Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 42: Phi thuyền.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 42: Phi thuyền.

Cuộc sống của Hồ Đông Quan từ khi đến tòa lâu đài này có lẽ là những chuỗi bất ngờ liên tiếp. Chưa kịp tiêu hóa hết lượng thông tin từ cuộc trò chuyện trong chòi nghỉ bên hồ, tâm trí cậu đã bị phân tán sang một chuyện mới, bởi phi thuyền trong rừng đã được các robot vận chuyển đem về một cách nguyên vẹn, đúng như kế hoạch. Sau khi nghe tin tức từ Tom, Hồ Đông Quan chạy ngay đến xưởng chế tạo để gặp lão Thomas, cùng Thái Lê Minh Hiếu nối gót theo sau. Phi thuyền có hình dáng gần giống như một chú cá voi thu nhỏ, với bề mặt đã bị phong hóa và được phủ lên một lớp rêu khá dày. Thật may là sau khi xử lý bên ngoài một chút, họ đã mở được buồng lái của phi thuyền. Bên trong vẫn còn khá nguyên vẹn dù có nhiều dấu vết bào mòn của thời gian. Lão Thomas nói rằng chất liệu chế tạo vỏ máy của nó không khác gì những robot trong lâu đài cả, khả năng cao rằng, cả lão lẫn chiếc phi thuyền này đều có chung một nguồn gốc.

“Vì vậy, ta nghĩ rằng nên để cho Hiếu thử khởi động nó xem sao.”

Lão Thomas dùng một trong sáu cánh tay kim loại của mình vỗ vỗ lên lưng Thái Lê Minh Hiếu. Hắn ngạc nhiên tự chỉ vào chính mình.

“Con á?”

“Đúng vậy. Dù ta vốn được cài đặt phải thức tỉnh một cách định kỳ, từ trước cả khi con đến đây, nhưng ta đã chứng kiến con khởi động Max, Tom, Marry, lẫn những phụ tá khác trong lâu đài như thế nào. Ta nghĩ con cũng đủ thông minh để đoán được, những kẻ đã đem con tới lâu đài không phải chủ nhân thật sự của nơi này. Bọn chúng ắt hẳn đã tìm được manh mối gì đấy, để biết rằng mã gene của con mới là thứ có thể kích hoạt được…”

“Con… bọn họ nói rằng sẽ cài đặt mã gene của con vào bên trong lâu đài này, với điều kiện phải đánh đổi tự do của mình.”

Thái Lê Minh Hiếu lúng túng trả lời lão Thomas, dường như cũng chẳng hề chắc chắn với những gì hắn đang nói. Người thầy của hắn lặng lẽ lắc đầu, nghiêm nghị nhìn sang, Hồ Đông Quan có ảo giác như lão vừa khẽ thở dài vậy.

“Ta không nghĩ là con tin lời bọn họ. Đúng không? Bởi vì kể cả ta cũng không thể nghe lệnh ai khác ngoài con, trừ phi là được con cho phép.”

Chàng trai cao lớn ngập ngừng nhìn lão Thomas, rồi lại ngó Hồ Đông Quan. Cậu dịu dàng đáp lại hắn bằng một cái nắm tay trấn an. Cậu biết hắn cảm thấy có lỗi vì không thành thật nói ra những ngờ vực trong lòng với cậu, nhưng Hồ Đông Quan cảm thấy điều đó không còn quan trọng nữa. Thái Lê Minh Hiếu đã bị bỏ lại bên trong lâu đài này, với vô vàn câu hỏi mà hắn chưa từng được giải đáp, bị giam cầm vĩnh viễn khi chỉ mới 12 tuổi, bởi một đám người lạ mặt bắt cóc hắn từ tay gia đình. Dù cho bọn chúng có dùng bất kỳ lý do gì để trao đổi đi nữa, đây rõ ràng là lợi dụng và ép buộc trẻ vị thành niên phải làm việc cho mình. Một đứa trẻ 12 tuổi bị vây quanh bởi một đám người lớn giảo hoạt, đổi trắng thay đen, làm cách nào có thể nhận ra mình bị lừa được cơ chứ? Cho đến khi hắn trưởng thành hơn một chút thì có lẽ đã muộn, khế ước đã ký, mã gene của hắn đã được trích xuất vào những thiết bị cách ly bằng laser bao quanh lâu đài, tạo nên một lồng giam hoàn hảo. Thái Lê Minh Hiếu không còn cách nào khác ngoài việc ở lại đây trông nom tòa lâu đài này, cùng nỗi nhớ da diết với gia đình đã bị chia cắt. Hồ Đông Quan nhận thấy chỉ có những thiết bị bao quanh bức tường ấy mang theo một nền công nghệ hiện đại hơn những kỹ thuật ẩn chứa trong tòa lâu đài này, mà cậu đoán rằng chúng tương đương với công nghệ bảo mật tối cao ở Adonis, có lẽ vì vậy người bị nhốt ở bên trong càng khó phá vỡ được chúng. Nhưng chiếc lồng giam này không chỉ đơn giản như thế, cánh rừng vô tận đầy sương mù ngoài kia không khác gì một tầng giam lỏng thứ hai dành cho hắn, dù có thoát được cũng chưa chắc có thể sống sót lâu dài ở một nơi vừa bí ẩn vừa hoang dã như vậy. Hồ Đông Quan nghĩ, có lẽ đến bọn người đeo mặt nạ kia cũng phải e dè khu rừng.

“Con… con cũng nghĩ rằng mình có mối liên quan gì đó với tòa lâu đài này.” Thái Lê Minh Hiếu trả lời lão Thomas. “Nhưng suốt bấy lâu con cũng không tìm thêm được bất kỳ tư liệu nào khác, nên tất cả chỉ là suy đoán mơ hồ mà thôi.”

“Cũng không trách được con. Đến những dữ liệu bên trong bộ nhớ của ta vẫn còn một phần nhỏ đang bị mã hóa, không cách gì mở ra được. Có lẽ chính chủ nhân đời đầu cũng không muốn bất cứ ai mở được nó. Tuy nhiên…” Lão Thomas ngẩng đầu lên, như thể đang mơ màng suy nghĩ. “Khi nhìn thấy phi thuyền này, ta biết chắc rằng một phần dữ liệu nào đó bên trong ký ức của ta đang chờ đợi được mở ra. Và người có thể làm được điều ấy chỉ có con thôi, Hiếu à.”

Thái Lê Minh Hiếu bặm môi suy nghĩ, rồi dường như cảm nhận được một sự ấm áp đang siết chặt lấy bàn tay mình, hắn nhìn sang Hồ Đông Quan, khẽ mỉm cười và gật đầu. Ngồi vào bên trong buồng lái, hắn hít một hơi thật sâu rồi thở hắt ra, trước khi bắt đầu chạm thử vào vài nút bấm trông có vẻ như là để khởi động. Ngón tay Thái Lê Minh Hiếu miết nhẹ lên bảng điều khiển đang trống trơn, rồi đột nhiên, một giọng nói máy móc bất ngờ vang lên, cùng một chuỗi code liên tục nhảy ra chạy dài trên màn hình.

“Xác định mã gene trùng khớp 99,99%. Bắt đầu khởi động, thưa chủ nhân.”

Thái Lê Minh Hiếu giật mình, hắn cũng không ngờ mình thật sự có thể kích hoạt được chiếc phi thuyền đã ngủ say quá lâu này. Đôi mắt chó con mừng rỡ quay sang nhìn Hồ Đông Quan, khiến cho cậu cảm giác như trước mặt là một chú chó bự đang chờ được khen ngợi. Trước khi kịp suy nghĩ gì, thiếu niên đã vô thức bước vào buồng lái và vỗ vỗ đầu hắn vài cái. Thái Lê Minh Hiếu nhích sang bên cạnh, để chỗ cho Hồ Đông Quan. Chiếc phi thuyền này ghế điều khiển dường như là ghế đôi, độ rộng vừa đủ cho hai người, cho nên cũng to hơn SNOW11 một chút. Hồ Đông Quan ngẩng đầu quan sát mọi chi tiết bên trong buồng lái, có những chỗ cậu vừa lạ mà vừa quen. Có lẽ chủ nhân của nó đến từ một nền văn minh có rất nhiều điểm tương đồng với Adonis, dù sai biệt của mỗi tập thể xã hội loài người, và cả thời gian, đã khiến cho hướng phát triển công nghệ của hai bên rẽ sang những nhánh khác nhau.

Hồ Đông Quan đoán không sai, khi đã khởi động xong, những hệ thống điều khiển bên trong phi thuyền được thiết kế có độ quen thuộc đối với cậu, không mất quá nhiều thời gian để làm quen. Dù có vài cách thức sắp xếp đã hơi lỗi thời so với ở Adonis, nhưng phần lớn đều tương đồng với các thể loại màn hình điều khiển mà cậu đã từng tương tác bên trong lâu đài. Lục tìm được một lúc, Hồ Đông Quan nhận thấy một tệp tin nén bị khóa. Cậu nhìn sang Thái Lê Minh Hiếu, hắn tự khắc hiểu ý mà dùng ngón tay ấn vào.

Một hình ảnh lập thể 3D bất thình lình hiện lên trên bảng điều khiển, khiến cho cả hai cùng lúc giật mình. Đó là ảnh ảo bán thân của một người đàn ông đã ngoài 70 tuổi, nhưng trông vẫn còn rất khỏe khoắn, với mái tóc bạc và bộ râu ngắn, áo khoác và sơ mi bên trong được thiết kế khá giống những trang phục Trung Âu cổ mà Thái Lê Minh Hiếu vẫn thường hay mặc. Ông cụ nhìn sống động đến mức Hồ Đông Quan còn suýt tưởng là có ai đó đang trực tiếp dùng video call với ảnh ảo mà tương tác trực tiếp với mình, cho đến khi một cái giọng trầm trầm nghiêm nghị vang lên.

“Chào con, hoặc là, các con. Ông không biết người mở ra được nhật ký này sẽ là đời thứ mấy, nhưng ông rất vui vì các con đã đến được đây, khai mở bí mật của dòng họ nhà mình. Khụ… Được rồi, thật ra, đây có thể chỉ là bí mật của ông và Midas thôi. Nhưng cũng là tổ tiên của các con đó.”

“Odin và Midas, hai vị chủ nhân đầu tiên của ta.”

Chưa kịp hết hoang mang vì những thông tin ồ ạt đến, Thái Lê Minh Hiếu cùng Hồ Đông Quan đã phải quay sang nhìn lão Thomas. Lão dường như đang cứng đơ người vì quay cuồng trong ký ức, đôi mắt người máy của lão có chút nhiễu sóng, bởi một vài tệp tin ẩn trong dữ liệu của lão đã đồng thời được mở khóa, ngay khoảnh khắc được nghe thấy âm thanh từ ảnh ảo 3D của ông cụ trên màn hình.

Dường như âm thanh của lão Thomas có thể kích hoạt sự tương tác của ảnh ảo. Ông cụ 3D liền quay sang hướng giọng nói lè nhè vừa phát ra, vui vẻ cười.

“Đã lâu không gặp, bạn Thomas của tôi! Ồ, nhưng không biết lúc này cậu bao tuổi rồi nhỉ? Đã đổi mấy đời khung xương rồi? Tôi có dự trữ cho cậu hơn hai chục bộ, hẳn là có thể sống tới ngàn năm, dù khi đó tôi cũng chẳng biết con cháu mình tới được đây không nữa. Nhưng kể ra thì tôi đặt cược đúng chỗ rồi, gặp lại được cậu, thì chứng tỏ rằng hậu duệ của tôi chắc chắn đang ở đây.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến