Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 44: Thờ ơ.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 44: Thờ ơ.
Tháng
Chín mùa thu, theo sự điều hòa khí hậu từ những cỗ máy trong câu chuyện của
Odin, cứ như vậy mà trôi qua rất nhanh trong khuôn viên lâu đài. Mới chớp mắt
mà Hồ Đông Quan đã cùng Thái Lê Minh Hiếu trải qua không biết bao nhiêu chuyện
kỳ lạ, lượng thông tin cứ ồ ạt ập đến, nhiều đến mức cả hai đều quyết định tạm
gác mọi thứ sang một bên. Mấy ngày nay hai người xin phép lão Thomas cho một kỳ
nghỉ, thiếu niên cứ vậy quẩn quanh bên chàng trai cao lớn trong căn bếp của tòa
tháp phía Tây, cùng nhau làm bánh quy và mứt hoa quả, để làm quà gửi cho gia
đình trong dịp thu phân. Định kỳ vào hai ngày 21 tháng 3 và 24 tháng 9 hàng
năm, Thái Lê Minh Hiếu sẽ được phép gửi thêm nhiều thứ cho cha mẹ mình. Hồ Đông
Quan đến nơi này vào tháng Tư, cho nên cậu đã bỏ lỡ dịp đầu tiên. Bởi vậy mà cậu
cũng vô cùng háo hức, không chỉ phụ Thái Lê Minh Hiếu trang trí bánh quy, mà
còn ở cạnh hỗ trợ hắn làm ngăn chứa bí mật của những hộp quà bánh, nơi mà bọn họ
sẽ gửi những lá thư viết bằng mật mã vào trong đó.
Cho
đến sáng hôm nay thì tất cả mọi thứ đã xong xuôi, Thái Lê Minh Hiếu dẫn Hồ Đông
Quan đến một góc trong vườn hoa trước mặt tòa kiến trúc phía Đông, nơi một lỗ hổng
nhỏ thường xuyên xuất hiện mỗi ngày. Một con robot vận chuyển với khoang hàng khối
lượng lớn lạch bạch trồi ra từ khoảng không, trông khá là ì ạch, không khác gì
mấy robot làm công mà Hồ Đông Quan thường nhìn thấy ở các công trường xây dựng
gần học viện của cậu. Sau khi trao đổi hàng hóa xong, để lại một ít thịt cá, sữa
và trứng, nó lại ì ạch đem rau củ tươi và những hộp quà được gửi gắm quay về, mất
hút sau lỗ hổng. Tuy Hồ Đông Quan đã từng vì tò mò mà bắt Thái Lê Minh Hiếu dẫn
cậu đi xem quá trình này vài lần, nhưng lần nào thiếu niên cũng cảm thấy có
chút mới mẻ thú vị. Nếu như sau này ở Adonis có một con đường vận chuyển dễ
dàng như vậy, thì thực phẩm cho người dân hẳn sẽ phong phú hơn nhiều rồi. Nhưng
nghĩ đến đây, Hồ Đông Quan lại lén thở dài trong lòng, hẳn là những kẻ đứng sau
lỗ hổng và con robot vận chuyển này chỉ muốn chiếm cứ nơi đây làm lãnh địa bí mật
của chúng, cùng với những lõi nhiệt lượng kia nữa, mặc kệ cuộc sống của người
dân trở nên khốn khó và có thể chết đói vì rét và thiếu lương thực. Khoa học được
sinh ra vì con người, nhưng cũng có thể vì sự ích kỷ và lòng tham của con người
mà trở thành con dao hai lưỡi.
“Em
về nghỉ đi. Anh ra vườn hoa sơn trà một lát.”
“Dạ…
Hả?”
Hồ
Đông Quan bị ngắt khỏi dòng suy nghĩ, ngước lên thì thấy Thái Lê Minh Hiếu đã
đi được một đoạn, để lại cho cậu một bóng lưng cao lớn, nhưng không hiểu sao vẫn
thoáng thấy một sự cô đơn khó mà che giấu được. Cậu trầm ngâm vài giây, gọi với
lên và chạy theo hắn.
“Anh
cho em theo đi, em phụ với anh.”
Thái
Lê Minh Hiếu không đáp lời Hồ Đông Quan, hắn cứ tiếp tục bước thật nhanh theo
con đường mòn, khiến cho thiếu niên phải vừa đi vừa chạy mới đuổi kịp. Hàng cây
lê phía tòa tháp Tây nay đã sai quả, vừa được thu hoạch lần đầu vài ngày trước,
nhưng vẫn còn không ít những chùm lê đỏ pha vàng cam nặng trĩu trên cành. Cậu vốn
tính mè nheo hắn cùng nhau tự tay hái lê một bữa thay vì để robot thu hoạch làm
việc, bởi dù sao hàng lê này cũng đã cho cậu vài kỷ niệm, còn đánh dấu cột mốc
sắp nửa năm Hồ Đông Quan đến đây, từ những ngày hoa trắng còn nở trên cành cho
đến giây phút hái được thành quả. Thiếu niên lưỡng lự nhìn mấy cành lê căng mọng,
rồi lại vội chạy theo người trước mặt. Thôi vậy, có lẽ hôm nay hắn không có tâm
trạng để nghe cậu làm nũng.
Mùa
thu là thời điểm vườn hoa sơn trà được chăm sóc nhiều và kỹ càng hơn bình thường,
bởi chỉ còn hai tháng nữa thôi là sẽ đến thời điểm rực rỡ nhất của chúng. Vài
cành lá xanh mơn mởn đã bắt đầu nhú sớm vài chiếc nụ, he hé khoe ra những cánh
hoa đầy sắc đỏ bên trong. Thái Lê Minh Hiếu gần đây cứ đều đặn ghé thăm khu vườn
hai lần trong ngày, mỗi sáng và chiều, dù đã có robot làm vườn nhưng hắn vẫn muốn
tự tay chăm sóc. Những lúc như vậy vào buổi chiều, Hồ Đông Quan thường có chút
lười biếng nằm ngủ ở trong phòng, hoặc đem một chiếc trường kỷ dài ra căn phòng
nào dễ nhìn thấy vườn sơn trà nhất, vừa ngắm nghía hắn chăm hoa vừa ăn bánh uống
trà sữa, một hồi lại ngủ quên mất. Cho đến khi tỉnh dậy, thường thì Hồ Đông
Quan sẽ nhận ra mình đang nằm trong lòng Thái Lê Minh Hiếu, với cái chăn mềm đắp
ngang người cho cậu khỏi lạnh, còn hắn thì im lặng đọc sách kỳ bí trinh thám,
thể loại mà hắn luôn ưa thích nhất. Rồi Thái Lê Minh Hiếu sẽ hỏi cậu có đói bụng
chưa, nếu như Hồ Đông Quan nói có, hắn sẽ nhờ Marry chuẩn bị thức ăn và bế cậu,
cả người lẫn chăn, đến phòng ăn. Thi thoảng còn là cõng, khi cậu nghịch ngợm
leo lên lưng hắn. Còn nếu như Hồ Đông Quan bảo chưa đói, cậu sẽ làm nũng mà cọ
cọ trong lòng hắn thêm một chút, phá phách không cho hắn đọc sách nữa, rồi ngủ
thêm một giấc cho tới khi tỉnh hẳn.
Chỉ
khác là, dạo gần đây Thái Lê Minh Hiếu có vẻ… thờ ơ với Hồ Đông Quan hơn bình
thường. Cậu không rõ đây có phải là ảo giác của chính mình không nữa. Thiếu
niên cũng không biết mọi thứ sai sai ở đâu. Cậu vẫn được hắn cưng chiều, chăm
sóc, thích ăn cái gì thì ăn, dù vẫn bị hắn kiên trì bắt phải kiểm soát khẩu phần.
Nếu như cậu mệt, hắn lại xoa thái dương và đấm lưng cho cậu. Và mỗi tối, Thái
Lê Minh Hiếu vẫn ôm Hồ Đông Quan vào lòng, ngủ thật say. Hết thảy đều chẳng có
gì thay đổi cả. Nếu thật sự muốn nói rằng có gì khác thì… là do tần suất làm những
chuyện người lớn của hai người gần như giảm xuống bằng không. Ban đầu Hồ Đông
Quan chỉ nghĩ là do cả hai quá bận rộn vì chuyện chiếc phi thuyền và khu rừng
ngoài kia, rồi đến việc chuẩn bị quà và viết mật thư cho ba mẹ hắn, nhưng đến
ngày hôm nay thì cậu càng xác nhận rằng, trong lòng Thái Lê Minh Hiếu có tâm sự.
Hồ
Đông Quan len lén nhìn chàng trai trước mặt đang chăm chút cho từng nhành hoa
sơn trà, cũng giả vờ vừa chăm cây hoa bên cạnh, vừa liếc mắt theo dõi hắn. Cậu
không biết phải bắt đầu hỏi chuyện hắn như thế nào nữa, cứ như vậy mãi thì
chính cậu cũng bứt rứt chết mất! Dạo gần đây sắp có chuyện gì đặc biệt xảy ra
không nhỉ? Vì sao hắn lại như thế này? Vì sao hắn lại không nói ra với cậu nếu
như có khúc mắc trong lòng? Hàng loạt câu hỏi cứ bật ra trong đầu Hồ Đông Quan,
rồi chợt một đáp án bất ngờ lóe lên. Cũng vài ngày nữa là đến tháng Mười rồi, nếu
nhớ không lầm thì kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu sắp đến. Không lẽ… đây là
lý do mà hắn hành xử kỳ lạ sao?
“A…
đau quá!”
Mải
mê suy nghĩ mà không để ý, Hồ Đông Quan vô tình quẹt tay vào một nhành cây bên
cạnh, một cơn đau nhói ập đến làm cho thiếu niên không nhịn được mà la lên, khiến
cho Thái Lê Minh Hiếu quay phắt lại và cầm lấy tay cậu. Một vệt dài ửng đỏ hiện
lên trên khuỷu tay trái trắng nõn của của Hồ Đông Quan, tuy chưa đến mức chảy
máu nhưng cũng hơi đau rát, nổi bật trên làn da trắng lại thêm nhiều phần xót
xa khó chịu. Thái Lê Minh Hiếu nhíu mày, ra lệnh vào vòng tay của hắn để nhắn
tin cho Max, rồi nghiêm túc thổi nhẹ lên vết thương của Hồ Đông Quan.
“Sao
em khờ thế, đã bảo đi nghỉ rồi mà không nghe.”
Hồ
Đông Quan vốn cũng không cảm thấy gì, nhưng nghe hắn nói có phần giận lẫy như vậy,
đột nhiên cậu có hơi ấm ức. Không phải là do hắn thờ ơ với cậu, khiến cho cậu
lo lắng không yên nên mới phải chạy theo hắn sao? Vậy mà hắn còn dám trách cậu
nữa. Tất cả là do Thái Lê Minh Hiếu mà!
Đứng
chăm chú thổi được một lúc, thì chàng trai cao lớn mới chợt nhận ra thiếu niên
trước mặt đang im lặng một cách khác lạ. Nếu là bình thường thì lúc này cậu phải
cãi lại hắn, rồi đánh hắn vài cái, đổ tội cho hắn mới đúng. Thái Lê Minh Hiếu
chậm rãi ngước lên, vừa khéo chạm phải đôi mắt đỏ hoe của Hồ Đông Quan, tâm trạng
đang lo lắng của hắn lập tức có thêm nhiều phần hoảng loạn và hoang mang, bao
nhiêu tức giận và khó chịu cũng đều như bong bóng bị xì hơi mà bay biến đi mất.
“Em
sao thế? Đau lắm à? Đợi một chút nhé anh gọi Max rồi, ổng sẽ đem thuốc tới cho
em liền. Đừng khóc mà…”
“Ai
nói với anh là tui khóc!”
Hồ
Đông Quan quay mặt đi chỗ khác, khụt khịt mũi, cố che giấu đi sự tủi thân của
mình. Đến bây giờ hắn mới nhận ra là cậu đang buồn đang khó chịu đấy. Đồ tồi! Vậy
mà dám nói thích cậu, không muốn làm tổn thương cậu. Hắn thờ ơ với cậu nhiều
ngày như vậy, còn mắng cậu, nào có nghĩ đến cái cảnh cậu sẽ cảm thấy ấm ức chứ.
Thái
Lê Minh Hiếu biết một khi Hồ Đông Quan đổi giọng xưng “tui” với mình là cậu giận
thật rồi. Hắn không dám chắc lý do vì sao bị giận, nhưng hắn lại chắc chắn lỗi
là do hắn. Bối rối một hồi không biết phải làm thế nào, hắn đành dứt khoát ôm lấy
thiếu niên vào trong lồng ngực, xoa xoa mái tóc xù màu nâu vàng của cậu, thì thầm.
“Anh
xin lỗi nhé. Đông Quan ơi, anh xin lỗi. Em đừng khóc, à không, em đừng buồn, có
gì cứ đánh anh mắng anh, đừng buồn đừng tủi thân nhé.”
Hồ
Đông Quan vùi đầu vào ngực Thái Lê Minh Hiếu, vòng tay ôm chặt lấy lưng hắn.
Nghe hắn dỗ dành mình như vậy, cơn giận trong lòng cậu cũng không cách nào bùng
lên được nữa. Ai bảo cậu là người vị tha cơ chứ, Thái Lê Minh Hiếu là đồ có
phúc mà không biết hưởng.
“Cõng
em đi.”
“Hở…?”
“Anh
cõng em, cõng em về phòng, giống như hồi nhỏ anh cõng em ấy.”
Thái
Lê Minh Hiếu ngẩn người vài giây, hắn thật sự theo không kịp tốc độ thay đổi
tâm trạng của Hồ Đông Quan, chỉ đành bất lực mỉm cười, xoa đầu thiếu niên. Rồi
hắn buông cậu ra và xoay lưng lại, ngồi xuống.
“Được
rồi, hoàng tử nhỏ ơi, con ngựa của ngài lúc nào cũng sẵn sàng.”
Hồ
Đông Quan nghe thấy câu cuối cũng phải phì cười, tính theo kiểu của người Việt
thì hắn đúng là tuổi con ngựa thật. Con ngựa của cậu, nghe cũng thuận tai phết.
Thiếu niên vui vẻ leo lên và nằm ườn trên lưng Thái Lê Minh Hiếu, để hắn thong
thả mà cõng cậu đi một đoạn đường dài.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét