Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 37: Em ướt rồi.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Thái
Lê Minh Hiếu cẩn thận tìm một bộ phim thiên về tình cảm xen lẫn giáo dục giới
tính, với giới hạn độ tuổi trên 16. Hồ Đông Quan hơi liếc xéo hắn khi nhìn thấy
sự lựa chọn này, cậu biết hắn lúc nào cũng canh cánh trong lòng về vấn đề tuổi
tác của cả hai người. Dù luật pháp đã viết rõ trong trường hợp cả hai đều đồng
thuận, hắn vẫn có thể tiến xa hơn một chút, nhưng đến tận bây giờ bọn họ vẫn chỉ
đơn thuần là dùng tay an ủi lẫn nhau thôi. Dù cậu biết rằng như thế cũng đã
tính là quan hệ tình dục rồi, nhưng trong lòng Hồ Đông Quan, vẫn dâng lên một
thứ cảm xúc không rõ ràng và lơ lửng. Có lẽ đây là lần đầu tiên, cậu lại mong đến
ngày sinh nhật thứ 18 của mình đến thế. Tới lúc ấy thì Thái Lê Minh Hiếu đừng
hòng thoát khỏi tay cậu.
Thiếu
niên khẽ nở một nụ cười hơi nham hiểm, tựa đầu vào một bên vai người bên cạnh,
tìm một tư thế thật thoải mái để nằm trong lòng đối phương. Thái Lê Minh Hiếu
có để ý tới nụ cười thoáng qua của cậu, nhưng bộ phim cũng sớm bắt đầu nên hắn
không chú tâm vào đó nữa.
Nội
dung phim khá trùng hợp bởi nó cũng nói về việc phân hóa muộn, nhưng là ở thời
đại hơn một trăm năm về trước, khi nhân vật chính là thiếu niên Beta 16 tuổi lần
đầu phát hiện ra mình đang dần phân hóa thành Omega. Trường hợp này ở thời đại
của họ đã trở nên hiếm gặp, bởi sự phát triển của y học đã giúp cho các bác sĩ
xác định được giới tính của các thiếu niên trong độ tuổi bắt đầu dậy thì, thường
là ở độ tuổi từ 10-12 trở lên. Nhưng trong quá khứ cách vài thế hệ, những Omega
được phát hiện trễ thường trải qua rất nhiều đau khổ. Nhất là những người sống ở
các hành tinh và khu vực bị hạn chế về y tế lẫn hiểu biết như trong phim, thiếu
niên 16 tuổi sau khi trải qua cú sốc về kỳ phát tình thì suýt chút nữa đã rơi
vào tay bọn buôn người, nhưng lại được một nhóm thanh niên tình cờ cứu giúp. Thủ
lĩnh của nhóm người ấy là Alpha, một nghiên cứu sinh đại học trẻ tuổi đang đi
nghiên cứu thực nghiệm. Câu chuyện đầy cảm xúc bắt đầu từ sóng gió, để lại bóng
ma tâm lý to lớn cho thiếu niên, từng bước được dẫn dắt bằng những kiến thức về
giới tính và sự chữa lành từ ân nhân cứu giúp mình. Để rồi đến một ngày, họ nhận
ra giữa hai người đã phát sinh tình yêu.
Giai
đoạn chàng trai nghiên cứu sinh nhận ra tình cảm của mình và luôn cố gắng kìm
nén lại, tránh mặt thiếu niên, Hồ Đông Quan mơ hồ cảm thấy Thái Lê Minh Hiếu dường
như có hơi căng thẳng. Nắm tay của hắn đang thả lỏng dần dần siết chặt, đôi mắt
chăm chú ngước lên màn hình, không dám nhìn vào người đang nằm ở trong lòng.
Cho đến khi Hồ Đông Quan vươn tay ra và vỗ vỗ lên nắm tay hắn, dịu dàng luồn
vào bên trong để mười ngón tay đan chặt vào nhau, Thái Lê Minh Hiếu mới hơi cúi
xuống nhìn cậu. Thiếu niên mỉm cười và hôn lên má hắn.
“Anh
đã làm rất tốt rồi. Anh luôn tôn trọng mọi quyết định của em, luôn hỏi ý kiến
em trước. Hệt như trong bộ phim này vậy. Nam chính trong phim cũng không còn sợ
hãi nữa, anh nhìn xem, cậu ấy rất dũng cảm theo đuổi tình yêu của mình.”
Trong
mắt Thái Lê Minh Hiếu thoáng vụt qua một ánh nhìn đầy xúc động, hắn cúi xuống
khẽ hôn lên mái tóc nâu vàng đang cọ cọ vào lồng ngực mình. Cả hai yên lặng
không nói gì, cứ ăn ý mà tiếp tục xem phim, song thi thoảng vẫn trao nhau những
cái chạm khẽ trên da thịt. Hồ Đông Quan thích sự tiếp xúc thân mật này, dù là
trong lúc phát tình hay không, cậu dường như cũng luôn thích đụng chạm với Thái
Lê Minh Hiếu. Đôi khi cậu vẫn phân vân không rõ, liệu rằng đây có phải chỉ là vì
pheromone của hai người quá hợp nhau hay không.
Nhưng
ngay cả bộ phim này có lẽ cũng không thể giải đáp rõ ràng cho cậu điều ấy. Sự
cuốn hút giữa con người với nhau dường như là một điều vô cùng phức tạp, vượt
lên trên mọi dữ liệu mà các nhà khoa học có thể đo đạt được. Một điều bất ngờ đột
nhiên xảy đến, khi Omega trong câu chuyện gặp được một Alpha có độ tương thích
còn cao hơn cả chàng trai nghiên cứu sinh kia, khiến cho Hồ Đông Quan lẫn Thái
Lê Minh Hiếu vô thức mà căng thẳng theo nhịp phim. Omega bị cuốn theo sự thu
hút của pheromone, đồng thời đau khổ vì bị người mình yêu chối từ, cậu suýt
chút nữa đã trải qua lần đầu cùng với vị Alpha mới gặp. Nhưng đến cuối cùng,
tình yêu lại kéo thiếu niên về với thực tại, cậu hoảng hốt nhận ra dù có pheromone
hay không, con tim cậu từ đầu đến cuối chỉ hướng về duy nhất một người. Tất cả
đều nằm ở sự lựa chọn của Omega đó, bởi cả hai Alpha đều rất tốt đối với cậu. Bộ
phim đặt ra một thử thách khó nhằn cho nam chính khi giữa hai sự lựa chọn không
hề có sự chênh lệch quá nhiều, bởi sự thật bất ngờ lại xoay chuyển một lần nữa,
khi cậu biết được người đã cứu mình lúc rơi vào cảnh khốn cùng lại là vị Alpha
thứ hai, người có pheromone tương thích cao nhất đối với cậu. Nhưng vì khi ấy
anh ta đang có vị hôn thê được ghép đôi bởi hệ thống dữ liệu sinh học, nên đã
lùi về sau và hoán vai với chàng trai nghiên cứu sinh kia. Để rồi sau đó, suốt
một thời gian dài thiếu niên Omega ở cạnh người mà cậu lầm tưởng đã cứu mình,
tình yêu giữa họ dần nảy sinh.
Khi
nhân vật chính lựa chọn tình yêu và từ bỏ sự kêu gọi từ pheromone của chính
mình, Hồ Đông Quan khẽ ngước lên nhìn sườn mặt của Thái Lê Minh Hiếu. Câu chuyện
trong phim tưởng chừng có sự tương đồng khi bắt đầu, nhưng hóa ra lại không
hoàn toàn giống hắn và cậu. Bởi lẽ cả hai đều không có sự lựa chọn nào khác. Hồ
Đông Quan không khỏi nghĩ vẩn vơ rằng, nếu như cậu đã là một Alpha hoàn thiện
và gặp được Omega nào đó trước đấy, liệu rằng khi đến đây, cậu có còn thay đổi,
rồi chấp nhận hắn nữa hay không? Bất kể tình huống giả định nào cũng không thể
cho cậu câu trả lời thật chính xác.
“Anh
đột nhiên cảm thấy mình quá may mắn.” Thái Lê Minh Hiếu chợt siết chặt lấy bàn
tay đang đan vào nhau giữa Hồ Đông Quan và hắn, thì thầm bên tai cậu. “Em xuất
sắc và xinh đẹp như thế này, hẳn là ở Adonis sẽ có không ít người vây quanh em
mới phải. Vậy mà em lại phải nhốt mình ở đây, hơn nữa lại còn bị pheromone của
anh ảnh hưởng… mà lựa chọn anh.”
Trái
tim Hồ Đông Quan khẽ nhói lên khi Thái Lê Minh Hiếu nói ra những lời tâm sự
trong lòng. Cậu vội nhỏm dậy, xoay người ngồi lên đùi hắn, mặt đối mặt nhìn
nhau. Thiếu niên nhíu mày hờn dỗi cắn lên môi hắn một cái, để rồi được đáp lại
bằng một chiếc hôn sâu. Nụ hôn gấp gáp như thể họ đã xa nhau được vài tháng, chứ
không phải vừa mới hôm qua vẫn còn trần trụi an ủi nhau trên giường. Thái Lê
Minh Hiếu luồn tay vào trong vạt áo ngủ của Hồ Đông Quan, sờ nắn vòng eo mịn
màng nhưng săn chắc của cậu. Cái lưỡi nhỏ của thiếu niên đang bạo dạn nương
theo nụ hôn mà trườn vào bên trong, không ngừng khao khát hắn. Thái Lê Minh Hiếu
mút lấy cậu, không kiêng dè gì mà thăm thú khắp trong vòm họng. Nhưng có một thứ
hắn lại đang cố gắng kìm nén là pheromone của chính mình, cố giữ cho cả hai ở
trong trạng thái tỉnh táo nhất có thể. Hồ Đông Quan cảm nhận được điều đó, cậu
dường như hiểu được lý do vì sao Thái Lê Minh Hiếu lại như vậy. Giống như một lời
xác nhận, cả hai đều không muốn sự tiếp xúc thân mật này đến từ sự chi phối của
pheromone hay kỳ phát tình, mà tất cả mọi chủ động đều thuộc về lý trí của bọn
họ. Trái tim của hai người đang đập cùng một nhịp, cháy bỏng trong lồng ngực, đều
khao khát đối phương, muốn đối phương tiến xa hơn nữa, khẳng định hơn nữa với
mình.
Hồ
Đông Quan choàng tay qua vai hắn, áp sát thân thể và bắt đầu cựa quậy hông
mình. Thái Lê Minh Hiếu cũng thuận theo đó mà xoa nắn hai cánh mông tròn trịa của
cậu. Mỗi lần sờ vào nơi đó, trong lòng hắn đều dâng lên vài loại cảm xúc đen tối.
Hắn muốn bắt nạt Hồ Đông Quan, muốn khi dễ cậu cho đến khi cậu phải khóc lóc
xin tha, nhưng rồi cảm giác không nỡ khiến cho hắn phải lùi bước. Hồ Đông Quan
là thiên sứ mà ông trời phái xuống trong lòng hắn, chỉ riêng việc hắn vấy bẩn cậu,
làm hỏng cậu, chỉ như vậy thôi đã khó có thể tha thứ rồi. Hắn cảm thấy mình giống
một loài dã thú cô độc, tước đoạt đi sự trong sáng ngây thơ của thiếu niên, để
ánh mắt cậu khi nhìn hắn dần nhuốm màu khao khát của tình dục. Cậu không sợ hắn
làm bẩn mình. Cậu còn đồng ý để hắn làm cậu trở nên hư hỏng. Thái Lê Minh Hiếu
không ngừng cảm thấy tội lỗi trong lòng. Tương lai của hắn là một sự vô định,
thời gian của hắn lại là một sự rủi ro không thể lường trước được. Nhưng giờ
phút này đây, hắn lựa chọn ích kỷ. Bản thân hắn đã hoàn toàn biến chất rồi.
Thái Lê Minh Hiếu cay đắng nghĩ. Dù có bù đắp lại bao nhiêu sự dịu dàng và yêu
thương dành cho cậu, thì hắn cũng cảm thấy không đủ.
Đang
lúc những nụ hôn của dã thú tiến dần từ đôi má ửng hồng, cái cằm trắng nõn của
thiếu niên xuống cổ và xương quai xanh, Thái Lê Minh Hiếu nhận thấy một cảm
giác ẩm ướt dấp dính dán lên phần thân dưới của hắn. Hồ Đông Quan cũng hơi khựng
lại khi nhìn thấy phản ứng của người trước mặt, rồi trong tích tắc khuôn mặt cậu như chợt đỏ
bừng. Thiếu niên trèo khỏi người hắn, trốn vào bên trong tấm chăn bên cạnh và
cuộn người lại như con tôm luộc.
“Đông
Quan, không sao mà.” Thái Lê Minh Hiếu dịu dàng vỗ về cậu. “Chuyện này Max kể
trước cho anh biết rồi, đó chỉ là phản ứng bình thường của cơ thể thôi. Bụng của
em vẫn ổn chứ?”
Hồ Đông
Quan lắc đầu quầy quậy, nhưng rồi cậu chợt nhớ ra Thái Lê Minh Hiếu không thể
nhìn thấy mình, bởi cậu đang cuốn trong chăn. Thiếu niên khẽ thò cái đầu xù ra
ngoài, chớp chớp đổi mắt long lanh hơi ửng đỏ. Cậu xấu hổ phát khóc mất. Đây là
chuyện mà cậu biết nó chỉ xảy đến với Omega mà thôi, nên nhất thời chưa thể chấp
nhận được.
“Cho
anh xem nhé? Có được không em…?”
Thái
Lê Minh Hiếu thận trọng dò hỏi. Hồ Đông Quan không trả lời, nhưng cậu vẫn nương
theo bàn tay đang mở lớp chăn ra của hắn mà xoay người nằm thẳng. Hắn lần mò xuống
lưng quần cậu, từ từ cởi dần chiếc quần ngủ dài, rồi đến quần lót đang thấm ướt
một mảng, để lộ ra dương vật đỏ hồng đang dần ngóc đầu lên. Hồ Đông Quan ngại
ngùng cong đầu gối lên che chắn, nhưng vẫn bị Thái Lê Minh Hiếu tách hai chân cậu
ra.
Giữa
hai bắp đùi trắng trẻo của thiếu niên là cảnh tượng mà hắn luôn si mê ngắm nhìn
suốt hơn hai ngày qua, nay lại thêm nhiều phần dâm đãng, bởi cái lỗ nhỏ màu hồng
bên dưới hai quả cầu đang không ngừng tiết ra chất dịch lỏng trong suốt, thấm vào
cả drap giường. Thái Lê Minh Hiếu khẽ nuốt nước miếng nhìn cậu, đôi mắt hơi u
ám của hắn gợi lên thứ dục vọng không thể nào che giấu được.
“Quan
ơi, em ướt rồi.”
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét