Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 41: Anh trai nhỏ.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 41: Anh trai nhỏ.

Thái Lê Minh Hiếu dịu dàng nhìn thiếu niên đang giận dỗi trước mặt, cố gắng sắp xếp những dữ kiện ở trong đầu cho thật hoàn chỉnh. Hắn muốn giải thích cho cậu nghe một cách thật trọn vẹn. Vốn dĩ trước đấy hắn đã luôn muốn tìm một cơ hội nào đó để bắt đầu thú nhận với Hồ Đông Quan, nhưng quá nhiều việc xảy đến trong thời gian gần đây làm hắn quên bẵng mất, cho nên mới xảy ra cớ sự như ngày hôm nay.

“Đông Quan, trước đây… em có nhớ rằng mình đã từng gặp một người lạ mặt nào không? Khi em còn nhỏ…”

“Em á? Mà khoan, anh đừng có đánh trống lảng. Chuyện đó thì liên quan gì tới việc anh nói dối em?”

“Vì anh muốn giải thích thật tường tận cho em mà.” Thái Lê Minh Hiếu khẽ thở dài, giữ lấy nắm tay mà Hồ Đông Quan đang đấm đấm lên ngực hắn vài cái. “Lúc em 5 tuổi, trong cơn bão tuyết, nhóc con hoạt bát đi lạc khỏi đoàn người thám hiểm, nước mắt nước mũi còn chùi hết lên sau lưng áo của anh.”

Đôi mắt của Hồ Đông Quan chợt mở to, sửng sờ nhìn Thái Lê Minh Hiếu. Những ký ức của ngày hôm đó như được cất giấu trong một chiếc hộp bị lãng quên, vì được mở khóa mà ồ ạt trồi lên trong tâm trí cậu. Lần đầu cậu đi một chuyến đi xa đến như thế, lại còn là lén lút trốn theo đoàn người của cha. Hồ Đông Quan bị mắng cho một trận, còn bị lên kế hoạch nhờ người lớn xung quanh dẫn cậu về nhà, không được đi theo đoàn nữa. Khi ấy cậu vừa bướng bỉnh vừa ngây ngô, chỉ nghĩ rằng mình giả vờ trốn thêm lần nữa sẽ khiến cho cha phải chịu thua mà cho cậu theo cùng. Vậy nên khi bị lạc, đứa trẻ 5 tuổi là cậu khi ấy cảm giác trời đất xung quanh mình như sụp đổ. Hồ Đông Quan khóc đến lạc cả giọng, nhưng đáp lại cậu chỉ có âm thanh gào thét của gió, cùng một màu trắng xóa mờ đục của bão tuyết. Cậu càng cảm thấy mình trở nên vô cùng nhỏ bé, như thể chỉ một khắc sau, ngay lập tức thế giới này có thể xóa sổ mình vĩnh viễn. Một thứ cảm giác lạnh lẽo của sự cô đơn, lạc lõng dần dần len lỏi vào da thịt, cùng nỗi sợ về những nguy hiểm không biết lúc nào sẽ ập đến bủa vây lấy cậu. Lần đầu tiên Hồ Đông Quan chịu kích thích đến mức, cậu nghĩ rằng mình đã trưởng thành hẳn chỉ qua một đêm, từ sự nghịch ngợm háo thắng ban đầu chỉ còn lại một thứ ý chí duy nhất: nhất định phải tìm được đường về nhà, phải xin lỗi cha, rồi không bao giờ tái phạm nữa.

Đứa con nít 5 tuổi khi ấy cố quệt nước mắt và chập chững bước đi trong cơn bão, cố tìm kiếm bất kỳ tín hiệu sống sót nào mà cậu vô tình bắt gặp. Nhưng cho tới khi mừng hụt đến lần thứ ba, Hồ Đông Quan vấp té, ngã sõng soài trên mặt đất lạnh giá. Rồi đứa trẻ lại bắt đầu khóc, khóc đến mức không còn nhìn rõ bất kỳ thứ gì nữa. Vào cái khoảnh khắc cậu bắt đầu mệt lả đi vì lạnh và kiệt sức, một bàn tay ấm áp đã nắm lấy cậu. Anh trai nhỏ cao hơn cậu khá nhiều, nhưng tuổi tác của anh trai nhỏ vẫn chỉ bé như một đứa trẻ mà thôi. Vậy mà giữa không gian trắng xóa đáng sợ ấy, anh trai nhỏ đã trở thành cả thế giới của cậu. Còn trẻ như thế mà đã có thể một mình vượt qua cơn bão lạnh giá, nghe được tiếng khóc của cậu, chạy đến cứu cậu, còn nở một nụ cười ấm áp như ánh mặt trời. Hồ Đông Quan chỉ nhớ rằng anh trai nhỏ đã tặng cậu một đóa hoa sơn trà màu đỏ, cho cậu leo lên cái lưng vững chãi và ấm áp, rồi cõng cậu đi suốt một quãng đường thật dài. Một đứa trẻ nương tựa vào một đứa trẻ, giữa hiểm nguy không một bóng người nào khác, vậy mà Hồ Đông Quan vẫn cảm thấy thật yên tâm.

Những ký ức này vốn dĩ là một nỗi ám ảnh sâu trong lòng của Hồ Đông Quan, bởi dẫu cho gặp được anh trai nhỏ, như thiên sứ mà ông trời phái xuống giúp cậu, thì cái cảm giác lạc lõng và mong manh như thể sắp sửa tan biến giữa cơn bão tuyết vẫn khiến cho cậu vô cùng sợ hãi. Đến mức dù đã lớn như thế này, dù đã chế tạo ra được rất nhiều thiết bị giúp cha Hồ khắc phục tầm nhìn và thu truyền tín hiệu, hoạt động được ngay cả trong những điều kiện khắc nghiệt nhất, thì Hồ Đông Quan vẫn không dám tự mình nhớ lại ký ức đi lạc hồi 5 tuổi thêm lần nào nữa. Dường như chỉ từ khi đến tòa lâu đài này, trong một lần nằm mơ, cậu mới lờ mờ muốn hồi tưởng gương mặt của ân nhân cứu mạng mình.

Nhưng có lẽ giờ đây, việc hồi tưởng đó đã không còn cần thiết nữa. Thái Lê Minh Hiếu mỉm cười nhìn Hồ Đông Quan, rồi dịu dàng xoa đầu cậu, hắn nói.

“Em đã lớn đến thế này rồi, bạn nhỏ. Anh cũng không ngờ, sẽ có một ngày được gặp lại em.”

Hồ Đông Quan ôm chầm lấy Thái Lê Minh Hiếu, cậu vừa bối rối vừa mừng rỡ đến mức không thể thốt nên lời. Hóa ra anh trai nhỏ chính là hắn. Hóa ra hắn lại chính là anh trai nhỏ. Nhân duyên thật kỳ diệu. Mười ba năm trước, có lẽ là trước khi bị đưa đến đây, Thái Lê Minh Hiếu đã tình cờ mà cứu cậu một mạng. Nếu như không có hắn, thì có lẽ cậu đã vĩnh viễn tan biến vào trong cơn bão tuyết ấy, vĩnh viễn hối hận vì không kịp nói lời xin lỗi với cha. Và cũng vì thế, khi cha bị lỗ hổng cuốn đến tòa lâu đài này, cậu cũng không thể nào giúp cha quay trở về được. Và cũng không thể nào… gặp được hắn, ở bên cạnh, rồi dần dần biết được những thứ cảm xúc mới lạ đầu tiên trong cuộc đời.

Thái Lê Minh Hiếu cứ im lặng mà vỗ về Hồ Đông Quan một lúc lâu, để cậu dần tiêu hóa sự bất ngờ này. Hắn đoán được, có lẽ chỉ cần nói cho cậu biết khởi điểm, thì một thiếu niên thông minh như vậy sẽ tự xâu chuỗi được tất cả những dữ kiện chưa rõ ràng khác. Quả nhiên không sai. Khi Hồ Đông Quan đã bình tĩnh lại, cậu ngồi thẳng lưng và đối diện hắn, chớp chớp đôi mắt đỏ hoe mà bắt đầu nói chuyện, là sự nghi vấn, nhưng được cậu diễn giải bằng câu trần thuật.

“Vậy nên… chúng ta có cùng một quê hương. Anh với em đều đến từ Adonis. Và cũng vì thế mà anh nhận ra cha em từ rất sớm, bởi anh vẫn thường xuyên tìm kiếm thông tin về con người ở đó. Hoặc nói cách khác, cha mẹ anh cũng đang sống ở Adonis, một nơi vô cùng lạnh giá và khắc nghiệt, cho nên anh mới đều đặn mỗi năm gửi mật ong, bánh quy, mứt hoa quả lẫn rau củ muối cho họ. Nếu như em đoán không lầm, những thực phẩm được đưa đến mỗi ngày đều xuất phát từ Adonis cả.”

“Xuất sắc!” Thái Lê Minh Hiếu bật cười. “Không biết anh có nên cám ơn ông trời không nhỉ? Đã đem đến cho anh một tiểu yêu tinh vừa xinh đẹp vừa thông minh như thế này.”

Hắn rướn người hôn lên môi cậu một cái, nhưng có lẽ vẫn còn hơi thèm thuồng một chút, lưu luyến dừng lại bên khóe môi và liếm nhẹ. Hồ Đông Quan bị chọc cho ngứa ngáy, dùng nắm tay đánh lên ngực hắn và đẩy ra ngoài, vừa tức vừa buồn cười nhìn hắn. Không phải cứ khen và vuốt lông mèo của cậu là xong đâu nhé, cậu vẫn còn đang giận đây này!

“Anh xin lỗi mà… Trước đây gặp cha em thì anh vẫn không nhận ra, bởi anh chưa thật sự chính thức gặp ông ấy lần nào cả. Lúc đưa cục cưng nhỏ 5 tuổi khi ấy về lều trại, anh chỉ dám đứng ngoài quan sát em chạy vào trong đó, thấy em đã gặp người thân rồi mới yên tâm chào tạm biệt. Rồi ngày đầu tiên em tới đây, mang theo một cảm giác thân thiết kỳ lạ, như thể anh với em đã quen biết nhau từ rất lâu rồi. Có lẽ, đó cũng là lý do mà anh tin tưởng, nói ra hết chuyện mình là Enigma cho em. Phần còn lại, đều là những chuyện em đã biết. Còn về những thực phẩm hàng ngày được đưa tới, anh đoán là cha em cũng nghĩ ra anh không nói thật toàn bộ rồi. Nhưng may cho anh là ông ấy và em đều quá tử tế, một khi đã lựa chọn tin tưởng anh, thì đều kiên nhẫn chờ đợi anh tự mình nói ra.”

Hồ Đông Quan không đáp lời nghi vấn của hắn. Có lẽ cậu cũng giống cha mình, sớm đã mủi lòng khi nhìn thấy một Thái Lê Minh Hiếu cô đơn bị nhốt suốt bao năm ở chốn không người này. Có thêm người để bầu bạn hắn vui còn không kịp, còn tự mình thử các món ăn, hái hoa quả, thi thoảng tự vào bếp hì hục làm vài món đơn giản đãi khách. Một người đơn thuần như vậy, tác phong cũng rất kỷ luật và quy củ, có thể thấy là nền tảng giáo dục rất tốt. Nhìn tới nhìn lui, dù biết hắn có điều khó nói thì cả cậu và cha đều đã xếp hắn vào nhóm người lương thiện từ lâu rồi.

Hồ Đông Quan quyết định không chất vấn hắn nữa, cậu yên tĩnh ngồi nghe Thái Lê Minh Hiếu chầm chậm giải thích, về cách thức mà những kẻ đeo mặt nạ đó vận chuyển thức ăn tới. Hoặc nói đúng hơn, đây là một sự trao đổi thực phẩm mỗi ngày, bởi Adonis không thể nào có được lượng thực vật phong phú với đủ bốn mùa như tòa lâu đài này được.

Lúc Thái Lê Minh Hiếu mới đến đây vào mười ba năm trước, lỗ hổng thường ngẫu nhiên xuất hiện, theo chu kỳ khoảng sáu đến tám tháng một lần. Ban đầu cũng có một nhóm người đeo mặt nạ ở đây với hắn, cùng vài đứa trẻ Alpha và Omega khác nữa, nhưng chỉ có hắn là phân hóa thành Enigma mà thôi. Rồi dần dà bọn họ ngày càng ít người hơn, phần lớn đều đợi tới lúc lỗ hổng mở ra và dịch chuyển đến một nơi khác. Cuối cùng chỉ còn một mình hắn ở lại, được giao cho lão Thomas dạy dỗ, cùng sự chăm sóc từ Marry, Tom và Max. Bé Xám là Thái Lê Minh Hiếu lục tìm được trong nhà kho nghỉ ngơi của những robot đã có thâm niên, chính là căn phòng mà hắn đã dẫn cậu đi gặp lão Thomas. Hắn đặt cái tên đấy vì nó gợi nhớ đến em trai mình, một đứa nhóc rất thích đội tóc giả màu xám, đóng vai pháp sư Merlin thông thái trong truyện cổ tích mà thằng bé đọc được.

Kể từ năm năm trước, Thái Lê Minh Hiếu mới bắt đầu được nhận thực phẩm từ lỗ hổng cố định tiếp tế thức ăn hàng ngày. Trước đây hắn toàn phải sống phụ thuộc vào thực vật trong lâu đài. Và bởi vì sáu đến tám tháng một lần lỗ hổng mới mở ra, cùng đạm động vật được đám người đó mang theo, hắn phải ủ muối thịt để sử dụng lâu ngày hơn. Chỉ cho đến khi thực phẩm được đều đặn đưa tới mỗi ngày, Thái Lê Minh Hiếu mới biết bọn họ đang tạo ra một con đường kết nối đến nơi này, mà không phụ thuộc vào lỗ hổng ngẫu nhiên nữa. Nhưng có thể vì cỗ máy tạo ra con đường này quá yếu, họ chỉ bước đầu thử nghiệm bằng cách vận chuyển những thứ nhỏ như thức ăn, và trao đổi với hoa lẫn rau củ quả được trồng trong lâu đài. Lượng rau quả hắn phải gửi nhiều dần lên theo năm tháng, cho nên hắn đoán là bọn họ đã cải thiện được con đường này khá nhiều, chẳng mấy chốc rồi sẽ đến lúc kể cả con người cũng có thể an toàn dịch chuyển qua lỗ hổng. Nhưng Thái Lê Minh Hiếu khẳng định ở hiện tại, lỗ hổng nhân tạo ấy vẫn chưa đủ sức để đám người đó sử dụng.

Thật ra Thái Lê Minh Hiếu cũng cảm thấy con đường này có ích, bởi hắn có thể tranh thủ thông qua nó mà định kỳ gửi quà về cho cha mẹ mình. Hắn đã từng thử gửi cả hạt giống và cây mầm sang, nhưng do khí hậu của Adonis quá khắc nghiệt, chúng đều không sống được, chỉ đành đổi lại thành những thành phẩm có thể ăn và sử dụng lâu dài. Tuy là nửa năm mới được nhận thư một lần, nhưng ít ra hắn vẫn còn cách ấy để thay lòng hiếu thảo, bởi không thể ở cạnh mà chăm sóc cha mẹ được.

“Một ngày nào đó, anh hãy dẫn em đi gặp cha mẹ của anh nhé.”

Hồ Đông Quan lại ôm lấy Thái Lê Minh Hiếu, vỗ về tấm lưng vững chãi vì nhận ra hắn có chút buồn khi gợi nhớ về gia đình. Cậu cảm nhận được chàng trai đang gác cằm lên vai mình khe khẽ gật đầu, rồi lại dụi dụi như một chú cún bự, như thể đang tìm một điểm tựa thật an tâm.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến