Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 36: Xoa bụng.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 36: Xoa bụng.
Hai
ngày đầu của kỳ phát tình trôi qua không mấy dễ dàng với Hồ Đông Quan, và cả
Thái Lê Minh Hiếu. Vì những đợt phát tình rất khó dự đoán trước, Max đã đề nghị
hai người thường xuyên ở trong phòng, hủy bỏ mọi hoạt động học tập lẫn rèn luyện
thể chất mỗi ngày. Vốn dĩ đối với Omega trưởng thành, một kỳ phát tình không có
thuốc ức chế mà được thay thế bằng bạn đời ở cạnh, hoạt động tình dục cũng đã
khiến cho Omega trở nên kiệt sức, và bạn đời Alpha sẽ là người chăm sóc họ vào
lúc ấy. Nhưng Hồ Đông Quan vốn là một Alpha tiến hóa ngược thành Omega, cả thể
lực lẫn sức bền của cậu đều vượt xa trạng thái đó, đấy là chưa kể cậu chỉ mới
được đánh dấu tạm thời và cả hai vẫn chưa thật sự giao hợp lần đầu tiên. Vì có thể
chất khỏe mạnh này mà lại phải nhốt mình ở trong phòng, bản thân Hồ Đông Quan dễ
trở nên buồn chán với việc cả ngày chỉ nằm trên giường.
Nghĩ
đến điều đó, Thái Lê Minh Hiếu đã nhờ Marry chuẩn bị một chiếc đệm to và dày ở
phòng chiếu phim, phía trên tầng phòng ngủ của họ. Đêm đầu tiên, sau khi cả hai
vượt qua đợt phát tình vào buổi chiều tối, hắn cẩn thận bế thiếu niên lên tầng
trên, vui vẻ chỉ cho cậu căn phòng tạm thời mới sắp đặt. Hồ Đông Quan ngồi xuống
chiếc nệm mềm, nhìn quanh căn phòng quen thuộc mà Thái Lê Minh Hiếu và cậu vẫn
thường đến đó để giải trí xem phim, nay càng trở nên ấm cúng hơn bởi ánh đèn
màu vàng cam dìu dịu, chăn đệm không khác gì cái giường thoải mái cậu vẫn hay nằm
ngủ. Trước mặt cậu là màn hình lớn, với vô số phim ảnh ở nhiều thời đại trước của
loài người cho cậu chọn lựa. Hai bên có sẵn bàn trà để đựng nước và đồ ăn vặt, ở
góc phòng có cả kệ sách và máy phát nhạc bằng đĩa than. Nếu như có thể đem cả
Annie đến đây để đàn hát và bầu bạn với cậu, có lẽ Thái Lê Minh Hiếu cũng sẽ
làm luôn rồi, Hồ Đông Quan thầm nghĩ. Trước đây cậu luôn ở trong vị thế sẵn
sàng làm một Alpha chăm sóc người khác, nhưng giờ đây đổi lại mình là người được
chăm sóc từng li từng tí như thế này, trong lòng cậu không khỏi nhen nhóm lên
những cảm xúc ngọt ngào và mới lạ, len lỏi vào sâu tận trong tim.
Buổi
sáng ngày thứ ba, Hồ Đông Quan khẽ mở mắt tỉnh dậy trong lồng ngực của Thái Lê
Minh Hiếu, mơ hồ cảm nhận được bàn tay to lớn và ấm áp của hắn đang xoa xoa bụng
cho mình. Thấy người bên dưới tỉnh giấc, hắn dịu dàng đặt một nụ hôn lên vầng
trán cậu. Thiếu niên dụi mắt, ngẩng đầu hỏi hắn.
“Mấy
giờ rồi ạ?”
“Còn
sớm lắm, chưa đến sáu giờ sáng. Em có khó chịu ở đâu không?”
Hồ
Đông Quan nhè nhẹ lắc đầu. Từ lúc phát tình và đánh dấu tạm thời, Thái Lê Minh
Hiếu đã cắn cậu được vài lần, rót pheromone vào tuyến thể sau gáy của cậu. Đêm
thứ hai cũng là lần đầu tiên Hồ Đông Quan cảm nhận được một cơn co giật nhè nhẹ
ở phần bụng dưới của mình, khiến cho Thái Lê Minh Hiếu vội vã gọi Max vào vì lo
lắng cho cậu. Hóa ra là do khoang sinh sản vốn đã teo nhỏ và không còn hoạt động,
thay vì tiêu biến nếu như cậu phân hóa thành Alpha, thì nay dưới tác động từ pheromone
của bạn đời Enigma nó đã dần phát triển trở lại. Max sau khi kiểm tra thật kỹ
cho Hồ Đông Quan thì hướng dẫn Thái Lê Minh Hiếu cách xoa bụng giảm đau cho cậu,
rồi lặng lẽ bước ra ngoài, nhường lại chốn riêng tư cho cả hai người. Từ lúc ấy,
cậu thường xuyên cảm thấy tức bụng một cách kỳ lạ, cũng dần dần nhận thức được
một nơi nào đó trong cơ thể mình đang từ từ nở ra, để sẵn sàng làm mái nhà cho
một sinh linh bé nhỏ nào đó trong tương lai.
Vì
vẫn hơi ngại ngùng với những suy nghĩ linh tinh này, Hồ Đông Quan thường hay ôm
lấy cổ của Thái Lê Minh Hiếu và bắt đầu hôn hắn, để những nụ hôn sâu và môi lưỡi
quấn quít làm tan đi cảm xúc xấu hổ khó nói. Hắn và cậu vẫn chưa làm đến cùng,
nhưng những lần cả hai trần trụi quấn lấy nhau, dùng tay giúp đỡ nhau bắn ra
cũng đã trải qua không ít, phần lớn đều do cậu chủ động. Vậy mà Hồ Đông Quan lại
cảm thấy ngại ngùng với cái suy nghĩ bất chợt rằng… mình sẽ mang thai con của
Thái Lê Minh Hiếu. Cậu không bài xích sự phát triển này của cơ thể, ngược lại
còn có một chút mong chờ khó nói. Nhưng cậu không đủ mặt dày để thú nhận ngay với
hắn đâu.
Riêng
buổi sớm hôm nay, có lẽ vì lồng ngực của Thái Lê Minh Hiếu quá ấm áp dễ chịu và
Hồ Đông Quan vẫn chưa tỉnh ngủ, dù bàn tay dịu dàng xoa bụng mình của hắn vẫn làm
cậu tiếp tục nghĩ vẩn vơ, thì tình huống này lại giúp cậu bớt ngại hơn một
chút. Hồ Đông Quan ngước nhìn cái cằm đã hơi lún phún râu của Thái Lê Minh Hiếu,
say sưa ngắm không chớp mắt. Đẹp trai đúng là mài ra ăn được mà, cậu liếm môi
và thầm nghĩ. Hai ngày nay vất vả cho hắn nhiều rồi, mà cậu chính là nguyên
nhân làm cho hắn phải vất vả. Khi phát tình thì nhất quyết đòi hỏi hắn làm tới,
không khiến cho Thái Lê Minh Hiếu hôn rồi gặm cắn cậu đến mức hai người thở hổn
hển mới dứt ra thì không xong. Còn lúc những tưởng hắn sẽ nghỉ xả hơi một chút,
thì lại phải liên tục xoa bụng cho cậu, thi thoảng còn bóp chân nắn tay, để Hồ
Đông Quan dù có nằm trên giường vẫn không bị mỏi hay chuột rút. Cậu vẫn chưa thật
sự làm tình mà đã được săn sóc đến mức chỉ muốn nằm lười biếng trên giường thế
này rồi. Thói quen thật là đáng sợ. Ngày đầu tiên vì cơ thể sung sức mà còn cảm
thấy buồn chán, muốn nhảy nhót lung tung, kéo hắn ra hành lang dạo vài vòng. Đến
ngày thứ ba thì Hồ Đông Quan đã hoàn toàn muốn nằm yên hưởng thụ một cách triệt
để.
“Ngày
trước nói em là con sâu ngủ chỉ là đùa, ai ngờ đâu bây giờ lại thành sâu ngủ thật.”
Thái
Lê Minh Hiếu vừa xoa bụng cho cậu vừa nói. Hồ Đông Quan chỉ biết cười trừ, mở
to đôi mắt nãy giờ đang lim dim và liếc người phía trên mình một cái, rướn người
hôn lên má hắn rồi lại nằm tiếp.
“Trẫm
thưởng cho ái khanh một nụ hôn nồng cháy đó. Ái khanh rất là được việc.”
Hồ
Đông Quan hếch mũi lên trời, ra vẻ ta đây là hoàng thượng, rất sủng ái ngươi,
khiến cho Thái Lê Minh Hiếu không khỏi bật cười. Ngày hôm qua bọn họ vừa xem
xong một bộ phim cổ trang với nhiều tình tiết kịch tính, hôn quân vì mỹ nhân mà
không muốn lên triều. Trông bộ dạng của cậu lúc này quả nhiên là mô phỏng lại
hoàn mỹ vị hôn quân ấy, vừa say mê nhìn Thái Lê Minh Hiếu đến mức hắn phát ngại
mà không dám nhìn thẳng vào mắt cậu, vừa nằm ườn trong lòng hắn hưởng thụ sự
chăm sóc toàn phần.
Cọ
cọ nhau thêm một lúc, hai người mới quyết định ngồi dậy, làm vệ sinh cá nhân rồi
ăn sáng. Thái Lê Minh Hiếu cẩn thận kê vài cái đệm phía sau lưng Hồ Đông Quan
cho cậu ngồi thoải mái hơn. Hắn nhận lấy món bánh mì thịt từ Marry, đặt lên bàn
trà, dùng dao cắt nhỏ ra rồi đút cho thiếu niên đang nửa ngồi nửa nằm bên cạnh.
Dạo này Hồ Đông Quan hay than thở thèm món ăn Việt do mẹ nấu, nên Thái Lê Minh
Hiếu cũng nghiêm túc thảo luận lại thực đơn với nhà bếp, hy vọng có thể mô phỏng
lại càng gần chính xác càng tốt món này. Vỏ bánh mì giòn xốp kèm vài lớp thịt
và củ cải chua ngọt hòa quyện, vừa đưa vào miệng đã khiến thiếu niên vui vẻ đến
cười tít cả mắt. Thật ra cậu còn muốn ăn mỳ cay cơ, nhưng với những tình trạng
không lường trước trong kỳ phát tình, Thái Lê Minh Hiếu kiên quyết không cho Hồ
Đông Quan đụng tới mấy món ăn có gia vị kích thích ruột gan này. Bù lại thì, hắn hứa
sau này sẽ tự tay nấu cho cậu.
“Chán
quá ò.” Hồ Đông Quan há miệng cho Thái Lê Minh Hiếu đút một ngụm, rồi vừa phồng
má nhai vừa nói. “Bình thường ít thời gian chơi thì em nghĩ ra ngay thứ muốn
làm. Còn bây giờ cả ngày nằm đây, lướt mãi vẫn chưa chọn được phim để xem.”
“Không
vội. Em cứ ăn no đi đã.”
“Anh
cũng ăn đi chứ, đút cho em hoài.”
“Ngon
không?”
Thái
Lê Minh Hiếu không đáp lời cậu, mà hắn chỉ quan tâm xem Hồ Đông Quan có thích bữa
sáng này không. Cậu vui vẻ gật đầu. Thiếu niên biết rằng bánh mì thật ra cầm
nguyên ổ ăn mới ngon, nhưng đang nằm trên giường, lại có người vừa đút từng miếng
vừa cẩn thận hứng hết vụn bánh cho mình, cậu cũng thỏa hiệp để hắn cưng chiều.
Kết
quả là cho tới khi cả hai đều ăn xong và Marry dọn lên phần trái cây tráng miệng,
thì Hồ Đông Quan vẫn chưa quyết định được muốn xem cái gì. Thái Lê Minh Hiếu
nhìn lên màn hình mà cậu đang lướt, hắn vươn tay chạm một cái, bấm ra một danh
mục mà cả hai hiếm khi nào nhìn tới.
Giáo dục giới tính sinh sản cho Omega và
Alpha.
“Muốn
coi cái này không? Về sau…”
Thái
Lê Minh Hiếu choàng một tay ra sau lưng Hồ Đông Quan, lần mò lên phía trên và
vân vê một bên dái tai của cậu, bỏ lửng câu nói. Gương mặt Hồ Đông Quan dường
như thoáng ửng hồng. Mấy thứ như thế này cậu từng xem khi còn ở Adonis rồi, xem
nhiều là đằng khác, dù sao trước đây cậu vốn muốn trở thành một Alpha có trách
nhiệm, phải chuẩn bị từng bước như thế nào cho Omega của mình. Nhưng bây giờ dần
dần phân hóa thành Omega, cảm giác khi xem những nội dung thế này của cậu lại thay đổi. Không phải chuẩn bị để chăm sóc người khác, mà là chuẩn bị để bản thân tiếp
nhận, và để bạn đời dễ dàng hiểu ý mình hơn trong tương lai.
Hồ
Đông Quan nén xuống cảm giác ngượng ngùng trong lòng, nhón tay bỏ một trái anh
đào trên bàn trà vào miệng, hất mặt lên nhìn Thái Lê Minh Hiếu và nói.
“Xem
luôn. Sợ gì chứ!”
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét