Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 35: Thiên sứ và yêu tinh.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 35: Thiên sứ và yêu tinh.

Hồ Đông Quan nằm trong bể tắm, mềm xèo và ướt mem như một chú mèo trắng nhỏ, nghiêng đầu tựa vào một bên bắp tay rắn chắc của Thái Lê Minh Hiếu. Cậu hơi cắn lấy môi dưới, hai tay ẩn sâu dưới làn nước, gắng sức bấu vào đùi của người đàn ông phía sau như tìm điểm tựa. Thiếu niên cảm nhận được chiếc răng nanh sắc nhọn của Egnima đang vờn quanh lớp da mỏng manh trên gáy mình, không ngừng cọ vào tuyến thể, thăm dò địa phận trước khi chính thức đánh dấu bạn đời của hắn. Rồi vào lúc Hồ Đông Quan không phòng bị nhất, cậu đột ngột cảm nhận được một cơn đau nhói đến bật khóc, và ngay lập tức sau đấy, một luồng pheromone mùi cỏ ngọt sau cơn mưa mạnh mẽ theo đó mà xâm chiếm lấy từng mạch máu của cậu, hòa làm một với mùi hoa sơn trà nở trong tuyết. Một cảm giác như thể bắt gặp khoảnh khắc va chạm giữa mùa đông và mùa xuân, khi tuyết tan hóa thành những cơn mưa phùn, nhỏ nhưng dai dẳng, dịu dàng phủ lên không gian một lớp màn sương mờ đục.

Thái Lê Minh Hiếu cảm nhận được người trong lòng đang run rẩy theo từng đợt pheromone đang truyền vào của hắn, cố nương nhẹ hết mức có thể để không làm cậu đau, dù hắn cũng chẳng biết làm cách nào. Tất cả chỉ là bản năng của hắn. Hắn yêu Hồ Đông Quan, vậy nên hắn trân trọng, nâng niu, tìm mọi phương thức mà hắn có thể nghĩ ra được chỉ để vỗ về an ủi cậu. Thậm chí đôi khi Thái Lê Minh Hiếu còn nghĩ, nếu đảo ngược lại để cho người chịu đau là hắn cũng được. Hắn thậm chí còn chẳng thèm nhớ bản thân đã sợ đau và chịu đau kém tới mức nào.

“Anh ơi… Anh Hiếu ơi, em khó chịu quá.”

Hồ Đông Quan rên rỉ cầu cứu Thái Lê Minh Hiếu, cơ thể mềm oặt của cậu hơi trượt ra khỏi đùi hắn, nhưng rồi mau chóng được giữ lại bởi một cái ôm chặt. Thiếu niên vươn cả hai tay, siết lấy một bên bắp tay rắn chắc mà mình đang tựa vào, rồi bắt đầu cọ xát cái mông nhiều hơn. Hồ Đông Quan mơ hồ cảm nhận được phần thân dưới bị che phủ bởi khăn của người đàn ông phía sau, đang dần cộm lên thêm nhiều phần, hệt như một thứ hung khí đang ẩn mình, mà cậu thì có vẻ đang quẫn trí mà thèm khát thứ ấy. Từng tế bào trên cơ thể cậu dường như đều đang trở nên ham muốn đối phương. Việc đột nhiên bị pheromone Enigma xâm chiếm thường khiến cho người tiếp nhận cảm thấy vô cùng khó chịu, đồng thời nếu như đang trong kỳ phát tình, những khát khao về mặt sinh lý có thể trở nên tăng vọt. Những lời Max đã nói vụt qua trong trong đầu Thái Lê Minh Hiếu. Hắn khẽ thở dài, tạm rút răng nanh ra khỏi gáy của Hồ Đông Quan, xót xa nhìn vết tích màu máu đỏ tươi mà mình đã để lại trên làn da trắng mỏng manh.

“Đừng…! Anh làm gì vậy? Anh cứ cắn em đi, cắn em đi mà, em khó chịu lắm! Không có pheromone của anh, em sẽ chỉ càng khó chịu hơn thôi.”

Thiếu niên nức nở trong vòng tay dã thú, cậu đã bủn rủn đến mức không thể nào ngẩng mặt lên nổi. Nước mắt cậu không ngừng rơi xuống, khi cảm nhận được từng dòng pheromone hoa cỏ ngọt đang truyền vào cơ thể dường như bị rút cạn bởi ham muốn của chính mình. Mùi hương hoa sơn trà của cậu vốn thường xuyên lãng đãng, nay lại trỗi dậy khắp nơi như những cơn lốc nhỏ, cuốn lấy và nuốt chửng từng luồng pheromone mà hắn rót vào cho cậu.

“Đông Quan, anh dùng tay giúp em nhé, có được không?”

“Dạ, anh ơi giúp em, anh mau giúp em đi.” Hồ Đông Quan dụi đầu vào cánh tay Thái Lê Minh Hiếu và khóc. “Anh làm gì cũng được, em chỉ cần anh thôi, chỉ cần là anh thì anh làm gì em cũng được, a…!”

Bàn tay lớn của dã thú nương theo làn nước mát mà lần mò xuống đường nhân ngư mờ ảo của thiếu niên, miết nhẹ vài cái lên da thịt đang run rẩy, rồi nắm lấy dương vật đỏ hồng đang dần cương cứng lên của cậu. Thái Lê Minh Hiếu cẩn thận quan sát Hồ Đông Quan, thấy cậu không bài xích thì mới bắt đầu xoa nắn. Hắn chỉ dựa vào bản năng và ký ức mỗi khi tự thỏa mãn chính mình, vừa nắm vừa vuốt từ gốc đến ngọn, thi thoảng còn lấy ngón tay chạm vào hai quả cầu nhỏ của cậu mà nắn nắn. Hồ Đông Quan vừa run rẩy vừa nức nở, nhưng tiếng khóc của cậu dần dần chuyển sang những âm thanh rên rỉ đầy sắc dục. Cậu xấu hổ vùi sâu hơn vào bắp tay hắn, khẽ cắn nhẹ một phát, rồi tự hờn dỗi vì cơ bắp của hắn làm răng cậu đau. Thái Lê Minh Hiếu dùng tay còn lại ôm lấy mặt thiếu niên, bắt cậu phải ngẩng đầu lên nhìn hắn.

“Bé ngốc, có đau không?”

Hồ Đông Quan mím môi gật đầu, rồi lại lắc đầu. Đôi mắt ầng ậng nước của cậu trào ra, khiến cho gương mặt trong sáng ngây thơ vương đầy những giọt thủy tinh lấp lánh, trượt dần xuống trên đôi má đỏ bừng. Thái Lê Minh Hiếu cúi xuống liếm từng giọt nước mắt mằn mặn của cậu, rồi hôn lên cánh môi đỏ hồng. Tay hắn vẫn không ngừng vuốt ve bên dưới làn nước, với tốc độ ngày càng nhanh hơn. Những cái chạm môi của cả hai dần trở nên gấp gáp, hắn không dám hôn sâu vì muốn cho cậu chút oxi để thở. Bàn tay Thái Lê Minh Hiếu vuốt mạnh lên đến đỉnh dương vật của thiếu niên, mỗi lần chạm đều chọc khẽ ngón tay vào cái lỗ nhỏ trên đó, khiến cho cậu run rẩy giật bắn người, rồi cũng rất nhanh chóng khiến cho Hồ Đông Quan không chịu nổi nữa mà bắn ra. Dòng tinh dịch màu trắng sữa mập mờ loang dần trong làn nước rồi từ từ tan đi, như thể vội chạy trốn khỏi bầu không khí mập mờ của hai chàng trai, lần đầu cùng nhau phá vỡ phòng tuyến giới hạn đầu tiên của tình dục.

Hồ Đông Quan thở hắt ra rồi tựa lưng vào lồng ngực Thái Lê Minh Hiếu, sau khi hắn buông tay ra khỏi phần thân dưới của cậu. Cúi xuống nhìn dương vật đã hơi mềm của mình, cậu cảm thấy bản thân đã dần tỉnh táo, càng khó thể nào lờ đi vật thể khó nói vẫn còn cộm lên phía sau mông, thông qua lớp khăn tắm. Cậu vẫn muốn nó. Một suy nghĩ hơi đen tối lóe lên trong đầu Hồ Đông Quan, khiến cho cậu phải đè nén tất cả mọi thứ. Thiếu niên biết rằng Thái Lê Minh Hiếu rất trân trọng mình, dù cho cậu có chủ động làm tất cả mọi thứ và ép hắn phải vượt qua giới hạn, thì đến cuối cùng hắn vẫn sẽ tự trách. Và điều đó cũng sẽ để lại sự tổn thương cho cả hai người. Hồ Đông Quan cảm nhận được hơi thở nặng nề đang cố nhịn của Thái Lê Minh Hiếu khi hắn dịu dàng ôm lấy mình, liếm từng chút một lên vết cắn mà hắn để lại sau gáy cậu. Nhìn hắn khổ sở như vậy cậu cũng hơi xót xa rồi, có lẽ mỗi Alpha khi trân trọng bạn đời là Omega của mình đều phải nhịn đến vất vả như thế. Cậu vốn từng là Alpha nhưng lại chưa từng trải nghiệm điều này, cho đến khi bắt đầu chuyển hóa thành một Omega, Hồ Đông Quan cảm thấy mình dường như ngày càng quá quắt một chút. Cậu tìm được một bạn đời tương lai cưng chiều nâng niu mình từng chút một, khiến cho cậu lại từng bước muốn lấn tới, chỉ để nhìn thấy biểu cảm khao khát thèm muốn của hắn đối với cậu. Cầu mà không được, có mà cũng không xong.

Hồ Đông Quan liếm môi, cậu suy tính một chút, cố sức ngồi dậy để xoay người lại, khiến cho Thái Lê Minh Hiếu phải vội vàng đỡ lấy eo cậu. Rồi không kịp để hắn phản ứng gì, cậu gỡ toang chiếc khăn tắm trên người hắn, phá vỡ luôn lớp phòng thủ cuối cùng mà Thái Lê Minh Hiếu tự tạo nên. Dương vật lớn đang cương cứng của hắn phơi bày ra bên dưới làn nước, không quá rõ để nhìn, nhưng Hồ Đông Quan cũng biết được nó đang sung sức đến cỡ nào. Cậu không hề do dự ngồi xuống, để hai phần thân dưới cọ xát vào nhau.

Thái Lê Minh Hiếu hoảng loạn nhìn Hồ Đông Quan, đôi mắt chó con vừa tự trách mình, lại vừa hơi dỗi cậu, hắn bối rối đến mức không biết phải làm gì tiếp theo nữa. Thiếu niên mỉm cười hôn lên khóe môi hắn, cậu nói.

“Em nghĩ việc đánh dấu tạm thời này sẽ còn kéo dài thêm vài ngày lận. Trong lúc đó thì, em không muốn nhìn thấy chỉ có mỗi mình mình được thỏa mãn đâu. Anh sẽ thành nửa kia của em trong tương lai mà. Vì vậy nên không phải chỉ mỗi mình anh giúp em, mà là chúng ta giúp đỡ lẫn nhau. Cho em được phép làm anh thỏa mãn nhé, có được không anh?”

“Đông Quan, em chưa đủ tuổi đó…”

“Vậy nên em mới tin tưởng anh đó!” Hồ Đông Quan bật cười, cậu choàng tay qua vai hắn để kéo gần khoảng cách giữa hai người lại với nhau. “Chỉ như thế này thôi, anh có dễ chịu hơn không?”

Hạ thân trần trụi của thiếu niên liên tục cọ vào cậu nhỏ thô cứng đang ngóc đầu lên của hắn. Hồ Đông Quan cầm bàn tay của Thái Lê Minh Hiếu đặt lên đó, bắt hắn xoa nắn cả hai dương vật cùng một lúc, còn cậu thì không ngừng động đậy cái eo nhỏ, khiến cho việc ma sát càng dễ dàng hơn. Làn nước sóng sánh theo từng nhịp cử động của hai chàng trai. Thái Lê Minh Hiếu mơ màng nhìn thiếu niên xinh đẹp trước mặt, chóp mũi và đôi má của cậu ửng hồng, trông như một thiên sứ trong trắng đang bị hắn từng bước làm hỏng. Đôi mắt chó con dần tối sầm lại, trở nên vừa thâm trầm vừa nguy hiểm, gần giống như một con sói đầu đàn. Hắn cúi xuống gặm cắn hai đầu vú của cậu, khiến cho thiếu niên vừa vô thức ngửa đầu ra sau rên rỉ, vừa nhấp nhô cái hông nhỏ của cậu nhanh hơn. Âm thanh của mặt nước động ngày càng mãnh liệt, thậm chí sóng ngầm bên dưới mạnh đến mức khiến cho nước còn tràn ra cả ngoài thành bể. Mùi pheromone hương cỏ ngọt nồng đậm, dần đặc quánh lại, vây hãm xung quanh đóa hoa sơn trà như thể đang trút bỏ dần từng lớp tuyết của sự trong trắng còn vương lại.

Không biết là đã trải qua bao lâu, hai dương vật ấm nóng đang cọ xát dường như đã đi đến giới hạn của chúng, lần lượt vì sự kích thích mà cùng bắn ra. Hồ Đông Quan run rẩy đến cong cả eo, cậu ngửa đầu ra sau, hơi mơ màng nhìn lên khoảng không đầy hơi nước. Thái Lê Minh Hiếu đã rời khỏi đầu ngực cậu, hôn nhẹ lên nốt ruồi trên ngực trái và xương quai xanh, dịu dàng nâng đỡ thân thể đang dần dần xụi lơ của thiếu niên. Cậu thỏa mãn ằm ườn ra trên vai hắn, cả người dán vào lồng ngực ấm áp của Thái Lê Minh Hiếu, mặc kệ luôn việc cả hai vẫn đang khỏa thân trong bồn tắm, và cậu có thể lại vô tình kích thích hắn thêm một lần nữa.

“Anh Hiếu ơi, em thích anh lắm đó, em thích tất cả những gì thuộc về anh. Em thích cả những lúc này nữa.”

“Hư hỏng.” Thái Lê Minh Hiếu bật cười, véo nhẹ lên mông của Hồ Đông Quan một cái, khiến cho cậu biết sợ mà ngậm mồm lại, không dám nói bậy nữa. “Anh cứ nghĩ em là thiên sứ, chẳng biết từ lúc nào lại hóa yêu tinh thế này.”

“Có là yêu tinh thì cũng chỉ là yêu tinh của một mình anh thôi.”

Hồ Đông Quan khe khẽ nói, vụng trộm liếc nhìn Thái Lê Minh Hiếu. Vết cắn phía sau gáy hơi ẩn ẩn đau, nhưng cậu không hối hận. Cậu biết rằng kể từ hôm nay, cậu đã bước lên một con đường mà mình sẽ không bao giờ quay đầu lại được nữa.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến