Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 33: Điều tra khu rừng.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 33:
Điều tra khu rừng.
Đã hơn một tháng rưỡi kể từ ngày cả hai chàng trai phát hiện
ra mật mã từ bức thư gia đình, nhưng vì Thái Lê Minh Hiếu nói rằng chỉ có thể định
kỳ gửi quà cho người nhà vào hai ngày duy nhất
trong năm - xuân phân và thu phân, nên Hồ Đông Quan quyết định nên ưu tiên cho
những vấn đề trước mắt. Cậu đã nhờ lão Thomas thiết kế một số lọ đựng mứt và hạt
sấy khô có khả năng ẩn giấu thư từ, đồng thời cùng Thái Lê Minh Hiếu xem xét những thói quen của cha
mẹ hắn để họ có thể dễ dàng nhận ra mật
thư ở đâu, lại phải làm sao để không bị người ngoài phát
hiện. Hồ Đông Quan cũng được biết rằng thư hồi đáp một lần nữa sẽ đến vào lập đông, mỗi
năm cũng chỉ có hai lần Thái Lê Minh Hiếu được nhận thư, tính cả ngày sinh nhật hắn. Thật may là thời gian giữa thu phân và lập đông khá
cận kề nhau, họ sẽ không phải đợi quá lâu khi cha mẹ của hắn gửi lại thư giải
thích mọi tình hình.
Còn
hiện tại, có một bộ phận robot đang làm việc hết sức năng suất dưới sự chỉ thị
của Thái Lê Minh Hiếu, nhưng không phải bên trong mà là bên ngoài tòa lâu đài.
Hồ Đông Quan đã thử nghiệm và phát hiện ra những con ong mật nhân tạo vẫn luôn
cần mẫn trong khu vườn có thể thoát khỏi tầm nhìn của robot trinh sát một cách
dễ dàng, và cấu tạo của chúng cũng khá đơn giản. Lão Thomas đã cùng các trợ lý
sản xuất hàng loạt thêm một đội quân ong mật nữa, nhưng thay vì cấu trúc bên
trong dùng để hút mật hoa và thụ phấn, sẽ là hàng chục camera quan sát, đo đạc
và quay chụp lại những cảnh tượng trên đường mà chúng bay qua. Mỗi ngày đều có
vài chục con hoạt động như những con mắt bí mật, bay vào cánh rừng xung quanh
lâu đài, dần dần mở rộng tấm bản đồ hiện tại trong thiết bị trên chiếc vòng tay
của Thái Lê Minh Hiếu.
Đàn
ong mật đã hoạt động vài tuần lễ, càn quét được hơn 20km bán kính của khu rừng.
Hồ Đông Quan thật sự phải lấy làm kinh ngạc, bởi tòa lâu đài này càng lúc càng
giống như một nơi trú ngụ bí mật giữa rừng sâu, nhưng lại hầu như không có tín
hiệu của động vật, hay những loài sinh vật có khả năng di chuyển khác. Bù lại,
thực vật đa dạng, rêu và nấm sinh sản vô số kể, tạo cho khu rừng một vẻ ngoài
xanh mướt với độ ẩm dày đặc, dẫn tới càng đi xa khỏi lâu đài ở trung tâm thì
sương mù càng nhiều. Hồ Đông Quan càng lúc càng thắc mắc những con đường nào mà
những kẻ lạ mặt đó đã dùng để đưa thịt cá, trứng và sữa tươi đến với lâu đài mỗi
ngày. Cậu đã cố tình điều chỉnh ong mật bay chậm lại để rà soát, tìm kiếm trên
mặt đất những dấu vết để lại của phương tiện di chuyển, nhưng rất nhiều lần
sương mù ập đến làm cho cậu phải mất dấu chúng.
“Có phải là vì những kẻ đó không? Những kẻ đã ép buộc anh ở
lại tòa lâu đài này.”
“Anh cũng không dám chắc.”
Thái
Lê Minh Hiếu đáp lại Hồ Đông Quan, khi nghe cậu hỏi về những điều kỳ lạ xảy ra.
Cả hai đang đứng trong thư viện, xem xét chiếc bản đồ điều tra khu rừng mở ra trong
không trung, được kích hoạt từ vòng tay của hắn. Hồ Đông Quan đã đánh dấu những
vị trí cậu nhận thấy có dấu vết di chuyển và cố hình dung tính logic trong sơ đồ
của chúng, nhưng dường như các địa điểm này không hề cố định mỗi ngày. Những dữ
liệu ít ỏi và rời rạc khiến cho cậu cảm thấy đau đầu và bức bối, cậu muốn tìm
được đáp án, nhưng lại càng có cảm giác mọi thứ như đã phơi bày ra trước mặt rồi
mà cậu vẫn chẳng thể tìm ra.
Đang
lúc Hồ Đông Quan nhíu mày suy tư, hai bàn tay ấm áp dịu dàng vỗ lấy hai bên má
của cậu từ đằng sau. Ngón tay của Thái Lê Minh Hiếu chuyển dần lên hai bên thái
dương, nhẹ nhàng xoa bóp. Trong hương cỏ ngọt quẩn quanh cậu xen lẫn mùi bạc
hà, khiến cho tinh thần của Hồ Đông Quan dần trở nên thả lỏng. Cậu ngước nhìn hắn
rồi ngạc nhiên hỏi.
“Mùi
này… là dầu xoa bóp phải không anh?”
“Ừ.
Max vừa đưa cho anh đấy, ổng có nguyên cái phòng thí nghiệm thuốc và nhà kính
trồng thảo dược luôn. Đây là thành phẩm gần đây của ổng, cái mùi này quen thuộc
ghê, làm anh hơi nhớ nhà.”
Thái
Lê Minh Hiếu vẫn vừa nói vừa tươi cười, nhưng không hiểu sao Hồ Đông Quan bỗng
cảm thấy hơi chua xót. Cậu không tiếp tục chủ đề này nữa, khẽ thở dài, cầm lấy
tay hắn ấn nhẹ lên chiếc vòng để tắt bản đồ trong không khí.
“Hôm
nay anh có muốn làm gì không?”
“Anh
hả?” Thái Lê Minh Hiếu ôm lấy eo Hồ Đông Quan từ phía sau, tựa cằm lên vai cậu,
bĩu môi nói. “Anh muốn tiếp tục xem cái series trinh thám bí ẩn kia.”
“Anh
cố tình đúng không?” Thiếu niên hờn dỗi vỗ cái bép lên tay của hắn. “Đã biết em
sợ rồi mà anh cứ đòi coi mãi. Đã vậy, lần nào xem chung anh cũng tìm cách hù dọa
em.”
“Anh
không có hù em mà, là do em tự giật mình rồi bám lấy anh.”
“Ai
mà thèm bám anh!”
Hồ
Đông Quan tức cái mình, dùng khuỷu tay thúc vào Thái Lê Minh Hiếu ở đằng sau, cố
gắng để hắn buông mình ra. Nhưng những cú va chạm của cậu lại nhẹ như đang gãi
ngứa vậy, chẳng làm hắn suy chuyển một chút nào. Thái Lê Minh Hiếu thổi nhẹ vào
tai Hồ Đông Quan làm cậu hơi ngứa ngáy, rồi không biết suy nghĩ thế nào, hắn liếm
lên tuyến thể sau gáy của cậu. Đây là lần thứ hai hắn chạm đến nơi này, nhưng
ký ức của lần đầu tiên thật sự khiến hắn không dám nhớ lại. Mới vừa gặp đã suýt
cưỡng bức cắn vào tuyến thể của con người ta, mỗi lần nghĩ đến, Thái Lê Minh Hiếu
lại cảm thấy mình hệt như một tên vô lại.
Thiếu
niên trong vòng tay chợt run lên một cái, rồi cậu như mềm nhũn cả người, khiến
cho Thái Lê Minh Hiếu trở nên hoảng loạn theo. Hắn xoay cơ thể Hồ Đông Quan lại
đối diện mình, nắm lấy cái eo nhỏ để cậu khỏi ngã, một tay áp lên má cậu vuốt
ve, lo lắng dò hỏi.
“Anh
xin lỗi, Đông Quan. Anh chỉ giỡn chút thôi. Không đúng, là anh sai rồi, dù có
giỡn anh cũng không được phép làm như vậy, anh không nên làm vậy với em.”
Hồ
Đông Quan gấp gáp thở dốc, cậu cố trấn tĩnh để xoa dịu con tim đang đập điên cuồng
trong lồng ngực. Lúc nãy dường như Thái Lê Minh Hiếu đã kích hoạt cái gì đấy
nơi tuyến thể sau gáy của cậu, dù hắn chỉ mới chạm, khiến cho Hồ Đông Quan cảm thấy
toàn bộ cơ thể như đột ngột mất đi giác quan. Rồi từ vị trí mà Thái Lê Minh Hiếu
vừa mới liếm vào đó khẽ nhói lên vài lần, sự ngứa ngáy dần dần lan rộng ra khắp
các mạch máu trong cơ thể cậu, bùng nổ thành thứ cảm giác mà cậu chưa từng trải
nghiệm trong đời. Tay chân Hồ Đông Quan bỗng trở nên bủn rủn. Cậu cố hớp lấy
không khí để giúp bản thân tỉnh táo được phần nào hay phần đó.
Vừa
lúc ấy, Hồ Đông Quan bắt đầu ngửi thấy lại mùi hương cỏ ngọt của Thái Lê Minh
Hiếu, dù đó chỉ là một mùi hương thoáng qua rất nhẹ, đã được hắn dùng hết sức
kìm nén lại. Nhưng nó giống như một chất gây nghiện nào đó, khiến cho cậu ôm chầm
lấy hắn, vùi đầu vào ngực hắn hít lấy hít để. Hồ Đông Quan bắt đầu liếm và cắn
lên xương quai xanh lẫn cổ của Thái Lê Minh Hiếu, như thể những hành động ấy sẽ
giúp hắn phóng thích pheromone ra nhiều hơn để thỏa mãn cậu.
“Anh
ơi… Anh Hiếu ơi, em muốn nữa, cho em nhiều hơn đi.”
“Nè
Đông Quan, em đừng có nói bậy! Em… em muốn cái gì cơ?”
Thái
Lê Minh Hiếu hoảng loạn, nửa ôm nửa giữ khoảng cách với thiếu niên trong lồng
ngực, cố gắng đẩy cậu ra một chút để cả hai có thể giao tiếp rõ ràng hơn. Nhưng
cả thân hình Hồ Đông Quan cứ như một con bạch tuộc đang quấn chặt lấy con mồi,
ôm siết lấy cổ hắn, không ngừng gặm cắn khắp nơi. Mùi pheromone hoa sơn trà của cậu dừng như đang lan tràn khắp không
khí, không hề kiểm soát, liên tục tấn công hắn, như thể ép buộc Thái Lê Minh Hiếu
phải giải phóng pheromone của chính mình để khống chế
cậu. Hắn cắn chặt răng, từ từ thả nhẹ mùi hương cỏ ngọt, bắt đầu luồn lách qua
những khe hở vô hình để tìm thấy những khoảng không có thể bao bọc lấy pheromone của Hồ Đông Quan. Cho tới khi hắn đã dần hình thành
được một cái lồng, hương thơm cỏ ngọt sau cơn mưa đột nhiên được phóng thích một
cách mạnh mẽ, bùng nổ khắp thư viện. Cả một căn phòng khổng lồ chứa đầy sách
như thế giờ đây tràn ngập mùi pheromone của hắn, cố
gắng trói buộc đóa hoa sơn trà nhỏ trong lòng, kìm nén những dao động bộc phát
đang xảy ra nơi cậu.
“A…
dễ chịu quá!” Hồ Đông Quan thở hắt ra đầy thỏa mãn. Khóe mắt cậu đã vương vài
giọt nước trong suốt. “Anh Hiếu ơi, anh hôn em đi. Em muốn anh. Anh Hiếu ơi, anh…
anh làm tình với em đi!”
Thái
Lê Minh Hiếu giật mình sửng sốt đẩy Hồ Đông Quan ra, rồi ngay lập tức hắn lại
phải vội giữ lấy cậu khi thiếu niên suýt nữa té ngã. Đôi mắt hồ thu ngậm nước
đang nhìn hắn, có chút mơ màng không rõ tiêu cự. Trái tim Thái Lê Minh Hiếu như
lạc mất một nhịp. Giờ đây, hắn đã biết rõ tình trạng này của cậu là do đâu.
“Max!!!
Marry, Tom, hai người làm ơn gọi Max đến giúp tôi với!” Thái Lê Minh Hiếu quay
về phía cửa, vừa thấy hai người hầu cận trung thành đang túc trực sẵn, liền lên
tiếng cầu cứu. “Gọi Max giùm tôi với! Đông Quan em ấy… em ấy phát tình rồi.”
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét