Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 32: Giữ chừng mực.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 32:
Giữ chừng mực.
Vào lúc cái nóng của mùa hạ lên đến đỉnh điểm, hầm băng dự
trữ của tòa lâu đài dường như được đem ra sử dụng nhiều hơn, không chỉ còn dùng
để tiếp nhiên liệu nữa. Marry đã nhờ vả nhà bếp, mỗi ngày đều cung cấp đá bào hoặc
trái cây ướp lạnh, có lúc là kem yogurt từ sữa bò tươi và hoa quả mùa hè. Vậy
nên trưa nay, Hồ Đông Quan đang nằm ườn trên chiếc trường kỷ, trong căn phòng
nghỉ nằm kế thư viện, vừa nghiền ngẫm lại những thông tin đã tìm được vào buổi
sáng vừa ăn nho lạnh. Căn phòng này có cửa sổ mái vòm hướng thẳng ra khu vườn.
May mà cây cối xung quanh rất um tùm, nên cái nóng mùa hạ dường như cũng được
giảm bớt khi cậu mở cửa sổ, hít thở một chút không khí trong lành và mùi hương
của hoa lá.
Thông tin về thiết bị sản xuất năng lượng trong lâu đài có
tiến triển rất khả quan. Hồ Đông Quan đã viết hẳn hai cuốn sổ dày chi tiết về
cách mà nó hoạt động trong lâu đài, cũng như các lõi mini dự trữ ở tòa tháp
Tây. Những cấu trúc bên trong các lõi năng lượng này rất phức tạp và tinh vi,
nhưng chúng tạo nên một cỗ máy khi kết hợp lại với nhau, có khả năng tác động
cơ học cực mạnh lên trên bề mặt những khối băng, sản sinh năng lượng từ các điện
tích ẩn trong đó. Về cơ bản thì loài người từ lâu đã phát hiện ra băng vốn là một
vật liệu điện biến dạng, và chúng có thể tích điện khi chịu sự biến dạng không
đồng nhất. Nhưng vì khi ấy Trái Đất vẫn còn khá nhiều nguồn khai thác để tạo
nên năng lượng, những nghiên cứu này không được đẩy mạnh và tập trung. Cho nên
khi tận thế đột ngột đến, tài liệu kiến thức và các nghiên cứu về việc tạo ra
điện từ băng đã bị thất lạc ở một số nơi. Chỉ cho đến khi con người buộc phải di
cư và tìm cách sống còn trên các hành tinh lạnh giá như Adonis, những tài liệu
và nghiên cứu này mới bắt đầu được đào bới lại.
Đang chuyên tâm đọc lại ghi chú đến mức không để ý hai
hàng lông mày của mình đã sắp chạm vào nhau, Hồ Đông Quan không khỏi giật mình
khi có một bàn tay hơi lành lạnh chạm nhẹ vào ấn đường, xoa dịu cái nhíu mày của
cậu. Thái Lê Minh Hiếu không biết từ đâu đã chồm lên người cậu, khiến cho Hồ
Đông Quan phải buông cuốn sổ ghi chú ra đặt lên bàn trà, rồi choàng tay lên vai
hắn.
Thái Lê Minh Hiếu nằm đè lên người Hồ Đông Quan, chiếc áo
sơ mi mỏng tanh mở phanh ra, khoe hết lồng ngực và cơ bụng sáu múi đầy mê hoặc
của hắn. Chí ít là nó có một sức hấp dẫn không thể chối từ đối với cậu, Hồ Đông
Quan thầm nghĩ. Hắn cọ cọ cái mũi của mình vào mũi cậu, hít thở mùi hương của
đóa hoa sơn trà nở trong tuyết, vừa khéo cảm giác lạnh lẽo lãng đãng ấy lại như
một nguồn giải nhiệt hiệu quả hơn bất cứ loại kem hay đá bào nào đối với hắn. Rồi
hắn cúi xuống hôn cậu, khiến cho thiếu niên hé mở đôi môi đỏ hồng ra để hắn
càng được nước lấn tới hơn.
Hồ Đông Quan đã được Thái Lê Minh Hiếu tỏ tình đúng vào
hôm sinh nhật hắn. Ban đầu cậu có chút bất ngờ và bối rối chưa kịp tiếp nhận,
nhưng rất nhanh ngay sau đó, một niềm hạnh phúc không gì sánh được trào dâng
trong lòng. Cậu biết hắn thích cậu, có lẽ là yêu cậu. Nhưng nhận thức điều đó
và chính tai nghe hắn nói ra vẫn là hai cảm giác rất khác nhau. Và cũng kể từ
hôm ấy, cậu quyết định chuyển hẳn sang phòng của hắn để ngủ, Thái Lê Minh Hiếu có
phản đối thế nào cũng vô hiệu.
Nhưng không biết từ lúc nào, những lần lăn lộn ban đêm
cùng nhau lại phát sinh nhiều hơn ở ban ngày. Có lẽ là từ khi lão Thomas tỏ ra vui
vẻ, vì Thái Lê Minh Hiếu tiến bộ thần tốc, quyết định chỉ giảng dạy vào mỗi
sáng và xua đuổi cả hai đứa học trò đi chỗ khác vào buổi chiều, để lão rảnh tay
mà nghiên cứu thiết kế lại những bộ phận máy móc cho các robot trong lâu đài.
Dù sao thì lão còn hàng trăm robot cần phải chăm sóc và bảo dưỡng, còn hai đứa
học trò này đã có căn bản vững vàng để tự mình nghiên cứu thêm mà không cần sự
chỉ dẫn chi tiết của lão.
Vì vậy mà tiết học buổi chiều của Thái Lê Minh Hiếu và Hồ
Đông Quan dường như đã trở thành những bài học… vụng trộm cùng nhau. Hai thanh
thiếu niên mới lớn lần đầu yêu đương, dường như chỉ cọ một phát là có thể phóng
ra tia lửa điện. Đôi khi Hồ Đông Quan còn phải cảm thán, nếu cái nguồn năng lượng
của mấy cặp đôi như cậu và Thái Lê Minh Hiếu có thể chuyển hóa thành điện để sử
dụng, thì chắc cả cái Adonis không cần phải lo lắng làm gì nữa. Mặc dù thừa nhận
điều này quả thực có hơi xấu hổ một chút. Nhưng xấu hổ thì cứ xấu hổ đi, cậu mặc
kệ.
Dẫu vậy, Thái Lê Minh Hiếu vẫn luôn giữ chừng mực, khiến
cho Hồ Đông Quan cũng phải nể phục sức chịu đựng và sự kiên định của hắn. Ngay
cả khi hắn luôn là người ở trên và có thể chủ động đè ép cậu bất cứ lúc nào,
thì kẻ thường xuyên gây rối vượt mức giới hạn lại là cậu. Hồ Đông Quan rất
thích chọc ghẹo Thái Lê Minh Hiếu, theo một cách mà hắn nói rằng rất “hư hỏng”.
Rồi hắn lại phải lắc đầu tự trách mình đã dạy hư cậu, khi nhìn thiếu niên tít mắt
cười thỏa mãn vì đã khiến hắn phải chạy vô phòng tắm vô số lần lúc nửa đêm.
Cũng giống như lúc này, Hồ Đông Quan rất thích cọ đùi vào
phần dưới của hắn, trong lúc Thái Lê Minh Hiếu mải mê thám hiểm, nơi hai đầu vú
nhỏ đang nhô cao trên khuôn ngực trắng nõn của cậu. Những lúc cậu sắp đi quá giới
hạn, hắn sẽ vươn tay nhéo cái mông của cậu một cái, bắt Hồ Đông Quan phải
nghiêm chỉnh trở lại.
Dường như đã ăn no nê, Thái Lê Minh Hiếu ngồi dậy, vò mái
đầu đã hơi ẩm vì ướt mồ hôi của cậu. Hồ Đông Quan khẽ liếm môi, cậu chồm lên và
cắn vào hai đầu ngực của hắn vài phát để trả thù, dù chỉ là những cái cắn nhẹ
không để lại dấu vết, ai bảo cơ thể của hắn cứng quá làm gì. Hồ Đông Quan cảm thấy,
hình như cậu không khiến hắn thích thú bằng những lúc cậu được hắn thỏa mãn,
khi Thái Lê Minh Hiếu thưởng ngoạn mỹ cảnh trên ngực cậu, ngậm liếm hai đầu vú
cho tới khi chúng sưng tấy lên. Hồ Đông Quan cũng từng thử làm tương tự cho
Thái Lê Minh Hiếu, nhưng mà ngực của hắn cứng quá trời!
Bị hắn dày vò mãi nên cơ thể của cậu dường như cũng muốn
phản ứng kỳ lạ. Hồ Đông Quan liếm môi và liếc nhìn chỗ đang phồng lên bên dưới
của Thái Lê Minh Hiếu, mỉm cười đắc ý khi cậu đã chọc ghẹo hắn thành công. Dù sẽ
phân hóa ra kiểu gì thì cậu cũng đã từng và vẫn đang là một Alpha, cậu biết đàn
ông nằm trên sẽ được bạn đời thỏa mãn bằng cách nào, chí ít là qua các tài liệu
tham khảo cậu từng đọc. Nhưng Thái Lê Minh Hiếu không cho cậu chạm tay vào chỗ
đấy, mà thật ra cậu cũng chưa từng chính thức nhìn thấy “cái đó” của hắn nữa. Hồ
Đông Quan nghĩ cậu vẫn chưa đủ hư hỏng như lời hắn nói đâu, vì cậu không dám lẻn
vào phòng tắm khi hắn đang ở đó. Có lẽ Hồ Đông Quan vẫn còn hơi sợ, những điều
phát sinh khi hai cơ thể hoàn toàn trần trụi tiếp xúc với nhau, có muốn hư hỏng
cỡ nào cậu cũng chưa đủ dũng khí cho điều đó.
Nhưng ngay cả dùng tay mà hắn cũng không cho cậu làm giúp.
Hồ Đông Quan cảm thấy cái tên này có hơi cứng nhắc quá rồi. Bọn Alpha cùng trường
cậu vốn từ lâu đã rủ nhau xem tài liệu 16+, thi thoảng cậu biết nội dung chắc
chắn còn vượt rào độ tuổi lên tận trên 18, đứa nào chưa có người để kết đôi thì
kiểu gì chẳng phải làm bạn với bàn tay phải chứ. Dù Hồ Đông Quan không tham gia
vì cậu chỉ muốn những việc ấy ở trong chốn riêng tư, chỉ có thể tự một mình thỏa
mãn hoặc làm cùng với bạn đời, nhưng hiện tại dù đã có đối tượng rồi, thì cậu vẫn
phải làm bạn với bàn tay phải.
Thái Lê Minh Hiếu cố nén sự khao khát đang dần bùng lên ở
phía dưới, hắn nhéo má Hồ Đông Quan khi thấy cậu phụng phịu nhìn mình, rồi hôn
nhẹ vài cái lên môi cậu.
“Sắp tới lúc nghiệm thu bản đồ rồi đấy, anh bảo Marry chuẩn
bị nước tắm cho em rồi. Mau ngồi dậy đi, bé Quan ơi.”
Hồ Đông Quan chịu thua, cậu uể oải ngồi lên, nhưng ụp mặt
vào ngực hắn một lát, dụi dụi vài cái.
“Em buồn ngủ ghê á.”
“Ngoan, ngủ nhiều giờ này thì tối sẽ thức đó. Mà anh không
chắc bác Thomas và Max sẽ lại nói nhiều như nào nếu biết hai đứa mình ngủ không
đủ vào ban đêm đâu.”
“A đúng rồi, sức khỏe của anh thế nào? Max nói ra sao?”
“Không có gì đâu. Lát nữa Max cũng đến khám cho em nhé, rồi
chúng ta đi xem bản đồ khu vực mới.”
Hồ Đông Quan gật gật vài cái. Từ lần trước Thái Lê Minh Hiếu
ngất xỉu, cậu có dò hỏi Max về lý do thì được giải thích ngắn gọn, là vì việc
chịu kích thích trong kỳ phát tình kèm theo xung đột giữa pheromone của cậu với
thuốc ức chế nhân tạo của hắn. Nói cách khác, Max khẳng định hiện nay pheromone
của Hồ Đông Quan chính là thuốc ức chế hiệu quả nhất dành cho Thái Lê Minh Hiếu,
và đề nghị khám sức khỏe định kỳ cho cả cậu để theo dõi những kỳ phát tình
trong tương lai.
Nhưng Hồ Đông Quan vẫn cảm thấy mọi thứ không chỉ đơn giản
như vậy. Thái Lê Minh Hiếu lúc đó dường như là bị kiệt sức vậy. Nhịp tim của hắn
rất yếu, cậu e là suýt chút nữa đã ngừng đập hoàn toàn. Suy nghĩ này vụt thoáng
qua khiến cậu cảm thấy vô cùng sợ hãi, nhưng rồi Hồ Đông Quan tự lắc đầu để xua
tan nó. Max mới là bác sĩ ở đây, còn kiến thức y học chuyên sâu gần như là điểm
mù của cậu. Hỏi cậu về tâm sinh lý tuổi dậy thì của Alpha và Omega, cậu còn có
thể trả lời được, chứ những thứ như pheromone hay thuốc ức chế thì cậu bó tay.
“Em lại sao nữa thế?”
Thái Lê Minh Hiếu nắm cằm Hồ Đông Quan, bắt cậu ngẩng mặt
lên và dò hỏi. Hồ Đông Quan lại lắc đầu. Cậu nhoẻn miệng cười rồi đứng dậy, để
lại cho hắn một bóng lưng xinh đẹp vô ngần. Thái Lê Minh Hiếu khẽ nuốt nước miếng,
ngắm cái eo thon đung đưa ẩn hiện sau lớp áo voan mỏng của cậu cho đến khi dần
khuất, và hắn thầm nhủ lại phải đi tắm nữa rồi.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét