nảy ra trong đầu của Hồ Đông Quan. Cậu chỉ có thể cố gắng thật cẩn thận, từng bước một.

Hồ Đông Quan mở hé cánh cửa nặng nề ra sau khi đã phá khóa. Trong căn phòng không có đèn, chỉ có vài ngọn nến. Ánh trăng bên ngoài hắt vào một luồng ánh sáng dài từ khung cửa sổ cao chọc trần, rọi xuống một chiếc piano không ai đàn, nhưng phím đàn đang tự nhảy múa. Cậu đoán rằng chiếc piano ấy là một thiết bị thông minh nhân tạo nào đó. Và người đang hát dường như vẫn rất nhập tâm, quay lưng về phía cậu.

I wish you would come

I wish you would come

I wish you would come to me...”

Hồ Đông Quan chậm rãi bước từ từ về phía bóng lưng kẻ đang hát. Đó là một người đàn ông cao lớn, cao hơn cả một Alpha như cậu. Hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng dài kiểu trung Âu cổ, trang phục rất hợp với nơi này. Mái tóc màu nâu hạt dẻ được cắt ngắn gọn gàng, ánh lên dưới ánh trăng. Nếu như kẻ đó có đội một chiếc vương miện, cậu thầm nghĩ có lẽ trông hắn không khác gì một chàng hoàng tử cô đơn đang bị nhốt trong lâu đài.

“LÀ AI?!”

Tiếng gầm gừ giận dữ đột ngột vang lên đứt đoạn tiếng hát. Hồ Đông Quan giật mình té ngã xuống, mở to cặp mắt sợ hãi nhìn người trước mặt đang quay lại đối diện với mình. Những đường máu đỏ giận dữ như lửa lan tràn khắp trên gương mặt và cơ thể của hắn, đan xen với nước da màu bánh mật. Và đôi con ngươi của hắn đang mở to, trừng trừng nhìn cậu, như một vực thẳm sâu không thấy đáy.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến