Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 40: Suy tính.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 40: Suy tính.
Việc
phát hiện ra một hang động trong khu rừng kéo theo từ bất ngờ này đến bất ngờ
khác. Ngay hôm sau đó, Hồ Đông Quan lập tức cùng lão Thomas cải tiến máy quét bằng
tia hồng ngoại cho binh đoàn ong mật, rồi hướng về phía Đông Bắc để bắt đầu dò
tìm trong hang. Đó là một hang động lớn với nhiều ngách nhỏ, nhưng không có bất
kỳ đường nào thông ra ngoài. Vài ngày sau, đàn ong trinh sát tìm ra được một
khu vực bất ngờ. Ở tận cùng sâu bên trong là một khoảng trống lớn, trông như một
căn cứ bí mật nào đó, với một bộ bàn ghế gỗ thô sơ ở chính giữa, vài cái kệ gỗ
ráp vội và những vật dụng sinh hoạt cũ kỹ nằm rải rác xung quanh, nhưng phủ đầy
rêu và bụi bẩn. Chắc hẳn đã lâu lắm rồi không còn ai ở đấy nữa. Và ở cuối hang,
vẫn còn một vật thể lớn khiến cho cả Thái Lê Minh Hiếu lẫn Hồ Đông Quan đều phải
kinh ngạc.
“Em
nghĩ nó là một phi thuyền.”
“Phi
thuyền? Giống SNOW11 á?”
Hồ
Đông Quan gật đầu. Cậu kỹ lưỡng quan sát hình dáng của vật thể vừa được đàn ong
phát hiện ra và truyền tín hiệu hình ảnh về thiết bị vòng tay của mình. Phi
thuyền này trông to hơn SNOW11 một chút, nhưng có lẽ cũng chỉ vừa đủ chứa hai
người là cùng, hình dáng hơi giống một chú cá voi thu nhỏ. Có lẽ vì bề ngang hẹp
nên nó dễ dàng luồn lách vào trong hang để rồi nằm ở đấy, trú ẩn suốt bao lâu
nay mà không bị phát hiện. Rong rêu đã bám đầy ở bên ngoài lớp vỏ kim loại, có
thể là do môi trường bên trong hang khá ẩm thấp, vì vậy cũng không thể biết được
liệu phi thuyền này có còn hoạt động được hay không. Tuy nhiên, nếu như cậu
truy cập được vào phần cứng bên trong bộ điều khiển, có khả năng sẽ phát hiện
ra rất nhiều điều, những điều có thể giải đáp cho sự bí ẩn của khu rừng, cũng
như tòa lâu đài này.
“Em
có thể đem nó về đây không?” Hồ Đông Quan hỏi Thái Lê Minh Hiếu. “Có lẽ đây là
một thứ chứa cực kỳ nhiều thông tin quan trọng mà đám người đeo mặt nạ đó vẫn
chưa phát hiện ra, nên em nghĩ chúng ta càng cần tìm cách đem về đây rồi cất giấu
nó. Dù sao trong lâu đài này, mọi thứ đều được đặt hoàn toàn dưới sự kiểm soát
của anh. Còn khu rừng kia thì lại khác.”
“Được
rồi…” Thái Lê Minh Hiếu ngập ngừng. “Anh không muốn phản đối em, nhưng mà… đem
về kiểu gì bây giờ?”
“Em
sẽ cùng thầy Thomas cải tạo lại một số robot vận chuyển. Quỹ đạo của những
robot trinh sát trên cao em đã sớm vẽ lại thành bản đồ rồi, giống như cách
SNOW11 đã tiến vào trong lâu đài, em tin mình hoàn toàn có thể đánh lừa chúng
được. Chưa kể là…” Cậu khẽ lắc vòng tay của mình, hướng về phía hắn. “Thiết bị
tàng hình của em rất lợi hại đó, chỉ cần canh đúng lúc và không quá 5 phút, thì
em tin hoàn toàn có thể yên tâm kéo phi thuyền đó về đây mà không bị phát hiện.
Em sẽ gắn thiết bị này lên robot vận chuyển, và cả phi thuyền đó nữa.”
“Được
rồi. Nghe em hết, từ bây giờ anh sẽ làm trợ lý thường trực mỗi ngày. Nếu có gì
cần thiết xin đừng ngại sai bảo tôi, thưa chủ nhân.”
Thái
Lê Minh Hiếu vui vẻ bắt chước động tác khoanh tay và cúi đầu của Tom, chọc cho
Hồ Đông Quan bật cười. Cậu bước đến ôm lấy eo hắn, tựa đầu vào lồng ngực ấm áp
của người trước mặt, làm cho hắn bối rối không hiểu vì sao. Chỉ có Hồ Đông Quan
là biết, khoảnh khắc khi nãy Thái Lê Minh Hiếu nghe cậu nói muốn đem phi thuyền
về lâu đài, mặt hắn dường như có chút biến sắc. Cậu không rõ hắn đã nghĩ gì. Hồ
Đông Quan chỉ đoán… có lẽ Thái Lê Minh Hiếu sợ rằng cậu sẽ đòi đi vào trong rừng
một mình. Nhưng chính thiếu niên cũng biết rõ, việc bản thân cậu tự mình đi vào
đó cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Để
giải đáp bí ẩn xung quanh lâu đài này, Hồ Đông Quan tin rằng cánh rừng ngoài
kia không thể nào vô can được, mà cậu thì cũng không thể nào cứ ngồi yên mãi mà
chỉ để đàn ong mật đi quét bản đồ. Thái Lê Minh Hiếu biết Hồ Đông Quan đang vẽ
ra bản thiết kế một chiếc phi thuyền mới, cải tiến từ SNOW11 trước đây, nhưng để
chế tạo lắp ráp được nó thì còn lâu mới xong, một phần do thiếu hụt nguyên liệu.
Cậu lờ mờ đoán ra hắn đang sợ hãi điều gì, nhưng cậu cũng không thể nào trực tiếp
tiến lên an ủi hắn rằng mình sẽ không đi đâu cả. Hồ Đông Quan biết rằng, ở
phương diện này cậu có hơi liều mạng, và ích kỷ một chút. Thái Lê Minh Hiếu
không thể bước ra ngoài lâu đài, vậy nên dù có muốn đi cùng bảo vệ hay giúp đỡ
cho cậu, hắn cũng chỉ lực bất tòng tâm.
Vì
vậy nên Hồ Đông Quan càng muốn dịu dàng với Thái Lê Minh Hiếu thêm một chút,
làm nũng hắn thêm một chút. Nếu có thể… ở trên giường khiến cho hắn thoải mái
hơn nữa. Cậu không ngại quấn lấy hắn nhiều hơn, để xoa dịu đi phần nào nỗi bất
an mà hắn luôn canh cánh trong lòng.
Kỳ
phát tình đầu tiên của Hồ Đông Quan, Thái Lê Minh Hiếu từng đùa giỡn rằng muốn
lột trần cậu ra, rồi mỗi ngày làm cậu đến khóc, nhưng thực tế thì bọn họ cũng bận
rộn mà chẳng có mấy thời gian. Nếp sinh hoạt hôn chúc ngủ ngon rồi ôm ấp nhau mỗi
đêm lại cứ vậy mà đi vào quỹ đạo. Chỉ có thi thoảng cùng tắm chung, hai người mới
tranh thủ mà dùng tay giúp nhau. Hồ Đông Quan trộm nghĩ, cũng sắp đến kỳ phát
tình lần nữa của hắn rồi, có lẽ khi đó cậu nên bạo dạn hơn, bởi vì Thái Lê Minh
Hiếu trong giai đoạn ấy sẽ càng khó chịu hơn cả cậu. Lần trước hắn đã giúp đỡ cậu
nhiều rồi, lần này đổi lại, cậu sẽ giúp hắn.
Thái
Lê Minh Hiếu không rõ thiếu niên trong lòng mình đang suy tính những điều “hắc
ám” gì. Hắn chỉ đành bất lực thở dài, xoa xoa cái đầu xù của cậu và hôn lên đó.
Thôi vậy, cục cưng của hắn mà. Cậu có muốn lên trời hắn cũng không cản được. Chỉ
cần thiếu niên biết, Thái Lê Minh Hiếu sẽ luôn ở đó, vĩnh viễn thuộc về Hồ Đông
Quan, vĩnh viễn vì cậu mà không màng bất cứ điều gì, vì cậu mà có phải chịu đau
đớn giày vò để vượt qua bức tường ấy hắn cũng cam lòng.
Vì
sự phát hiện mới này mà suốt nhiều tuần sau đó, cả hai chỉ tập trung vào việc cải
tạo robot vận chuyển và thiết bị tàng hình. Ngoài ra thì dường như chẳng có biến
động gì lớn nữa. Sống yên tĩnh được một thời gian khá lâu, Hồ Đông Quan cứ có cảm
giác cậu đã quên mất điều gì. Cho đến một hôm lại leo lên phòng máy ở tòa kiến
trúc phía Đông mà tìm vài tài liệu nghiên cứu, cậu mới chợt nhận ra, những kẻ mặc
áo choàng đen ấy chưa từng xuất hiện thêm lần nào nữa, kể từ cuối tháng Tư. Đã
gần sáu tháng trôi qua rồi.
“Bọn
họ không đến đây được đâu. Ít nhất là trong giai đoạn này.”
Thái
Lê Minh Hiếu chỉ đơn giản nói vậy, trả lời thắc mắc của Hồ Đông Quan một cách
qua loa đại khái. Cả hai đang ngồi nghỉ chân khi chạy bộ buổi sáng, tại căn nhà
chòi trong rừng lá phong nằm bên cạnh hồ nước. Đây là nơi mà hắn và cậu đã từng
cùng nhau trú ẩn dưới cơn mưa xuân. Chỉ khác là bây giờ trời đã sang thu từ
lâu, sắc đỏ cũng bắt đầu nhuộm khắp không gian, tạo nên một khung cảnh càng nên
thơ hơn nữa.
Nhưng
câu trả lời của Thái Lê Minh Hiếu khiến cho Hồ Đông Quan chẳng tập trung được
vào cảnh đẹp xung quanh tí nào. Cậu nhìn mà chất vấn mãi, cuối cùng khiến cho hắn
cũng phải bất lực mà tìm cách giải thích thêm.
“Họ
chỉ tới đây khi cảm thấy cần thiết thôi, hồi trước là vì em và cha đã đến. Cũng
may là họ chưa kịp phát hiện ra cha em thì ông ấy đã trở về Adonis rồi. Hơn nữa,
lỗ hổng cũng không phải lúc nào cũng mở ra được. Lần trước… là do con đường mà
họ đến đây đột ngột biến động mạnh, không còn cách nào khác đành phải trở về ngay lập
tức trước khi lỗ hổng đóng lại.”
“Lỗ
hổng…! Sao mà em không nghĩ tới nhỉ?” Hồ Đông Quan bật dậy khỏi băng ghế đá, vừa
suy tư vừa đi vòng vòng trước mặt Thái Lê Minh Hiếu. “Anh không nói là em quên
mất tiêu luôn. Nhóm người đó cũng đến đây bằng lỗ hổng giống em và cha. Vậy
thì… vậy thì phi thuyền mà chúng ta tìm thấy, nói không chừng cũng tới được nơi
này bằng lỗ hổng. Nhưng mà, khoan đã…”
Thiếu
niên chợt khựng lại, khuôn mặt cậu dần trở nên nghiêm trọng hơn. Hồ Đông Quan
quay phắt sang đối mặt với hắn, đè hai tay lên bả vai rắn chắc, nhíu mày gặng hỏi.
“Thái
Lê Minh Hiếu, anh còn giấu em cái gì nữa đúng không? Thịt, trứng và sữa được
đem đến lâu đài mỗi ngày, rõ ràng không phải do robot mang từ bên ngoài vào. Thảo
nào mà em quan sát mãi vẫn không tìm ra dấu vết trong khu rừng.”
Đến
lúc này thì Thái Lê Minh Hiếu biết mình xong đời rồi. Hắn đã linh tính từ trước,
nên mới tránh né vấn đề khi cậu thắc mắc về đám người đeo mặt nạ đó. Nhưng
không ngờ chỉ một lần nói hớ, Hồ Đông Quan đã ngay lập tức phát hiện ra điểm bất
thường. Quả nhiên thường ngày chỉ là cậu chừa cho hắn đường lui, không tra khảo
đến cùng. Vì vậy, đến hôm nay để cậu phát hiện ra hắn đang nói dối, thì quả thật
là tội chồng thêm tội.
Thái
Lê Minh Hiếu khẽ thở dài, kéo Hồ Đông Quan lại để cậu ngồi lên đùi hắn. Bàn tay
đang tính xoa đầu thiếu niên bị cậu bướng bỉnh hất ra, khiến cho hắn chỉ còn
cách dùng đôi mắt chó con nhìn cậu xin tha.
“Anh
xin lỗi mà. Đây cũng là chuyện anh không kiểm soát được. Từ từ anh sẽ giải
thích cho em, đừng giận có được không?”
---
Ghi chú của tác giả: Mấy chương gần đây hơi dài một tí, và tôi phải edit kỹ trước khi đăng nên sẽ ra chap mới chậm hơn nha. Timeline mà không khớp nhau, sợ lòi ra plot hole khó chữa thì khổ. Bù lại thì giai đoạn này vì cả hai bạn trẻ đều phải trải qua kỳ phát tình nên thường trong 5 chap kiểu gì cũng có nước lèo thịt. Thời gian trong truyện sắp tới sinh nhật của HĐQ rồi, chừng 10 chương nữa thôi. Lúc đó thì TLMH không cần phải nhịn nữa, tại vì HĐQ không cho nhịn =))
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét