Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 39: Thay đổi.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 39: Thay đổi.
Trải
qua ngày thứ ba bình yên không còn lần phát tình nào nữa, Hồ Đông Quan và Thái
Lê Minh Hiếu mới thuận lợi rời khỏi phòng chiếu phim. Nhưng bởi vì chút ngại
ngùng còn sót lại, cậu vẫn đá hắn ra khỏi phòng khám riêng tư của Max, để có thể
bình tĩnh mà thú nhận mọi chi tiết hai người đã trải qua trong ba ngày. Việc chất
lỏng được tiết ra ở bên dưới của cậu đến từ khoang sinh sản đang phát triển,
khi Omega có ham muốn được làm tình và sẵn sàng tiếp nhận sự thụ tinh từ bạn đời
của mình. Chất dịch này còn là gel bôi trơn tốt nhất, bởi nó sẽ có thể điều tiết
độ nhờn và hiệu quả làm trơn dựa theo kích cỡ dương vật của Alpha, hoặc Enigma,
trong trường hợp của Thái Lê Minh Hiếu. Mà dù thế nào đi nữa, đó cũng chỉ là phản
ứng sinh lý cực kỳ bình thường của cơ thể, cậu không cần phải lo gì cả.
Điều
khiến Max bận tâm hơn cả là, số lần phát tình của Hồ Đông Quan vẫn còn hơi ít,
dường như có liên quan đến việc phân hóa muộn của cậu. Hiện giờ vẫn chưa thể biết
được kỳ phát tình lần sau của cậu sẽ đến vào lúc nào, nhanh nhất thì một tháng
hoặc thậm chí ba tuần, chậm hơn thì có thể kéo tới nửa năm, đây là số liệu
trung bình có sẵn trong kho lưu trữ dữ liệu của Max.
Song
vẫn có một chuyện mà Max không ngừng nhắc nhở cậu, đó là kỳ phát tình của Thái
Lê Minh Hiếu. Cậu không chỉ đơn giản phải trải qua chu kỳ của chính mình, mà
còn phải canh chừng và trở thành người trợ giúp cho hắn trong khoảng thời gian ấy.
Dựa theo xu hướng mỗi năm thì chỉ còn khoảng một tháng rưỡi nữa là đến lúc hắn
lại phát tình.
“Tới
khi đó thì hai người chỉ cần thuận theo tự nhiên, giống như ba ngày qua thôi.
Tuy nhiên, lần này người cần lý trí hơn chính là cậu, cậu chủ Đông Quan.”
Hồ
Đông Quan gật đầu, cẩn thận ghi lại những lời khuyên của Max vào trong ghi chú.
Cậu muốn chuẩn bị sẵn sàng hết tất cả mọi thứ, để có thể giúp đỡ hắn như cách
mà hắn đã giúp cậu trong những ngày này.
Ba
ngày phát tình đầu tiên đó thật sự quá phóng đãng, nhưng dẫu sao cả hai cũng đều
cần điều chỉnh lại trạng thái, bởi lão Thomas sau kỳ nghỉ cực kỳ hào phóng mà
lão cho vẫn không quên lôi hai đứa trẻ đến thư viện. Và mỗi buổi chiều, Hồ Đông
Quan quay trở lại với công việc nhàm chám thường ngày là quan sát, đánh dấu phạm
vi khu rừng bao quanh lâu đài. Sương mù dày đặc ở phạm vi bán kính 20km trở lên
đã cản trở không ít tầm nhìn của những con ong mật robot, khiến cho cậu phải cẩn
thận quan sát để vẽ ra đường đi thích hợp nhất cho chúng, dựa theo chu kỳ dày
hay mỏng của màn sương đó. Kế hoạch của cậu đã kẹt lại ở cộc mốc khoảng cách
20km này hơn một tuần rồi, khiến cho Hồ Đông Quan quyết tâm nhất định phải tìm
cho bằng được cách đột phá vòng vây. Và vì vậy mỗi ngày, Thái Lê Minh Hiếu cũng
chỉ còn cách quẩn quanh cậu, vừa đọc thêm sách vừa canh chừng, để có thể hỗ trợ
Hồ Đông Quan cái gì thì hỗ trợ.
Cũng
giống như hôm nay, trong lúc thiếu niên căng mắt quan sát những khung hình
camera được truyền tín hiệu về thiết bị vòng tay, hắn cứ chốc chốc lại đút cho
cậu ăn một muỗng kem việt quất, thầm mong cái nóng mùa hạ không khiến cho Hồ
Đông Quan trở nên mệt mỏi quá độ. Đến khi cốc kem gần sắp cạn, Thái Lê Minh Hiếu
chợt nhận ra thiếu niên không chú ý tới mình nữa. Hắn thu lại chiếc muỗng sắp
chảy nước và đặt cốc lên bàn, chăm chú nhìn theo phương hướng mà Hồ Đông Quan
đang nhìn. Ở một góc phải bên trên của màn hình, nơi nhận tín hiệu camera truyền
trực tiếp, đến từ hướng Đông Bắc trong khu rừng, thiếu niên đang nhìn chằm chằm
vào đó. Làn sương mù ở nơi ấy dường như mỏng hơn những phương hướng khác, nhưng
hắn nhìn mãi vẫn chả phát hiện ra được gì ngoài những tán lá cây vô tận. Ngẩn
người theo cậu một lúc lâu, Thái Lê Minh Hiếu đành mất kiên nhẫn mà dò hỏi.
“Em
thấy cái gì à?”
“Em
cũng chưa chắc chắn lắm.” Hồ Đông Quan chỉ lên màn hình. “Anh không phát hiện
có gì khác lạ sao? Phía sau những tán cây ấy dường như có một hang động.”
“Hang
động?”
Thái
Lê Minh Hiếu nhỏm người dậy, dí sát vào màn hình để cố tìm ra dấu hiệu mà Hồ
Đông Quan đã nói. Nhưng tìm tới tìm lui hắn vẫn bất lực mà ngồi xuống, chán đời
nhìn cậu.
“Anh
không thấy gì hết. Mắt em là mắt thần à?”
“Không
thấy thật á? Lúc sương mù tản ra em nhìn rõ lắm mà. Khoan đã… không thể nào!”
Hồ
Đông Quan chợt khựng lại một chút, biểu cảm trên gương mặt cậu dường như đang
chịu phải một chấn động khó tin. Thiếu niên nhìn Thái Lê Minh Hiếu và ngẫm nghĩ
vài giây, rồi chỉ ra khoảng vườn đầy nắng chiều sau khung cửa sổ.
“Anh
nhìn thấy ở phía đằng kia không? Ở vườn hoa ấy, có vài robot đang đi chuyển sau
mấy bụi cây.”
“Làm
sao mà anh thấy được hả? Em đã nói là sau mấy bụi cây cơ mà.”
“Anh
không thấy. Nhưng mà em lại thấy.”
Hồ
Đông Quan run rẩy nói. Thái Lê Minh Hiếu giật mình nhìn cậu, nhận ra dường như
chính thiếu niên cũng đang không tin vào bản thân mình. Hắn vội sờ lên trán Hồ
Đông Quan một cái rồi lại áp tay lên trán mình đo nhiệt độ.
“Không
nóng mà. Anh tưởng em sốt mà nói sảng rồi.”
“Em
nghiêm túc đó.” Hồ Đông Quan bật cười mà đập tay hắn bắt bỏ xuống, sự hài hước
của hắn khiến cậu nhẹ nhõm hơn hẳn. “Em… em không biết anh có tin không, nhưng
trước đây tầm nhìn của em không xa được đến thế đâu.”
“Vậy nên, Đông Quan của anh bây giờ mở khóa được
siêu năng lực rồi?”
Hồ
Đông Quan liếc xéo Thái Lê Minh Hiếu khi nghe thấy hai từ “của anh”, biết là hắn
lại trêu mình, nhưng trong lòng không khỏi có chút ngọt ngào. Cậu không ngờ hai
vành tai đỏ ửng lên đã bán đứng mình, làm cho Thái Lê Minh Hiếu lại không nhịn
được mà dịu dàng xoa xoa một bên dái tai cậu. Bàn tay lớn của hắn vuốt nhẹ xuống
bên má thiếu niên, một tay ôm lấy eo cậu, để Hồ Đông Quan ngồi lên đùi mình.
Thái Lê Minh Hiếu lại gần áp vào trán cậu, nhìn vào đôi mắt đen long lanh như mặt
nước hồ thu ấy, nơi đang phản chiếu bóng hình đầy suy tư của hắn.
“Buổi
tối thì sao? Em có nhìn rõ hơn trong bóng tối không? Những lúc không có đèn.
Thái
Lê Minh Hiếu hỏi Hồ Đông Quan. Hắn dường như đã phát hiện ra điều mà cậu cũng
đang hoài nghi lúc này. Thiếu niên mím môi, cậu khẽ gật đầu, hồi hộp đợi hắn
nói tiếp.
“Có
phải là do anh không? Từ trước đến giờ, những trường hợp ghi nhận tầm nhìn thay
đổi, có thể nhìn rất xa và xuyên màn đêm, chỉ có…”
“Enigma và bạn đời của họ.”
Cả
hai gần như đồng thanh nói lên câu trả lời. Hồ Đông Quan mỉm cười hôn lên môi Thái
Lê Minh Hiếu. Cậu vẫn chưa hết choáng váng vì sự thật bất ngờ này, nhưng đồng
thời một cảm xúc sung sướng lại đang dần lan tỏa trong tim. Từ khi gặp hắn, cậu
đã trải qua không ít sự thay đổi kỳ diệu. Cậu cao lên, bây giờ chỉ còn thấp hơn
hắn nửa cái đầu. Cậu cũng ngày càng dẻo dai hơn, không chỉ nhờ sự luyện tập
hàng ngày, mà khoang sinh sản và cơ thể đang thích ứng dần với việc phân hóa
thành Omega cũng góp phần không ít. Và bây giờ cậu còn phát hiện thêm một điều
kỳ diệu khác, khiến cho Hồ Đông Quan cảm thấy mình càng ngày càng mạnh mẽ hơn rất
nhiều, đồng thời cũng ẩn chứa một chút sợ hãi trong lòng. Những khả năng phi
thường của con người vốn là thứ mà vô số nhân loại khao khát. Ngay cả việc phân
hóa thành hai giới tính Alpha và Omega thôi, đã là một bước tiến vượt bậc về khả
năng sinh sản và tăng cường sức khỏe lẫn tuổi thọ của loài người. Nhưng nhân loại
là loài sinh vật tham lam, họ sẽ luôn tìm kiếm và khám phá, để vượt ra khỏi mọi
rào cản giới hạn của thể chất. Chính vì vậy mà Enigma càng trở thành một mục
tiêu bị nhắm đến.
Thái
Lê Minh Hiếu đã cho Hồ Đông Quan đọc không ít sách và tài liệu nghiên cứu về
Enigma được lưu trữ trong lâu đài, đến từ vài trăm hành tinh khác nhau. Sự tồn
tại của Enigma vốn đã là rất thấp rồi, mà khả năng bạn đời của Enigma đột nhiên
có sự thay đổi vượt bậc trong gen hay thể chất lại càng thấp hơn. Cậu thậm chí
chỉ được đọc về những điều này trong một số tài liệu nghi vấn còn đang nghiên cứu
dang dở, nên đã sớm vứt ra sau đầu. Chỉ cho đến hôm nay, Hồ Đông Quan mới giật
mình nhận ra bản thân chính là một trong những trường hợp cực kỳ hiếm hoi đó.
“Một
trong những năng lực tiến hóa của Enigma cũng là dạng giống như em nhỉ? Tầm
nhìn vượt xa khả năng của người bình thường. Chắc là chúng ta lại cần phải gặp
Max thêm lần nữa rồi, kiểm tra về mặt sinh học thì ngoài khả năng của anh. Ngoại
trừ…” Thái Lê Minh Hiếu cười gian xảo, đột ngột nắn eo Hồ Đông Quan một cái,
thì thầm vào tai cậu. “Ngoại trừ phương diện sinh lý ở trên giường, cái này thì
anh hoàn toàn giúp em được. Ai da, đau…!”
Hồ
Đông Quan bị trêu nên xấu hổ cắn Thái Lê Minh Hiếu một phát rõ đau. Cậu đẩy người
ra và leo khỏi đùi hắn, lè lưỡi làm mặt xấu.
“Chú
ơi, cháu còn chưa 18 tuổi đâu.”
“Cái
gì mà chú hả? Em dám nói thêm lần nữa không nào, Đông Quan, em đứng lại đó!”
Thiếu
niên bật cười khanh khách và chạy biến vào hành lang, rồi lấp ló cái đầu xù sau
cánh cửa mà nhìn hắn. Thái Lê Minh Hiếu chỉ còn cách cười bất lực, đứng lên và
bắt đầu cuộc rượt đuổi này. Hắn biết rằng mình thừa sức bắt được cậu, nhưng để
cho Hồ Đông Quan vui vẻ, thì Thái Lê Minh Hiếu lần này lại phải đóng vai kẻ yếu
thế một lúc lâu rồi.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét