Chapter 47: Lộ thiên.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 47: Lộ thiên.
Hôn
nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc
càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh
Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa
trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu
tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ
Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ
Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ
phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn
thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều
quên mất.
Thái
Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy
lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy
khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. Nhưng Hồ Đông Quan giữ lấy
tay hắn, ánh mắt trong veo, kiên định nhìn Thái Lê Minh Hiếu. Hắn khẽ lắc đầu.
Hắn muốn từ chối cậu, hắn phải từ chối cậu. Trong lúc vẫn còn tỉnh táo, Thái Lê
Minh Hiếu phải chặt đứt mọi nguy cơ mất kiểm soát của mình. Hắn sợ. Hồ Đông
Quan có cho phép thì hắn vẫn sợ. Nhỡ đâu hắn làm tổn thương cậu, nhỡ đâu… hắn
xâm phạm cậu trong vô thức, cưỡng bức cậu thì sao? Hồ Đông Quan vẫn còn quá nhỏ,
có lẽ cậu không nhận thức được hắn có thể nguy hiểm đến mức nào.
Nhưng
Hồ Đông Quan cũng chẳng muốn bận tâm giờ này Thái Lê Minh Hiếu đang lo lắng điều
gì, cậu đoán được, và cũng không tránh né. Tuyến thể sau gáy đang đau nhức đã
lên tiếng thay bản thân cậu rồi. Hồ Đông Quan từng bị Thái Lê Minh Hiếu đánh dấu
tạm thời, nên chỉ cần kỳ phát tình của hắn đến, chỉ cần pheromone của hắn bùng
phát dữ dội như lúc này, mọi thứ đã chẳng còn là chuyện của riêng hắn nữa. Cậu
đã là một nửa của hắn rồi. Ở một nơi không có thuốc ức chế, hoặc thuốc ức chế
không còn khả năng phát huy tác dụng, cậu giúp hắn thì cũng tương đương giúp
chính mình mà thôi.
Trong
lúc Thái Lê Minh Hiếu còn đang mơ hồ không rõ phải làm gì tiếp theo, Hồ Đông
Quan cúi đầu, quen đường quen nẻo mà tháo nút quần của hắn ra rồi kéo xuống.
Dương vật lớn vì kích thích của kỳ phát tình mà cộm lên bên dưới quần lót của hắn.
Cậu vừa liếm nhẹ lên đó vừa kéo dần lớp vải đang che phủ, khiến cho Thái Lê
Minh Hiếu khẽ hít sâu một hơi. Nắm tay hắn siết chặt, chống hai khuỷu tay trên
mặt đất, cố gắng lắc đầu để cho bản thân thêm tỉnh táo. Nhưng Hồ Đông Quan vẫn
không dừng lại. Hai quả cầu lớn của hắn cũng bại lộ trong không khí sau động
tác kéo xuống của cậu, cùng với vật hình trụ vươn cao, hơi chếch lên phía trên.
Thiếu niên hôn lên đầu dương vật của hắn, rồi bắt đầu liếm từ gốc. Cậu chỉ làm
theo bản năng, mút lấy từng quả cầu của hắn. Vùng lông rậm rạp chọc vào má cậu,
khiến cho Hồ Đông Quan hơi ngứa ngáy, nhưng cũng đồng thời ngầm có một chút thỏa
mãn trong lòng. Cậu yêu cái sự nam tính này của hắn. Thái Lê Minh Hiếu bình thường
hay khoác trên người những chiếc áo sơ mi voan mềm mại, trông như một chàng
hoàng tử hiền lành ngoan ngoãn, lại ngốc ngốc tựa cún con, với cái mùi hương cỏ
ngọt thoang thoảng cực kỳ lừa tình. Nhưng cởi đồ ra thì giống như một người
khác vậy. Hương vị nam tính của hắn, cơ thể sáu múi và khuôn ngực rắn chắc của
hắn, hai cánh tay dài nổi lên những đường mạch máu lớn, biểu hiện của một người
thường xuyên rèn luyện thể chất. Và cả… dương vật lớn với vùng lông rập rạp, vẫn
thường ngủ yên dưới lớp quần lót vì hắn không cho cậu vượt rào. Từng hình ảnh
trên cơ thể trần trụi của hắn đều rất lập thể, khiến cho cậu không ít lần phải
len lén nhìn rồi muốn in sâu vào trong trí nhớ. Hồ Đông Quan thấy mình cũng có
hơi háo sắc thật. Nhưng người đẹp như Thái Lê Minh Hiếu, cậu có háo sắc cũng là
chuyện bình thường. Yêu cái đẹp có gì sai đâu chứ!
Ánh
mắt Thái Lê Minh Hiếu càng ngày càng trở nên thâm trầm, sâu không thấy đáy. Hắn
im lặng nhìn Hồ Đông Quan ngoan ngoãn chăm sóc dương vật đang giương cao của
mình. Cậu lè lưỡi liếm lên từng đường gân xanh, từ gốc hôn dần lên đến ngọn, rồi
chậm rãi ngậm lấy bao quy đầu của hắn. Thiếu niên nhỏm người dậy để cúi xuống
sâu hơn, đưa dương vật vào sâu trong vòm họng mình mà liếm loạn, rồi lại nhả ra
mút vào. Bây giờ cậu giống như một con thú ăn thịt nhỏ, thích chí vờn quanh con
mồi của mình, lại chẳng hề nhận ra loài dã thú to lớn đã tiến lại gần từ lúc
nào không biết, âm thầm quan sát cậu trong bóng tối.
Vừa
liếm vừa mút được một lúc, dương vật lớn trong miệng Hồ Đông Quan cũng bắt đầu
có dấu hiệu sắp lên đỉnh. Cậu đẩy nhanh động tác của mình, thi thoảng còn dùng
lưỡi chọc chọc vào cái lỗ trên đầu dương vật của hắn. Thái Lê Minh Hiếu chợt nhếch
mép mỉm cười, hắn đột ngột nắm lấy mái đầu xù màu nâu vàng của thiếu niên mà đẩy
mạnh, khiến cho toàn bộ dương vật phút chốc ngập hết trong vòm họng của cậu. Cuối
cùng thì Thái Lê Minh Hiếu cũng không nhịn nữa, hắn bắn hết vào miệng Hồ Đông
Quan, khiến cho cậu ho sặc sụa, chảy cả nước mắt sinh lý. Phần lớn tinh dịch vì
hắn bất chợt cưỡng ép nên đã bị cậu nuốt hết, còn tràn ra bên ngoài khóe miệng.
Lúc này Hồ Đông Quan mới rời khỏi người hắn, cậu nửa ngồi nửa quỳ trên đất, vừa
ho vừa nhổ phần chất lỏng trắng đục còn lại ra ngoài, giận dỗi liếc đôi mắt đỏ
hoe nhìn Thái Lê Minh Hiếu. Nhưng rồi, thiếu niên ngay lập tức rùng mình khi bắt
gặp một đôi mắt dã thú sâu thẳm. Ánh mắt ấy còn đáng sợ và nguy hiểm hơn cái
ngày đầu tiên mà cậu đặt chân đến tòa lâu đài này nữa. Lúc này Hồ Đông Quan mới
nhận ra, cậu đã chơi đùa quá trớn rồi. Cậu quá xem nhẹ việc hắn là một Enigma,
có thể thống trị và cưỡng ép cậu bất cứ lúc nào.
Mùi
cỏ ngọt nồng đậm bất chợt công kích mạnh mẽ, vờn quanh tuyến thể sau gáy Hồ
Đông Quan. Thiếu niên bỗng nhiên bủn rủn cả người, suýt té ngã trên mặt đất.
Nhưng tên dã thú đã giữ cậu lại. Hắn ôm eo và bế cậu lên, để cậu đứng trên mặt
đất với đôi chân đang run rẩy, như chú nai nhỏ đã chấp nhận số phận, biết mình
không thể nào thoát khỏi tay loài thú săn mồi trước mặt.
Thiếu
niên ngước đôi mắt đen láy như mặt nước hồ thu, chớp chớp hàng mi rợp bóng, cầu
dã thú xin tha. Nhưng Thái Lê Minh Hiếu không màng đến. Hắn xoay người Hồ Đông
Quan lại, để cậu bám tay vào cây lê gần nhất, rồi kề sát lên tuyến thể của cậu
mà hít một hơi dài. Mùi hoa sơn trà run rẩy trong tuyết, rất hợp khẩu vị của hắn
ngay lúc này. Dã thú liếm nhẹ lên vết cắn mà mình đã đánh dấu trên cơ thể thiếu
niên lần trước, khiến cho cái eo nhỏ của cậu run bần bật vì kích thích và sợ
hãi. Rồi hắn bắt đầu cởi quần cậu ra, phơi bày cặp mông trắng lộ thiên trong
không khí. Thái Lê Minh Hiếu đánh lên mỗi bên một phát, để lại hai vệt ửng hồng
trên cặp đào căng mọng. Cái lỗ nhỏ ngay rãnh mông cũng đang rỉ nước từ nãy đến
giờ, báo hiệu khoang sinh sản sắp sẵn sàng mở ra để bạn tình thăm thú. Hai tay
Hồ Đông Quan đan chéo, tựa vào gốc cây lê trước mặt, cổ tay nhỏ nhắn bị bàn tay
lớn của Thái Lê Minh Hiếu nắm chặt, như thể hắn đang trói cậu. Tay còn lại của
hắn nắm lấy vòng eo nhỏ nhắn, giúp cho cậu đứng vững hơn trên mặt đất. Chiếc quần
dài của thiếu niên bị kéo xuống quá nửa, lộ ra cặp đùi trắng nõn.
Thái
Lê Minh Hiếu liếm môi, nhìn cái lỗ màu hồng đang khép mở trước mặt và không ngừng
tiết ra chất dịch lỏng bôi trơn. Hắn rất thèm khát được đút dương vật của mình
vào trong đó, một phát ấn sâu đến tận gốc, đâm thẳng vào khoang sinh sản non nớt
của cậu. Hắn muốn nghe Hồ Đông Quan rên lên vì sung sướng khi hắn dày vò cậu,
khi hắn bắn vào bên trong, khiến cho cái bụng nhỏ của cậu tràn ngập tinh dịch của
hắn. Hắn muốn làm cậu mang thai. Hắn muốn…
“Đừng…
đừng mà! Anh Hiếu ơi, em biết sai rồi… Anh đừng như vậy, em khó chịu quá…”
Động
tác của Thái Lê Minh Hiếu chợt khựng lại khi nghe âm thanh yếu ớt nỉ non của cậu.
Dương vật dựng thẳng của hắn đang vờn quanh bên cái lỗ nhỏ của Hồ Đông Quan,
hòng chuẩn bị cho đủ chất bôi trơn trước khi tiến vào. Hắn đột ngột lắc đầu,
buông bàn tay đang nắm cổ tay cậu ra, rồi đấm mạnh vào gốc cây lê trước mặt.
Cơn đau khiến Thái Lê Minh Hiếu tỉnh táo được một chút. Hồ Đông Quan giật mình
ngoái đầu ra sau, bắt gặp ánh mắt đã có chút tiêu cự của hắn.
Thái
Lê Minh Hiếu cúi xuống hôn lên môi Hồ Đông Quan, rồi đút mạnh dương vật đã đầy
chất dịch bôi trơn vào khe hở giữa đùi cậu.
“Kẹp
chặt!”
Tên
dã thú ra lệnh. Trong cơn hứng tình, hắn vừa dày xéo đôi môi đỏ hồng của thiếu
niên, vừa ép thiếu niên dùng hai mảng đùi trắng nõn khép chặt lại mà an ủi
dương vật không ngừng ra vào của hắn. Dã thú liên tục đâm vào sâu đến tận gốc,
áp sát phần dưới của hắn vào cặp đào căng tròn của cậu, tạo nên những âm thanh
‘bạch bạch’ dữ dội khi da thịt cả hai không ngừng vỗ mạnh vào nhau. Thiếu niên
mơ hồ cảm thấy như hai cánh mông mình cũng dần đỏ lên vì những động tác không hề
khoan nhượng của hắn, cùng với hai mảng đùi trong vừa nóng vừa nhớp nháp. Dương
vật to lớn liên tục trượt vào giữa hai chân, không ngừng cọ xát với ‘cậu bé’ hồng
hồng của thiếu niên, khiến cho vật nhỏ ấy cũng dần muốn lên đỉnh. Trong vô thức,
sự sung sướng của tình dục khiến cho cậu càng ngày càng kẹp chặt lấy hắn, cho hắn
một thứ khoái cảm chưa từng có từ trước đến giờ.
Thái
Lê Minh Hiếu buông đôi môi sưng đỏ của Hồ Đông Quan ra, để cậu gục đầu xuống mà
thở dốc, lấy lại oxi sau một thời gian thiếu dưỡng khí. Hắn vừa đâm mạnh vừa
nhìn vòng eo nhỏ bên dưới, lấp ló sau vạt áo voan mềm mại, và hai cái mông đã ửng
đỏ vì bị hắn va chạm không ngừng. Mỹ cảnh trước mặt làm cho Thái Lê Minh Hiếu rên
khẽ một tiếng, cái chày lớn hung hãn của hắn cùng với dương vật đang run rẩy của
thiếu niên cọ mạnh vào nhau thêm vài lần rồi lên đỉnh, cùng lúc bắn ra. Lúc này
Hồ Đông Quan đã mềm nhũn cả người, xụi lơ trong vòng tay của Thái Lê Minh Hiếu.
Hắn cẩn thận mặc lại quần áo cho thiếu niên lẫn chính mình, rồi bế cậu lên.
Nhìn cậu trong trạng thái ướt sũng mồ hôi, khóe mắt vẫn còn vương vài giọt nước
vì sinh lý, Thái Lê Minh Hiếu hôn lên trán cậu, bình tĩnh bế Hồ Đông Quan về
phòng mình. Ngày hôm nay của bọn họ có lẽ vẫn còn rất dài.
---
Lời tác giả *kiêm con mụ mẹ mìn*:
Nhớ đâu Handongwoo từng nói về Hiuhihi
là: “Thằng Hiếu nó bự quá hà mọi người ơi. Nó như người khổng lồ vậy đó.” Cái rồi
mình cứ tưởng tượng là bự vậy đi mọi người *che mặt* Em bé chơi dao có ngày đứt
tay nha em bé.
Thật ra cái đoạn sếch này tôi ấp ủ muốn
viết lâu rồi nhưng chưa biết dẫn dắt ra làm sao, may mà cuối cùng cũng có cảm hứng
để viết thật trơn tru. Tôi vừa nghe Chân Ái phiên bản của TLMH vừa lên đồng viết
sếch, TLMH không hổ là giáo chủ hình tượng “dăm” *che mặt*
Đáng lý ra nó là public sếch nhưng vì
tòa lâu đài cũng chẳng có ai ngoài hai đứa nên tôi chỉ gắn tag semi-public sếch
thôi. Vì 5 chương từ 46-50 dự định đều là sếch nên tôi quyết định sẽ tách ra
thành hai lần đăng nhé, chương 46-47 đăng trước.
Nhận xét
Đăng nhận xét