Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 34: Bể tắm.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 34: Bể tắm.

Thái Lê Minh Hiếu đang cởi trần và quấn một chiếc khăn tắm ở hông, hắn bế Hồ Đông Quan trong lòng, vùi cậu trong một tấm khăn lông lớn và mềm mại. Cố gắng chịu đựng việc thiếu niên cứ vừa dụi vừa gặm cắn khắp nơi trên cổ mình, hắn bước từng bước một về phía bể tắm. Chiếc bồn chứa được khoảng hai ba người, vừa được sử dụng lúc xế trưa, nay lại phải nhờ Marry đổ đầy nước thêm một lần nữa. Vì là mùa hè nên nhiệt độ được canh vừa đủ mát chứ không sử dụng nước ấm như mùa đông. Thái Lê Minh Hiếu từ từ tiến vào trong làn nước, hạ trọng tâm và ngồi xuống, đồng thời cẩn thận để Hồ Đông Quan nằm trong lòng mình, ôm lấy cậu từ phía sau. Hai cơ thể áp sát vào nhau, chỉ còn lại phần từ xương quai xanh và gáy trở lên lộ ra trong không khí. Đến lúc này thì Thái Lê Minh Hiếu mới dám rút bỏ chiếc khăn quấn quanh cơ thể thiếu niên, để lộ ra làn da trắng nõn trần trụi.

Khoảng một tiếng trước, sau khi vật lộn với những lời mời gọi đầy cám dỗ của Hồ Đông Quan bởi lần đầu phát tình, Thái Lê Minh Hiếu cuối cùng cũng tách được cậu ra khỏi mình một chút. Hắn bế cậu một mạch từ thư viện về tháp Tây, cởi áo ra và choàng lên người Hồ Đông Quan, ôm cậu đặt vào phòng ngủ, trước khi đóng cửa lại và ra hành lang gặp Max. Thiếu niên khi được bao bọc bởi chiếc áo và cái giường lớn, đầy mùi pheromone hoa cỏ ngọt của hắn, thì dần không quậy nữa. Cậu ngoan ngoãn vùi mình vào trong lớp vải và chăn mền, quấn lấy chúng rồi hít lấy hít để, như một chú mèo con trắng muốt ngửi thấy cỏ bạc hà mèo và trở nên hưng phấn khó kiểm soát.

“Max, tôi e đây là lần đầu tiên em ấy phát tình.” Thái Lê Minh Hiếu nói. “Thuốc ức chế của tôi liệu có dùng được không?”

“Theo như dữ liệu phân tích của tôi thì 90% là không nên, thưa cậu chủ. Hơn nữa, chính cậu cũng biết rõ rằng, loại thuốc ức chế đó đang dần mất đi tác dụng đối với cậu. Việc từ từ loại bỏ sự phụ thuộc vào nó là điều cần thiết, chứ đừng nói đến là cho một người thứ hai sử dụng. Thứ lỗi cho tôi nói thẳng… hiện tại giờ đây, cậu chủ Đông Quan chính là cứu tinh của cậu trong lúc này, thưa cậu chủ. Kỳ phát tình lần trước của cậu chính là câu trả lời rõ ràng nhất.”

Thái Lê Minh Hiếu im lặng không nói gì. Chu kỳ phát tình của hắn là vào khoảng giữa mỗi mùa trong năm, mỗi năm có bốn lần hắn phải chịu đựng sự khó chịu không cách gì miêu tả thành lời ấy. Lần đầu tiên Hồ Đông Quan đến đây, xui xẻo đụng trúng kỳ phát tình mùa xuân của hắn, suýt chút nữa là đã bị hắn xâm phạm. Vì thế mà vào đầu tháng Bảy, khi kỳ thứ hai trong năm xảy đến, Thái Lê Minh Hiếu đã nhanh chóng dọn đồ qua một căn phòng ở tòa kiến trúc phía Đông, tự cách ly bản thân khỏi Hồ Đông Quan ba ngày. Tất cả những gì cậu biết về hắn trong những ngày ấy chỉ có thể thông qua bởi Max. Hiếm khi nào cả hai phải tách ra lâu đến vậy, chỉ sau vài đêm quấn quít với nhau kể từ sinh nhật của hắn.

Ba ngày tự cách ly đó cực kỳ khổ sở với Thái Lê Minh Hiếu, bởi thuốc ức chế sau lần hắn ép mình phải sử dụng với liều lượng lớn, vào cái đêm lần đầu tiên gặp gỡ Hồ Đông Quan, dường như đột ngột trở nên mất đi hầu hết tác dụng. Điều kiện phòng thí nghiệm bên trong tòa lâu đài này không đủ sức để nghiên cứu về thuốc ức chế và pheromone, nhất là khi Enigma như Thái Lê Minh Hiếu còn là trường hợp cực kỳ hiếm gặp. Tất cả những thuốc ức chế được gửi đến từ bên ngoài lâu đài đều chỉ được nghiên cứu cho Alpha, từ rất lâu đã khiến cho hắn phải trải qua không ít tác dụng phụ. Cho đến khi Max không thể nào nhịn được nữa phải tới gặp Hồ Đông Quan, rồi đem về những tấm chăn mền và quần áo cậu đã mặc mang sang cho Thái Lê Minh Hiếu, hắn mới có thể dễ chịu hơn mà kết thúc ba ngày đầy thống khổ đó.

Hồ Đông Quan là một học sinh chăm chỉ nghiên cứu về giới tính và pheromone, cậu vốn biết những thông tin như ‘chỉ có Omega mới thèm khát được làm tổ bằng quần áo của Alpha’ là sai lầm. Pheromone ngay từ đầu đã là mối liên kết hai chiều, một khi Omega cần đến mùi hương của Alpha, để xoa dịu bản thân mình trong kỳ phát tình, thì ngược lại chính Alpha cũng thế. Không ít thuốc ức chế cho Alpha được tạo nên nhờ việc phân tích dữ liệu tương thích từ kho pheromone của Omega. Vì vậy khi Max tìm đến cậu, Hồ Đông Quan đã ngay lập tức nói ra đề nghị của mình, mong Max có thể đem những vật dụng hay quần áo có mùi pheromone của cậu đến với Thái Lê Minh Hiếu, chưa biết chừng sẽ có hiệu quả. Thật may là cậu đã đúng. Pheromone của Hồ Đông Quan hiện tại chính là liều thuốc ức chế tốt nhất đối với Thái Lê Minh Hiếu, giúp hắn đủ sức chống chọi lại với những ý nghĩ điên cuồng gào thét và muốn tự hại chính mình trong những ngày ấy.

Trên hành lang vắng vẻ lúc đó, khi thấy Thái Lê Minh Hiếu im lặng không phản hồi, Max lại tiết lộ thêm vài thông tin càng quan trọng hơn. Mỗi lần khám sức khỏe định kỳ cho Hồ Đông Quan, Max quan sát được trạng thái tuyến thể của cậu đã hoàn toàn trái ngược với một Alpha. Điều đó đồng nghĩa với việc, tuyến thể của cậu đang phát triển trở lại và sẵn sàng phân hóa thành Omega trong tương lai, kể cả khoang sinh sản cũng vậy, một khi có bạn đời đánh dấu cậu nó sẽ bắt đầu phát triển cho tới khi trở thành một cơ quan hoàn thiện. Trường hợp của Hồ Đông Quan hết sức hiếm lạ và phức tạp, nhất là khi việc này còn liên quan đến pheromone Enigma của Thái Lê Minh Hiếu tác động vào từ bên ngoài. Trong những dữ liệu mà Max thống kê được, chỉ có Enigma và bạn đời nào của họ có sự kết nối pheromone định mệnh, như thể sinh ra đã dành cho nhau, mới có thể trải qua sự thay đổi giới tính một cách nhẹ nhàng ít đau đớn nhất. Nhưng những trường hợp tốt đẹp như thế trong lịch sử ghi nhận đã xảy ra, thì chỉ mới đếm được trên đầu ngón tay, khiến cho một robot như Max còn phải cảm thán rằng việc gặp gỡ giữa Thái Lê Minh Hiếu và Hồ Đông Quan là may mắn do ông trời sắp đặt. Còn một điều càng may mắn hơn cả là, Hồ Đông Quan vẫn chưa phân hóa hoàn toàn, vậy nên quá trình đó của cậu sẽ dễ chịu hơn rất nhiều so với những Alpha đã trưởng thành khác.

Và cũng bởi vì cơ thể của thiếu niên đã trải qua sự tiến hóa ngược, Thái Lê Minh Hiếu giờ đây càng không còn con đường nào để lùi lại nữa. Max khẳng định với hắn, nếu như Hồ Đông Quan không được đánh dấu, tình trạng giới tính không rõ ràng của cậu sẽ tạo thành một tình huống bấp bênh và nguy hiểm, có khả năng khi quay trở lại với xã hội loài người, tuyến thể sau gáy của cậu sẽ bị không ít Alpha dòm ngó.

“Anh Hiếu ơi, em khó chịu quá.”

Tiếng rên khe khẽ của Hồ Đông Quan khiến cho Thái Lê Minh Hiếu cắt đứt dòng hồi tưởng. Hắn vội ôm cậu chặt hơn, hai cơ thể trần trụi dựa sát vào nhau bên dưới làn nước mát. Mặt nước sóng sánh ẩn hiện, che giấu đi những phản ứng sinh lý khó nói của hai người. Thái Lê Minh Hiếu không dám cởi luôn chiếc khăn tắm duy nhất còn sót lại đang quấn quanh hông mình, bởi nó che chắn hạ thân đang căng phồng khó nói, tránh cho thứ ấy chạm vào mông của Hồ Đông Quan. Nhưng cậu lại chẳng chịu ngồi yên chút nào, hết cọ bên này lại cọ bên kia, cặp đào nho nhỏ trượt lên trượt xuống va chạm vào khăn tắm, khiến cho trong lòng hắn có chút hoảng hốt.

“Đông Quan, em ngoan đi, ngồi yên nào bé ơi.”

Thái Lê Minh Hiếu thì thầm bên tai cậu, hắn liếm nhẹ lên tuyến thể trên làn da trắng muốt, khiến cho thiếu niên khẽ rùng mình và trở nên mềm nhũn. Vài cảnh tượng đầy sắc dục khi nãy lại lướt qua trong đầu hắn, khi Thái Lê Minh Hiếu quay trở lại phòng ngủ và phát hiện ra Hồ Đông Quan đã cởi sạch quần áo của mình, để gắng hết sức vùi cả người vào trong chiếc áo sơ mi đầy mùi pheromone cỏ ngọt. Nhưng cậu có cố thế nào cùng không che hết được, cặp đào căng tròn vểnh lên trong không khí, làm lộ ra cái lỗ nhỏ hồng hồng ẩn hiện sau rãnh mông, và bên dưới nhìn thoáng qua, sẽ thấy được hai quả cầu nhỏ cùng dương vật chỉ mới mọc lún phún vài cọng lông tơ. Đầu óc Thái Lê Minh Hiếu khi ấy chỉ muốn nổ tung, hắn vội vàng quấn lấy cậu bằng chiếc chăn dày, nằm đè lên và chửi thề vài tiếng. Phía dưới của hắn khi đó đã bị cảnh tượng đầy sắc tình này tạo nên phản ứng sinh lý, nhưng vẫn đỡ hơn hiện tại rất nhiều. Sau khi bế cậu ngồi vào bồn tắm, dương vật của hắn bị cậu cọ đi cọ lại thông qua lớp khăn lông, lại càng cương cứng thêm vài phần, chỉ bất hạnh thay là chủ nhân của nó hiện tại không thể nào có cách giải tỏa ngay lập tức được.

Thái Lê Minh Hiếu giữ chặt lấy cơ thể Hồ Đông Quan, không ngừng hôn liếm lên làn da nơi tuyến thể đang phát triển của cậu. Thiếu niên mềm oặt cả người, xụi lơ trong vòng tay hắn, thi thoảng rên lên vài tiếng trong vô thức. Theo như lời Max hướng dẫn, Thái Lê Minh Hiếu phải tạo ra một môi trường dễ chịu nhất cho cả hai để tiến hành một bước tiến quan trọng - quá trình đánh dấu tạm thời. Sau khi Enigma cắn vào tuyến thể bạn đời và rót pheromone của mình vào đấy, cả hai người sẽ dần dần tạo nên một mối liên kết không thể nào tách rời được nữa. Pheromone của cậu và hắn sẽ trở thành liều thuốc ức chế hữu hiệu nhất dành cho đối phương, trong từng kỳ phát tình ở tương lai của mỗi người.

“Đông Quan, anh hỏi em thêm một lần nữa nhé. Em có đồng ý… để anh đánh dấu em không?”

Hồ Đông Quan hơi ngẩng đầu sau khi nghe Thái Lê Minh Hiếu nói, cậu gắng hết sức chống đỡ lại thân thể đang bủn rủn vì sự chăm sóc của hắn, rướn người hôn lên khóe môi của người đàn ông đang ôm lấy mình.

“Anh Hiếu ơi, em đã sẵn sàng từ rất lâu rồi. Em muốn anh… anh làm gì em cũng được, em đã nói với anh hằng đêm rồi, khi em vẫn luôn tỉnh táo, em sẵn sàng… em sẵn sàng trở thành Omega của anh.”

Thái Lê Minh Hiếu chớp mắt một cái, con tim hắn rung lên vì xúc động. Hắn cúi xuống ngậm lấy đôi môi đỏ hồng của Hồ Đông Quan, thô bạo chiếm đoạt khoang miệng của cậu. Thiếu niên ngoan ngoãn thuận theo, một chút kích thích đột ngột này khiến cả cơ thể lẫn linh hồn của cậu dường như càng trở nên sảng khoái. Hồ Đông Quan chợt nghĩ, dường như việc bị Thái Lê Minh Hiếu mạnh mẽ xâm chiếm như thế cũng không hề tệ một chút nào. Những nỗi sợ hãi vẩn vơ đã trôi dạt đi và biến mất vào khoảng không, ngay cả khi cậu còn chưa kịp để ý, chỉ để lại những rung động nơi da thịt và con tim, khiến cậu không ngần ngại mà muốn dâng hiến cho đối phương cả đời mình.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến