Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 45: Không nỡ xa anh.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 45: Không nỡ xa anh.

Một ngày thu phân có chút sóng gió của Thái Lê Minh Hiếu cũng dần trôi qua, sau khi cõng Hồ Đông Quan về tháp Tây và bôi thuốc thì cậu cũng không chất vấn hắn thêm nữa. Nhưng Thái Lê Minh Hiếu biết rằng mọi chuyện không đơn giản như vậy, với sự thông minh và tâm tính nhạy cảm của Hồ Đông Quan, kiểu gì hắn cũng phải lựa chọn giữa việc nói ra hoặc tiếp tục chọc cho cậu giận, và rồi người hối hận vẫn sẽ là hắn. Lúc vừa sấy khô tóc xong và bước vào phòng ngủ, nhìn thấy thiếu niên đang mặc đồ ngủ mỏng manh ngồi nghiêm chỉnh trên giường, gõ bộp bộp vào chỗ trống bên cạnh như ý bảo “lại đây”, hắn biết rằng mình không thể trốn được nữa rồi. Thái Lê Minh Hiếu khẽ thở dài, rồi cam chịu nằm ngửa xuống giường, bày ra bộ dạng giương cờ trắng đầu hàng, “mặc cho em muốn xử lý sao thì xử”.

Thiếu niên hài lòng với sự ngoan ngoãn của kẻ trước mặt, cậu tính toán một chút, ranh mãnh leo lên người hắn nửa ngồi nửa quỳ, khiến cho Thái Lê Minh Hiếu có chút giật mình vội vươn tay ôm lấy eo cậu, tránh cho cậu cọ một hồi lại làm hắn không kiểm soát nổi. Hồ Đông Quan khoanh tay nhướng mày nhìn hắn, cậu không hỏi gì, nhưng trên mặt như thể viết rành rành bao nhiêu lời chất vấn hỏi tội Thái Lê Minh Hiếu. Song, chính hắn cũng không biết phải bắt đầu từ đâu nữa, sau bao nhiêu suy nghĩ ngổn ngang mấy ngày nay, từ lúc khám phá ra bí mật sâu kín nhất của tòa lâu đài này. Hắn ngẫm một lúc, rồi quyết định hỏi thẳng luôn điều mà hắn băn khoăn nhất trong lòng.

“Đông Quan, em có muốn về nhà không?”

“Về nhà?” Hồ Đông Quan ngạc nhiên khi nghe Thái Lê Minh Hiếu nói, cậu cũng không ngờ hắn lại hỏi về chủ đề này. “Ý anh là muốn em quay lại Adonis hả?”

“Ừm. Về lại Adonis ấy.” Thái Lê Minh Hiếu gật đầu. “Mà không, vốn dĩ bây giờ chúng ta vẫn đang trên hành tinh Adonis mà, chỉ là ở vị trí khác với nơi em đã khởi hành mà thôi. Nhưng hiện tại em đã biết được điều đó rồi, ắt hẳn cũng sẽ có một con đường khác ngoại trừ xuyên qua lỗ hổng. Anh sẽ cố gắng đào sâu hơn những dữ liệu của Odin, để xem ông ấy có tấm bản đồ nào không. Chỉ cần có bản đồ, có lẽ em sẽ tìm được đường về nhà. Đông Quan của anh… Đông Quan thông minh đến thế mà, chắc chắn em sẽ làm được thôi. Lúc đó, anh sẽ nhờ đầu bếp làm sẵn đầy đủ lương thực, và nhờ thầy Thomas chất đầy nhiên liệu cho em, nhất định sẽ giúp em an toàn gặp được gia đình mình. Em không cần phải lo…”

“Từ từ đã…!” Hồ Đông Quan vươn tay che miệng Thái Lê Minh Hiếu lại, ép hắn dừng nói. “Vì cái gì mà anh nghĩ em sẽ về nhà? Hơn nữa, còn anh thì sao?”

Ánh mắt chó con ấy lại xuất hiện trên gương mặt hoàn hảo của chàng trai trước mặt cậu, xen lẫn một chút do dự, một chút buồn bã, rồi cuối cùng lại lóe lên một niềm vui nho nhỏ. Hồ Đông Quan ngẩn ngơ nhìn hắn, rồi sực nhớ vì cậu mà hắn tạm thời không nói được, nên vội buông tay ra.

“Em không nỡ xa anh à?”

Thái Lê Minh Hiếu cười cười hỏi lại, khiến cho đôi má thiếu niên đang ngồi trên người hắn chợt ửng hồng. Cậu vội vã quay đi, không dám nhìn vào mắt hắn, nhanh miệng nói ra lời trái với lòng mình.

“Ai nói vậy? Anh đúng là cái đồ tự sướng nhất mà em từng gặp.”

“À… hóa ra trong mắt em anh là người như vậy sao?”

Đôi mắt chó con chớp chớp nhìn cậu, mỗi lần Hồ Đông Quan thấy ánh mắt này là cậu biết Thái Lê Minh Hiếu lại vô thức làm nũng với mình. Cũng rất nhiều lần cậu muốn lảng tránh hắn, giả vờ như không quan tâm, nhưng cái con chó bự trước mặt cứ bày ra bộ dạng như bị chủ nhân vứt bỏ, khiến cho lòng thương cảm của cậu cứ như vậy mà tăng vùn vụt, bao nhiêu ý định làm giá thật cao để hắn phải cầu xin mình lại tuột dốc không phanh. Mỗi lần như vậy, Hồ Đông Quan lại phải nghiến răng nghiến lợi một chút, cái tên này lúc nào cũng thừa cơ hội bảo cậu không nghiêm chỉnh, quyến rũ hắn, chính mình lại không tự nhận ra rằng hắn mới chính là Đát Kỷ thời tương lai đây này. Cái gương mặt đẹp trai cùng ánh mắt chó con long lanh đó, cậu có chuyển kiếp làm Trụ Vương vô số lần cũng không tránh khỏi kiếp nạn vì mỹ nhân mà bán nguyên cả tòa thành.

Thái Lê Minh Hiếu biết cậu ngại, nên cũng không trêu Hồ Đông Quan quá lâu. Hắn nhỏm người dậy rồi ôm lấy cậu, xoa xoa cái eo nhỏ qua lớp áo mỏng manh, để cho thiếu niên tựa cằm lên vai hắn. Thôi, không bắt cậu nhìn hắn nữa, kẻo một hồi lại thẹn quá hóa giận.

“Sao em không muốn về? Cơ hội tốt như thế mà, có thể đoàn tụ với gia đình.”

“Còn anh thì sao?”

Hồ Đông Quan cũng không nghĩ nhiều, cậu ngay lập tức lặp lại câu hỏi trước đó của mình. Thái Lê Minh Hiếu hơi dừng lại một chút, rồi dịu dàng nói bên tai cậu.

“Anh sống một mình quen rồi mà. Bao nhiêu người đến đây cũng chẳng có ai ở lại lâu cả. Họ có tự do, còn anh thì không. Cho nên anh cũng… anh cũng muốn em có tự do của riêng mình.”

Một nỗi niềm chua xót đột ngột dâng lên trong lòng Hồ Đông Quan, làm cho khóe mắt cậu cay cay. Thái Lê Minh Hiếu nói ra câu này thật bình thản, nhưng chính cậu cũng hiểu được, để có sự bình thản này, hắn đã trải qua vô số lần hy vọng rồi lại thất vọng, để rồi, hắn lựa chọn từ bỏ tất cả mọi hy vọng cho mình. Hồ Đông Quan ngẩng đầu, cố ngăn nước mắt chảy ra ngoài, cậu dùng hai nắm tay nhỏ đấm đấm cái lưng vững chãi của hắn, như chú mèo con đang lấy măng cụt vỗ về chủ nhân của mình.

“Em có tự do mà. Tự do của em là được quyền lựa chọn. Mà lựa chọn của em, là ở bên anh.”

Hồ Đông Quan cảm nhận được chàng trai cao lớn trong lòng mình khẽ run rẩy một chút. Bờ vai cậu ẩm dần vì hơi nước, dường như con cún bự của cậu đang khóc mất rồi. Thiếu niên chỉ đành giả vờ như không biết, tiếp tục xoa lưng cho hắn, cũng không ngăn nước mắt mình chảy ra nữa. Cậu cứ như vậy để cho hắn giải tỏa cảm xúc của mình, được một lúc mới ngả người ra và đối diện với Thái Lê Minh Hiếu. Hồ Đông Quan chợt phì cười khi nhìn thấy vành mắt đỏ hoe của hắn, chắc hẳn bản thân cậu cũng không khác gì. Sự lây lan cảm xúc này khiến cho cậu phải khóc rất nhiều lần, nhưng Hồ Đông Quan lại không cảm thấy mình yếu đuối chút nào cả. Thái Lê Minh Hiếu cũng vậy, trong mắt cậu, hắn là người mạnh mẽ nhất tuyệt vời nhất, bởi suốt bấy lâu nay bị giam cầm như thế, hắn cũng chưa từng để bản thân đi sai hướng, chưa từng vứt bỏ đi sự lương thiện bên trong con người mình. Một người đàn ông như vậy, Hồ Đông Quan cảm thấy cậu càng ngày càng yêu hắn mất rồi.

Thật sự là không nỡ rời xa anh.

Choàng tay qua vai Thái Lê Minh Hiếu, Hồ Đông Quan chồm tới và hôn lên môi hắn. Nụ hôn dịu dàng chuyển dần sang quấn quýt, đôi môi đỏ hồng của cậu hé mở ra để hắn tiến vào sâu hơn. Thiếu niên vô thức nức nở theo từng nhịp tấn công của hắn, cái lưỡi rà soát khắp vòm họng của cậu khiến cho Hồ Đông Quan không kịp thở. Thái Lê Minh Hiếu say mê cắn mút lấy đôi môi mềm mại của thiếu niên, cắn đến mức sưng đỏ. Mãi cho đến khi cậu sắp xụi lơ trong vòng tay hắn, Thái Lê Minh Hiếu mới chịu buông ra, nhếch mép nở một nụ cười hài lòng như nhìn thấy tác phẩm nghệ thuật xinh đẹp do mình tạo nên.

Hồ Đông Quan mất một lúc để tỉnh táo lại sau cơn mưa hôn của hắn, rồi nhìn thấy nụ cười đểu đểu ấy, cậu cũng có chút ngứa ngáy trong lòng. Bình thường thì lúc nào cũng hiền lành ngoan ngoãn, nhún nhường cậu, nhưng những lúc thế này Hồ Đông Quan biết Thái Lê Minh Hiếu vẫn nắm đằng chuôi. Hắn hôn cậu đến mức khiến cho cậu khờ cả người, mờ mịt chẳng nhận ra đâu mới là bản chất thật của hắn nữa. Mùi hương cỏ ngọt quấn lấy cậu, như đang muốn ép những cánh hoa sơn trà phải run rẩy mà rỉ nước. Đầu óc Hồ Đông Quan bây giờ có tỉnh táo hay không, cậu cũng chẳng rõ, nhưng đột nhiên cái tính hơn thua lại trỗi dậy. Cậu cúi đầu, luồn người xuống bên dưới, kéo phăng cả lớp quần ngủ lẫn quần lót của hắn ra mà không kịp để Thái Lê Minh Hiếu phản ứng gì. Dương vật lớn đang hơi cương cứng vội bật lên, hơi búng nhẹ vào má cậu. Hồ Đông Quan sửng lại một giây, rồi không nghĩ ngợi nhiều mà ngậm lấy.

“Đông Quan, em…”

Thiếu niên không để cho hắn phải nói nhiều. Vốn từng là một Alpha nam trước khi chuyển hóa giới tính, Hồ Đông Quan dễ dàng biết được Thái Lê Minh Hiếu sẽ bị kích thích ở những điểm gì. Cái lưỡi nhỏ của cậu liếm nhẹ lên đầu dương vật, không ngừng đi qua đi lại quanh lỗ, rồi tiếp tục dùng khuôn miệng bao bọc lấy trụ dưới đầy gân xanh. Nơi đó quá to nên Hồ Đông Quan cũng không ngậm hết được, nên cậu cứ từ từ chậm rãi mà liếm. Thiếu niên khẽ cười thầm, chú bé ác ma trong lòng cậu sung sướng muốn nấu nhừ Thái Lê Minh Hiếu, miễn sao khiến cho hắn phải đầu hàng trước cậu thì thôi. Hồ Đông Quan thử ngậm xuống thêm một chút nữa, khiến cho dương vật của hắn đút càng sâu vào bên trong vòm họng của cậu, cứ như vậy nhả ra rồi mút vào, đều đặn lên xuống. Thái Lê Minh Hiếu vô thức rên một tiếng, hắn vội vươn tay nắm nhẹ lấy mái tóc xù màu nâu vàng, muốn cố gắng đẩy cậu ra, nhưng vô tình lại làm cho động tác thúc mạnh hơn một chút nữa. Nhúm lông dưới của hắn chọc vào cái má mềm mại của Hồ Đông Quan, vào lúc cậu ngậm lấy hắn, sâu gần đến tận gốc, khiến cho mỹ cảnh trước mặt lại càng thêm vài phần dâm đãng. Hắn cảm thấy mình xong thật rồi. Nhìn thiếu niên ngoan ngoãn quỳ trước mặt mà mút lấy dương vật của mình, trong lòng Thái Lê Minh Hiếu trào dâng một cảm giác thỏa mãn đan xen sự tội lỗi. Hắn đã vấy bẩn cậu đến mức này rồi, nếu như không kìm chế bản thân, Thái Lê Minh Hiếu sẽ không còn mặt mũi nào mà gặp lại phụ huynh của cậu nữa.

Cho đến khi Hồ Đông Quan cảm thấy miệng của mình đã mỏi nhừ và sắp bỏ cuộc, cậu mới cảm nhận được ‘đứa nhỏ’ sung sức trong miệng mình hơi run rẩy một chút rồi bắn ra. Hồ Đông Quan không kịp lường trước ngay lúc này, nên không ít chất lỏng đặc sệt hơi nồng ấy cũng bị cậu nuốt xuống. Một chút tinh dịch còn sót lại bắn ra bên ngoài khi cậu buông tha cho Thái Lê Minh Hiếu, để lại những vệt màu trắng đục trên hai má và tóc cậu. Hồ Đông Quan ngẩn đầu nhìn hắn, chớp chớp đôi mắt ngây thơ vô số tội, rồi cậu liếm môi, nuốt hết số tinh dịch còn vương bên khóe miệng. Cũng không tệ như cậu tưởng tượng. Có lẽ vì cả hai người đều ưa sạch sẽ, trước lúc làm còn đều đã tắm hết cả rồi. Thái Lê Minh Hiếu bất lực lấy tay che mặt mình, ngửa đầu lên trời thở dài, đầu óc hắn bây giờ giống như đang tê liệt, không hoạt động nổi nữa.

Rồi lúc Hồ Đông Quan không ngờ tới nhất, Thái Lê Minh Hiếu bế thốc cậu lên, đánh vào hai cái mông nhỏ của cậu những tiếng vang rõ to. Hắn nghiến răng thì thầm bên tai cậu.

“Anh sai rồi. Thứ mà em không nỡ rời xa là ‘cậu em nhỏ’ của anh mới đúng, nhóc con dâm đãng này!”


---

Lời tác giả *kiêm mẹ mìn*: hị hị =))

Chưa đủ tuổi mà em sấy ảnh muốn khô người. Không sợ lúc đủ tuổi bị trả thù (trên giường) hả em =))

Nhận xét

Bài đăng phổ biến