Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 38: Làm anh sướng.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 38: Làm anh sướng.

Thái Lê Minh Hiếu không nhịn được, dùng ngón tay ấn nhẹ lên nếp gấp trên cái lỗ hồng hồng đang rỉ nước, khiến cho Hồ Đông Quan giật mình thở gấp. Cậu vòng cả hai tay lên che mặt mình lại, xấu hổ không dám để lộ ra gương mặt đang đỏ bừng.

“Đừng mà… Anh đừng chạm vào đó, kỳ cục lắm…”

Vạt áo của thiếu niên bị kéo lên theo động tác của cậu, để lộ ra cái rốn nhỏ, đường nhân ngư mờ nhạt và chiếc bụng hơi phẳng nhưng săn chắc. Thái Lê Minh Hiếu ngẩn ngơ nhìn, hắn dường như không nghe lọt tai điều gì nữa.

“Anh liếm cho em có được không?”

Hồ Đông Quan đứng hình mất vài giây, cậu ngượng ngùng buông tay ra khỏi mặt mình, cố gắng đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Thái Lê Minh Hiếu. Ánh mắt của hắn như một con dã thú, đang lột sạch cậu từ đầu đến chân, như thể chỉ cần hắn muốn liền lao vào nuốt chửng cậu, không chừa lại một chút gì. Thái Lê Minh Hiếu lần mò lên phía trên, cởi chiếc áo ngủ của thiếu niên ra, để Hồ Đông Quan đối diện với hắn bằng cơ thể trần trụi nhất của cậu. Làn da trắng nõn như tuyết, được phủ lên bởi ánh đèn vàng cam dìu dịu, hơi óng ánh vì lấm tấm mồ hôi. Hai đầu vú đỏ hồng và nốt ruồi trên ngực như đang khiêu khích mọi ánh nhìn. Cặp đùi trắng bị tách ra hai bên, phơi bày hết mọi sự riêng tư nhất của cậu, để lộ ra dương vật lún phún vài cọng lông tơ, đang ngẩng đầu, và hai túi nhỏ bên dưới. Cái lỗ màu hồng mà Thái Lê Minh Hiếu vừa mới ấn vào khi nãy dường như vẫn run rẩy, không ngừng khép mở như thể đang hô hấp, mỗi lần “thở” đều tiết ra dịch nhờn trong suốt.

Thái Lê Minh Hiếu vừa mút lấy chất dịch trên đầu ngón tay, vừa chăm chú nhìn Hồ Đông Quan, nửa khiêu khích nửa châm chọc.

“Thơm lắm, có mùi pheromone của em. Anh không nghĩ rằng sẽ thơm tới như vậy.”

Hồ Đông Quan xấu hổ mà trừng mắt nhìn hắn, nhưng đôi má đỏ ửng của cậu lại khiến ánh mắt ấy trông như đang làm nũng hơn là giận dỗi. Thái Lê Minh Hiếu bật cười, vỗ vỗ nhẹ lên đôi má thiếu niên, hắn lặp lại câu hỏi vừa nãy, nhưng với phong cách ngang tàng hơn một chút.

“Muốn anh liếm cho em không?”

Đầu óc Hồ Đông Quan bây giờ đang rối loạn, cậu phải đấu tranh tư tưởng giữa việc để bản thân thả trôi theo dục vọng, hay là dùng lý trí để mà giận dữ với Thái Lê Minh Hiếu. Hắn vẫn cứ như vậy, nửa ngồi nửa quỳ nhìn xuống cậu từ trên cao, còn cậu thì nằm đó, nhỏ bé và trần trụi, phơi bày tất cả mọi riêng tư trước mặt hắn. Một tư thế của kẻ săn mồi và con mồi đã sập bẫy, của kẻ thống trị và kẻ phục tùng. Hồ Đông Quan nghĩ rằng, đáng lý ra cậu phải ghét bỏ điều này lắm, bởi lý trí cậu đang rất tỉnh táo, không phải chịu ảnh hưởng bởi pheromone hay kỳ phát tình. Cậu chợt nhận ra từ đầu đến giờ, Thái Lê Minh Hiếu vẫn luôn kìm nén pheromone của hắn lại, chưa từng càn quấy kích thích cậu. Hắn luôn giữ vững cho cậu một hàng phòng thủ từ phía hắn, cho cậu thời gian để suy xét và chấp nhận tình trạng của bản thân. Chỉ khác là, ngày hôm này dù không ép buộc cậu, thì hắn cũng không lùi lại nữa.

Hồ Đông Quan cảm thấy mình điên rồi, mà Thái Lê Minh Hiếu cũng điên rồi. Trong lúc lý trí tỉnh táo như thế này, cậu nhắm mắt lại, mím môi và gật đầu với hắn. Dường như thoáng nghe thấy một tiếng cười nhẹ hơi trầm, song Hồ Đông Quan chưa kịp mở mắt đã phải rùng mình rên rỉ, bởi ngay lập tức, cậu cảm nhận được một cảm giác nóng và ẩm ướt, khi cái lưỡi của hắn đang liếm nhẹ lên từng nếp gấp trên cái lỗ nhỏ của cậu. Ngón chân cậu vô thức mà cuộn lại, hai tay bấu lấy tấm drap giường bên dưới để giữ cho bản thân bình tĩnh.

“A… ha…!” Hồ Đông Quan rên rỉ trong tiếng thở gấp. “Em thấy lạ quá. Anh Hiếu ơi, nó kỳ lắm.”

Thái Lê Minh Hiếu vẫn không dừng động tác của mình, hắn cúi xuống, chăm chú vừa mút vừa liếm chất dịch lỏng trong suốt đang tiết ra từ cơ thể của Hồ Đông Quan. Mùi thơm của hoa sơn trà quẩn quanh bên mũi hắn. Chất lỏng không có vị nhiều, chỉ thoang thoảng hương thơm, khiến hắn còn có chút ảo giác như thể đang nếm mùi vị của những giọt nước còn đọng trên cánh hoa sơn trà ướt đẫm. Vậy mà Thái Lê Minh Hiếu còn liếm tới nghiện. Thiên sứ của hắn, yêu tinh của hắn. Hắn si mê thân thể này đến nghiện rồi. Nếu như không phải còn sót lại chút lý trí, chắc là Thái Lê Minh Hiếu đã đút dương vật đang cương cứng của mình vào cái lỗ nhỏ mà hắn đang chăm sóc, mặc kệ Hồ Đông Quan có khóc lóc đến thế nào cũng không tha.

Nhưng mà hắn không nỡ. Chỉ liếm được một lát thôi hắn đã làm cậu khóc mất rồi. Thái Lê Minh Hiếu ngẩng đầu nhìn thiếu niên đang rưng rưng nước mắt, vài giọt óng ánh như thủy tinh rơi xuống hai bên gò má cậu. Hắn chồm người lên và hôn lấy chúng, dịu dàng nếm vị nước mằn mặn nơi đôi má ửng hồng. Âm thanh của dã thú khẽ thì thầm bên tai thiếu niên, vừa nhẫn nhịn vừa đầy uy nghiêm.

“Đừng sợ. Anh sẽ không làm đến cùng đâu.”

Thái Lê Minh Hiếu ngồi dậy, cởi áo của mình ra, để lộ cơ bụng sáu múi và thân hình chữ V vô cùng săn chắc. Hồ Đông Quan hơi hoảng hốt nhìn hắn, nhưng ánh mắt của cậu vẫn không khỏi dán vào những đường cong tuyệt mỹ trên thân thể của người trước mặt. Cậu si mê nhìn hắn cởi luôn cả phần thân dưới, hơi xấu hổ quay đi khi hắn để lộ ra dương vật đang vô cùng sung mãn, nhưng rồi không nhịn được lại nhìn chằm chằm vào nó. Dương vật của hắn phát triển hơn cậu, phần lông bên dưới cũng rậm rạp hơn nhiều, đây là chêch lệch bởi vóc dáng và tuổi tác của hai bên sao? Hồ Đông Quan vừa cắn môi vừa suy nghĩ.

Nhưng Thái Lê Minh Hiếu cũng không để yên cho Hồ Đông Quan suy nghĩ đủ lâu, hắn nhanh chóng vác hai chân cậu để lên đùi mình, áp sát hạ thân đang sung mãn mà cọ cọ quanh cái lỗ nhỏ đang rỉ nước. Hồ Đông Quan giật mình vươn tay chặn hắn lại, khiến cho Thái Lê Minh Hiếu bật cười, cúi xuống gặm cắn đôi môi của cậu. Hắn thôi trêu chọc thiếu niên, thay vào đó thì trượt dương vật đang cương cứng của mình đè lên cậu nhỏ màu hồng của cậu, khẽ cọ xát vài cái.

Khi nụ hôn vừa dứt, Thái Lê Minh Hiếu ngồi dậy, cưỡng ép hai cái đùi trắng nõn của Hồ Đông Quan khép lại và kẹp lấy dương vật của hắn. Trước khi thiếu niên kịp nhận ra điều gì, hắn đã bắt đầu nhấp nhả, với tốc độ càng lúc càng nhanh. Chất dịch lỏng mà vừa nãy dương vật của hắn từng quét quanh cái lỗ hồng hồng của cậu, giờ đây vừa khéo lại thành chất bôi trơn. Hồ Đông Quan cảm thấy giữa đùi mình như đang nóng rực. Dương vật to lớn bị chúng kẹp chặt, thay cái lỗ nhỏ của cậu mà thỏa mãn nhu cầu sinh lý của hắn. Hồ Đông Quan nức nở rên rỉ, ngoan ngoãn thuận theo hành vi dã thú của người đàn ông phía trên mình. Hai bàn tay cậu đã vò drap giường đến nhăn nhúm. Đôi mắt ướt nước mơ hồ nhìn không rõ. Cậu cũng không biết đến cuối cùng đó là nước mắt sinh lý, hay cảm giác kích thích vì bị người mình thích đè dưới thân mà bắt cậu phải phục tùng. Cậu sướng. Hồ Đông Quan cắn môi, cố gắng đè nén sự xấu hổ trong lòng, thầm mong Thái Lê Minh Hiếu không nhận ra điều đó. Cậu thích bị hắn đè dưới thân như thế này, thích hắn ngang ngược mà sử dụng cơ thể cậu để thỏa mãn hắn. Cậu tin rằng mình vẫn còn lý trí, nhưng thứ lý trí này dường như đã bị bẻ cong bởi những ham muốn đen tối sâu kín nhất trong lòng cậu.

Điều duy nhất khiến cho Hồ Đông Quan nhận thức được mình vẫn chưa đi quá giới hạn, là sự dịu dàng và nhẫn nhịn của Thái Lê Minh Hiếu. Hắn dùng thân thể cậu vì cậu cho phép, nhưng vẫn kiềm chế bản thân không xâm phạm vào nơi riêng tư nhất, khi cậu vẫn chưa sẵn sàng. Hắn chấp thuận lời mời gọi của cậu, nhưng lại không để bản thân buông thả mà làm cậu tổn thương. Thực ra, người buông thả nhất chính là Hồ Đông Quan, cậu không ngừng trêu chọc hắn, khiêu khích hắn, để rồi khi cả hắn và cậu đều đi đến giới hạn, khi chất dịch sinh lý của cậu lần đầu tiên bùng phát kể từ lúc phát triển khoang sinh sản, cậu lại là người đốt lửa xong thì muốn trốn chạy. Hồ Đông Quan biết mình chọc Thái Lê Minh Hiếu phát điên rồi. Một tên điên tình yêu thương cậu, chịu đựng hết thảy mọi sự càn quấy của cậu mà vẫn nhẫn nhịn đến mức đáng thương. Thái Lê Minh Hiếu mới chính là phòng tuyến lý trí cuối cùng của Hồ Đông Quan. Chỉ cần hắn còn ở đó, cậu sẽ mãi mãi được nâng niu trân trọng, hắn sẽ thay cậu mà ngăn cản chính mình, không nỡ cưỡng bức cậu, không nỡ phá rào khi cậu vẫn chưa đủ tuổi. Dù cho có khao khát thân thể cậu đến mức nào đi nữa, vượt lên trên tất cả mọi thứ cám dỗ, hắn vẫn có thể kìm chế được bản thân mình, cho cậu biết rằng cậu được hắn yêu thương.

Không biết là đã trải qua bao lâu, cho đến khi lớp đùi trong của Hồ Đông Quan đã trở nên ửng đỏ vì ma sát, dương vật dữ tợn đang bị kẹp chặt mới thúc mạnh thêm vài lần rồi bắn ra, kích thích cậu nhỏ ửng hồng bên dưới cũng bị cọ sung sướng đến bắn. Thái Lê Minh Hiếu thở hắt ra một hơi, tách hai chân của Hồ Đông Quan ra để tựa lên đùi mình. Hắn tĩnh lặng chiêm ngưỡng hình ảnh vừa dâm đãng vừa ngây thơ trước mặt. Cơ thể thiếu niên lấp lánh mồ hôi, được bao phủ bởi vầng sáng màu cam của ánh đèn. Tinh dịch vương vãi trên phần bụng hơi phẳng của cậu, vài vệt trắng còn bắn đến gần hai núm vú nhỏ đang nhô cao, run rẩy trong không khí. Chất dịch màu trắng đục nằm hỗn loạn trên da thịt của thiếu niên, không rõ đâu là của cậu, đâu là của hắn nữa. Bên dưới là hai dương vật đang nằm đè lên nhau, run run cọ nhẹ, như thể vẫn còn đang tiếc nuối vài khoảnh khắc sung sướng khi nãy. Hai mảng đùi trong đỏ ửng đang dang rộng ra hai bên vì bị phơi bày, cực kỳ tương phản với làn da trắng như tuyết.

Hồ Đông Quan chớp chớp đôi mắt, để vài giọt nước cuối cùng trào ra và nhìn thấy người phía trên mình rõ ràng hơn. Cậu hướng về phía ánh mắt say đắm của hắn, cất tiếng nói, như thỏ thẻ mà cũng như đang làm nũng.

“Anh Hiếu ơi, em có làm anh sướng không?”

Thái Lê Minh Hiếu nghe thấy thì bật cười, hắn cúi xuống hôn lên môi cậu, rồi gằn nhẹ từng chữ.

“Yêu tinh hư hỏng. Anh sướng gần chết rồi, chỉ muốn ngày nào cũng lột trần em ra như vậy, ngày nào cũng làm em tới phát khóc mới thôi.”


---

Tác giả không biết phải nói gì: Ráng kìm lại lắm rồi á, vẫn chưa có vượt rào nhe *vuốt mồ hôi* Cùng lắm để TLMH dirty talk với em bé HĐQ thôi chứ vẫn chưa làm đến cùng =))

Nhận xét

Bài đăng phổ biến