Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
Vũ
trụ năm XXXX, loài người sinh sống rải rác ở những hành tinh vây quanh các hằng
tinh khác nhau. Có những hằng tinh vì nhiệt lượng và ánh sáng quá yếu, không thể
đủ để sưởi ấm những hành tinh có điều kiện cho loài người sống sót, nên những hành
tinh đó hầu hết thời gian trong năm đều là mùa đông. Tuyết rơi dày đặc quanh
năm. Lõi nhiệt độ được cung cấp bởi Chính phủ được phát giới hạn cho mỗi hộ gia
đình, vì vậy nên chỉ cần một trận bão tuyết, một ngôi làng nhỏ bé thôi cũng có
thể tận diệt.
Hồ
Đông Quan đã trải qua rất nhiều mùa đông dài đằng đẵng như thế, trong một gia
đình nhỏ bé và ấm áp ở phía Nam của Adonis, hành tinh duy nhất có thể sống
trong hệ hành tinh thứ 1011. Cậu là con út trong gia đình có chị gái và anh
trai, chỉ hơn nửa năm nữa thôi là cậu sẽ đủ 18 tuổi, cái tuổi mà ở bất cứ đâu cậu
cũng sẽ được xem như một thanh niên đã bước vào ngưỡng cửa trưởng thành. Và đó
cũng là cái tuổi mà sự phân hóa giới tính của cậu trở nên rõ nét nhất.
Ở
thế kỷ này, loài người đã sớm phân hóa giới tính thêm thành hai nhánh chính mới
là Alpha và Omega, bên cạnh Beta dùng để gọi những người bình thường như từ trước
đến giờ. Có lẽ trong giai đoạn dân số giảm mạnh vì hàng loạt sự kiện thảm khốc
trong lịch sử nhân loại, gene của loài người đã tự mình biến đổi để tăng khả
năng sinh sản, từ đó mà Alpha và Omega đã ra đời ở cả nữ giới và nam giới, dẫn
tới việc gọi giới tính nam nữ bây giờ đã không còn quan trọng nữa. Alpha là giới
tính mang theo sự thống trị mạnh mẽ, có thể làm cả Beta và Omega mang thai, và
ngược lại thì Omega chỉ có thể thụ thai từ người khác. Một trong những điều
khác biệt của Alpha và Omega so với Beta là hai giới tính này có thể nhận ra
nhau qua mùi pheromone trên cơ thể. Mỗi một cá thể Alpha và Omega sẽ có
pheromone riêng biệt của mình. Và Omega còn có thể bị Alpha đánh dấu bởi tuyến
thể sau gáy. Một khi bị Alpha đánh dấu vĩnh viễn, Omega sẽ trở nên phụ thuộc
vào Alpha đó, và không thể nào ngửi thấy mùi của bất kỳ ai khác ngoài người đã
đánh dấu mình.
Hồ
Đông Quan đã được xác định là một Alpha từ năm ngoái, tuy là mùi pheromone của
cậu rất nhẹ nhàng, giống như một đóa hoa sơn trà nở trong tuyết, nhưng có lẽ
sau 18 tuổi cậu sẽ phát triển mạnh mẽ hơn năng lực của mình thôi nhỉ? Cậu tự nhủ
là như vậy. Sinh ra với một gương mặt quá xinh đẹp, mái tóc màu nâu vàng óng
ánh, làn da trắng như tuyết và đôi môi đỏ hồng, từ bé cậu đã không ít lần bị
các Alpha phân hóa sớm trêu ghẹo. Dù là lần nào đánh nhau với bọn họ cậu cũng
ngang sức, nhưng cái vẻ ngoài quá nổi bật này cũng khiến nhiều người nghĩ rằng
cậu sẽ luôn phân hóa thành Omega, chỉ là cậu có hơi khỏe mạnh quá so với một
Omega mà thôi.
Hồ
Đông Quan không có thành kiến gì với việc là một Omega cả, đối với cậu dù là giới
tính nào đi nữa, điều quan trọng nhất là chỉ cần được sống đúng với bản ngã của
chính mình. Trở thành một học sinh giỏi xuất sắc trong học viện, nhận được học
bổng tại trường quý tộc, làm hội trưởng hội học sinh, vận động tuyên truyền
nâng cao ý thức bảo vệ Omega, phổ cập giáo dục những điều Alpha cần làm để
Omega có thể có một môi trường sống thật lành mạnh và yên bình,… dù là bất kỳ
chủ đề gì liên quan đến hai giới tính này, Hồ Đông Quan cũng đều đã từng đọc và
nghiên cứu rất kỹ lưỡng. Cậu có thể chẳng phải là một Alpha trông giống Alpha
nhất, nhưng cậu chắc chắn mình có thể làm tốt hơn hàng vạn Alpha ở ngoài kia,
dù cho cậu có phân hóa thành giới tính nào đi nữa.
Lật
mở nhẹ cuốn sách truyện cổ trong tay, Hồ Đông Quan lơ đãng nhìn ra bên ngoài cửa
sổ, về phía cánh rừng thông ở phương Bắc. Tuyết đã ngừng rơi từ hôm qua rồi.
Hôm nay mẹ cậu đang chuẩn bị bữa sáng và sửa soạn đồ cho cha cậu, chuẩn bị cho
chuyến đi sắp tới. Cha của Hồ Đông Quan là một nhà khoa học cấp cao trong nhóm
nghiên cứu lõi nhiệt độ của Chính phủ. Mỗi khi tuyết ngừng rơi sẽ là lúc nhóm
nghiên cứu này đi khảo sát thực địa, tìm kiếm những mỏ nhiệt lượng trên hành
tinh. Anh trai cậu cũng đang học nghiên cứu sinh và sẽ nối gót công việc của
cha. Còn chị gái cậu là sinh viên ngành thực vật học, nghiên cứu những loài thực
vật có thể sinh sống trong điều kiện băng giá khắc nghiệt nhất.
Mục
tiêu ngày hôm nay của nhóm nghiên cứu là rừng thông ở phía Bắc, một nơi vẫn còn
nhiều bí ẩn chưa được rà soát hết. Hồ Đông Quan chợt cảm thấy bồn chồn và lo lắng.
Cánh rừng phương Bắc ấy đã tồn tại hàng nghìn năm, nhưng đáng lẽ ra với sự phát
triển về mặt khoa học của nhân loại, loài người đã sớm có thể tiến vào khu rừng
ấy mới phải. Chỉ là không hiểu sao, mỗi khi có một đoàn thám hiểm đi đến đó,
lúc trở về đều không còn một ai còn nhớ gì cả. Thậm chí có vài chục người đã mất
tích suốt nhiều năm qua. Còn một số trong những kẻ đã trở về có người dường như
đã hóa điên, có người thay đổi tính cách rồi trở nên trầm lặng không tiếp xúc với
ai. Người dân vì lo sợ đến an nguy của người thân cũng như nhóm nhà khoa học đã
trở nên quá quan trọng với quốc gia này, nên mỗi năm đều biểu tình không cho
phép họ tiến vào khu rừng ấy. Nhưng sau quá nhiều cuộc nghiên cứu thực địa mà
chẳng tìm ra thêm mỏ nhiệt lượng nào, và nguồn dự trữ lõi nhiệt độ cũng đang dần
cạn kiệt, Chính phủ không còn cách nào khác, chỉ có thể âm thầm phái đoàn người
tiến vào rừng sâu.
“Bé
Quan ơi, ăn sáng nào.”
“Dạ,
con ra ngay đây. Mà mẹ ơi, con cũng sắp 18 tuổi rồi mà.”
Hồ
Đông Quan gấp quyển sách lại và để nó trên bục cửa sổ. Cậu phụng phịu bước vào
phòng ăn và hờn dỗi mẹ của mình. Cậu đã cao lớn đến thế này, còn phân hóa thành
Alpha, vậy mà mẹ lúc nào cũng xem cậu như một đứa trẻ.
“Ở
nhà này thì lớn cỡ nào em cũng là em bé thôi Quan Quan ạ!”
Chị
gái cậu tươi cười tiến đến, xoa xoa cái đầu mềm mại của cậu cho đến khi nó hơi
xù nhẹ lên, trông biểu cảm của Hồ Đông Quan lúc này và tóc của cậu cứ như một
chú cún con đang làm nũng.
Hồ
Đông Quan ngồi vào bàn ăn và nghiêm túc mời tất cả mọi người, cậu là nhỏ nhất
nên lúc nào cũng lễ phép như thế. Anh trai cậu đang đọc dở tờ báo khoa học buổi
sáng, cuối cùng cũng gật gù, ngẩng lên và bắt đầu bữa ăn. Cha cậu vươn tay đưa
cho cậu một quả táo nhỏ, đây là quả táo ngon nhất của mùa xuân năm nay. Gọi là
mùa xuân chứ thật ra cả bốn mùa hầu như đều có tuyết rơi, chỉ là ít ra còn có
vài loại cây ăn quả để thay đổi theo nhiệt độ của mỗi mùa.
“Các
con có muốn cha đem gì về không? Chắc chắn là mỗi chuyến thám hiểu đều rất thú
vị.”
“Con
muốn xem báo cáo thực nghiệm.”
Anh
trai của Hồ Đông Quan là một người nghiện nghiên cứu khoa học chính hiệu, bất cứ
chủ đề gì dù chỉ mới nói được chừng năm phút cũng bị anh lái qua chuyện nghiên
cứu học thuật. Cha cậu nhìn đứa con trai cả của mình chỉ biết thở dài, rồi vui
vẻ nói:
“Cha
không có cái quyền hạn này đâu. Cho nên con phải cố gắng học thật tốt vào, vài
năm nữa kiểu gì con cũng sẽ có thể là một thành viên trong đoàn nghiên cứu. Còn
hai đứa nhỏ thì sao, cha vẫn chưa nghe hai đứa nói gì.”
“Con
nghe nói ở khu rừng đó có rất nhiều thứ chưa khám phá, nếu như có loài thực vật
mới lạ nào đấy, cha nhớ phải mang về đó.”
Chị
gái của Hồ Đông Quan lên tiếng, người cha vui vẻ gật đầu, rồi nhìn sang cậu. Hồ
Đông Quan đã im lặng một lúc lâu. Cậu chỉ muốn cha bình yên trở về thôi, nhưng
cậu biết cả gia đình đều đang tránh nhắc những điều không mong muốn xảy đến. Cuối
cùng thì cậu cũng chỉ nghĩ ra được một thứ.
“Hoa
sơn trà đỏ đi ạ. Con sẽ đợi cha hái một đóa sơn trà đỏ trên con đường mà chúng
ta thường cùng nhau trở về nhà từ học viện. Nhất định phải là đóa hoa vừa mới
hái.”
Nghe
Hồ Đông Quan nói xong, cha cậu hơi ngẩng người một lúc, rồi bật cười và xoa đầu
cậu. Ông biết đó là lời chúc bình yên. Đứa con út này lúc nào cũng khiến trái
tim cha mẹ của nó trở nên mềm lòng.
Lúc
bữa ăn sáng kết thúc thì trời đã bắt đầu hửng nắng. Hồ Đông Quan cùng gia đình
tạm biệt cha khi ông hướng về phía học viện để chuẩn bị gia nhập đoàn nghiên cứu,
tiến về khu rừng phía Bắc. Họ sẽ di chuyển bằng những cỗ xe tự động lái, và
mang theo vài robot tự động chuyên dụng, bọc hậu phía trước và sau sẽ là hai
nhóm quân nhân.
Hồ
Đông Quan quay lại bên bục cửa sổ và nhìn mãi về phương Bắc, cậu dõi theo những
chiếc bóng nhỏ của đoàn người đang tiến vào rừng sâu, mãi đến khi không còn thấy
ai nữa. Cuốn sách lật mở trong tay cứ ở mãi trang đầu tiên, cho đến khi cái đầu
bông xù nhẹ chạm vào trang sách, cậu thiếp đi vào một giấc ngủ say.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét