Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 31: Mật mã.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 31:
Mật mã.
Trong căn phòng ngủ chính lớn nhất ở tòa tháp Tây, trên
bàn làm việc của Thái Lê Minh Hiếu lúc này đầy ắp những bức thư gia đình, được mở
ra và sắp xếp theo thứ tự. Hồ Đông Quan chăm chú đọc từng chữ một và nghiền ngẫm,
khiến cho hắn không khỏi tò mò quan sát cậu, đồng thời có một chút bức bối
không yên lòng. Hắn không biết cậu đã phát hiện ra điều gì, nhưng hắn sợ hãi. Ngoài
Hồ Đông Quan ra, gia đình là tất cả đối với Thái Lê Minh Hiếu, là tia hy vọng
duy nhất còn sót lại cứu vớt hắn những tháng ngày bị giam cầm ở nơi đây. Nếu
như… nếu như gia đình của hắn gặp chuyện gì, nếu như những bức thư này bị giả mạo,
vậy thì tất cả những tin tức mà hắn có được từ trước đến giờ chỉ là sự hư ảo. Đến
cuối cùng, hắn sẽ chẳng còn gì cả. Thái Lê Minh Hiếu sẽ chẳng còn biết mình là
ai, hay còn lý do gì để tồn tại.
Một bàn tay ấm áp khẽ chạm nhẹ vào những ngón tay đang chật
vật và run rẩy của Thái Lê Minh Hiếu. Hồ Đông Quan ngước nhìn hắn, miết nhẹ lên
đầu ngón tay hắn như để trấn an, rồi cậu dịu dàng nói.
“Em đã nhờ SNOW11 phân tích rồi, toàn bộ các lá thư đều là
cùng một người viết, kể cả lá thư đầu tiên mà anh nói rằng mẹ đã trao tận tay để
dặn dò anh, trước khi anh phải tách xa khỏi gia đình.”
Nghe thiếu niên nói xong, chàng trai bên cạnh ngay lập tức
thở phào nhẹ nhõm, quả tim đập nhanh như đang chạy đua trong lồng ngực cuối
cùng cũng dần dần giảm tốc độ, giúp chủ nhân của nó được bình tĩnh lại. Chưa kịp
để hắn thắc mắc gì thêm, Hồ Đông Quan nhanh chóng kéo Thái Lê Minh Hiếu lại gần
rồi chỉ lên lá thư mà hắn vừa được nhận, vào nửa đêm hôm nay.
“Điều khiến em thấy khác thường là cách mẹ anh viết lá thư
này. Cách ngắt câu của bà ấy rất kỳ lạ, lúc ngắn lúc dài, lúc thì có rất nhiều
nội dung trong một câu, lúc thì lại chỉ viết từng câu đơn. Ban đầu em chỉ nghĩ
là do thói quen hay sở thích, nhưng nếu như vậy thì chắc chắn phải có sự đồng
nhất. Tất cả những câu trong lá thư này dường như được ngắt ra hoặc kéo dài, gộp
chung một cách có chủ đích, khiến em tin rằng nó không xuất phát từ thói quen
viết của bà ấy. Và khi anh cho em xem những thư từ trước đây mẹ anh gửi, em quả
thật đã chứng minh được điều đó. Em đoán là bà ấy có điều gì muốn nói nhưng lại
không thể trực tiếp kể ra được.”
Thái Lê Minh Hiếu ngơ ngác nhìn Hồ Đông Quan. Cậu mím môi,
tìm cách lựa lời mà hỏi hắn.
“Anh Hiếu, anh có người anh em trai nào không?”
Hồ Đông Quan cảm nhận được bàn tay đang nắm lấy mình đột
nhiên hơi run rẩy. Thái Lê Minh Hiếu quay phắt sang nhìn cậu, môi mấp máy nhưng
không thể thốt nên lời. Hồ Đông Quan nhìn phản ứng của hắn, cậu không dám hỏi
thêm gì cả. Những chuyện cá nhân về gia đình của Thái Lê Minh Hiếu, tuy đã sống
cùng nhau vài tháng, nhưng cậu chưa từng dám hỏi chi tiết, bởi cậu sợ rằng mình
sẽ chạm đến những vết sẹo trong tim hắn, những mảnh ký ức từng khiến hắn tổn
thương. Cậu nhìn hắn cúi xuống đọc thật kỹ lại lá thư thêm nhiều lần nữa, băn
khoăn liệu có nên phá vỡ sự im lặng ngay lúc này.
Nhưng Thái Lê Minh Hiếu không để cậu phải bận tâm lâu hơn.
Hắn quay sang chiếc tủ quen thuộc, lấy ra giấy bút hệt như cái đêm đầu tiên mà
hai người gặp gỡ. Nhưng lần này Thái Lê Minh Hiếu không đưa bút lông ngỗng cho
Hồ Đông Quan nữa, người chủ động viết là hắn. Từng chữ cái in hoa lần lượt hiện
lên trên tờ giấy theo nét bút run run của hắn. Hồ Đông Quan nín thở chờ đợi, bởi
từng con chữ đang được viết ra cũng chính là đáp án mà cậu muốn nói với hắn,
nhưng không có cách nào mở lời.
BROTHER ALIVE.
Chỉ là hai từ tiếng Anh tách biệt, ngôn ngữ chung của vũ trụ mà đa số
các hành tinh hiện tại vẫn dùng để giao tiếp với nhau, thậm chí còn không phải
một câu hoàn chỉnh đúng ngữ pháp. Nhưng thông tin mà hai chữ này mang lại dường
như lớn hơn hết thảy những tin tức mà cả Thái Lê Minh Hiếu lẫn Hồ Đông Quan có
thể tiếp nhận ngay lúc này. Khi giải được mật mã trong lá thư, bằng cách ghép
những chữ cái đầu tiên của từng câu lại, Hồ Đông Quan đã chần chừ rất lâu, bởi
cậu không biết điều mình nghĩ có đúng hay không. Nếu như “brother” ở đây là
đang ám chỉ anh hoặc em trai của Thái Lê Minh Hiếu, vậy thì nghĩa là trước đây
hắn từng có một người ruột thịt như vậy, nhưng đã mất hoặc lạc ở đâu đó. Và lúc
này đây, mẹ của Thái Lê Minh Hiếu đang muốn báo tin rằng người anh em thân thiết ấy của
hắn vẫn còn sống. Chỉ là vì một lý do nào đó, bà ấy buộc phải viết nó dưới dạng
mật mã, không thể nào trực tiếp nói ra. Hồ Đông Quan chợt cảm thấy những kẻ lạ mặt
khoác áo choàng đen ấy còn đáng sợ hơn cậu nghĩ. Bọn chúng không chỉ giam cầm
Thái Lê Minh Hiếu, mà còn kiểm soát gia đình hắn, đến mức mẹ của hắn phải giấu
đi một thông tin quan trọng đến mức này.
Vài giọt nước bỗng rơi xuống, làm nhòe đi những vết mực
chưa kịp khô trên giấy. Thiếu niên ngước lên và vội vàng ôm lấy chàng trai cao
lớn, để hắn vùi đầu vào vai mình.
Thái Lê Minh Hiếu khóc, lần đầu tiên Hồ Đông Quan chứng kiến
hắn thật sự rơi nước mắt, kể từ khi cậu đặt chân đến tòa lâu đài này. Cậu chỉ
biết dỗ dành hắn thật lâu, đem hết thảy dịu dàng mà cậu có để ôm lấy hắn, vỗ về
hắn. Hồ Đông Quan không nói gì cả. Cậu biết có những lời nghe như là sự an ủi,
nhưng dù thật tâm đến thế nào, nếu không giúp ích được gì thì chúng cũng chỉ
là những điều vô dụng khi nói ra.
Thái Lê Minh Hiếu nắm lấy eo Hồ Đông Quan và siết thật chặt,
như thể tìm được một chốn bình an nào đó mà hắn hoàn toàn yên tâm để dựa dẫm
vào. Hắn thật sự biết ơn thiếu niên này. Cậu dường như luôn đi trước một bước
trong mọi hành động, dịu dàng cho hắn một điểm tựa mà không cần bất cứ yêu cầu
gì cả. Cậu để lại cho hắn một khoảng không im lặng, để hắn có thể từ từ tiêu
hóa những năng lượng tiêu cực và u ám đột nhiên ập đến, không gặng hỏi điều gì.
Cậu cho hắn một bờ vai, một nơi để trốn đi trong chốc lát vì không thể nào ngay
lập tức đối diện với chính mình. Thái Lê Minh Hiếu chợt hiểu ra, có lẽ vì thế
mà ngay từ lần đầu tiên gặp gỡ, hắn đã cảm thấy được một sự kết nối kỳ diệu với
Hồ Đông Quan, khiến cho hắn có thể dễ dàng nói ra những suy nghĩ trong lòng, tiết
lộ những điều, mà hắn biết rõ những rủi ro có thể đối mặt khi kể ra cho một người
lạ.
“Anh có một đứa em trai.”
Cảm thấy đã khóc đủ rồi, Thái Lê Minh Hiếu lặng lẽ gạt nước
mắt và buông Hồ Đông Quan ra, khụt khịt mũi, hơi lúng túng mà đối diện với cậu.
Hồ Đông Quan nghiêm túc nhìn hắn, bày ra vẻ mặt sẵn sàng lắng nghe hắn nói tất
cả mọi điều. Nhưng thiếu niên cũng không hề thúc ép hắn, cậu kiên nhẫn và im lặng,
chờ đợi tâm trạng của hắn ổn định. Thái Lê Minh Hiếu cầm lấy lá thư trên bàn,
run rẩy mà miết nhẹ từng chữ cái đầu tiên trong mỗi câu chữ. Rồi hắn tiếp tục
nói.
“Thằng bé bị lạc mất, trên đường đưa anh đến tòa lâu đài
này cùng với cha mẹ. Nhưng vì đã ký với bọn họ một loại khế ước ràng buộc, anh
chỉ có thể bất lực mà ở lại đây. Suốt nhiều năm qua cha mẹ đã tìm kiếm thằng bé,
còn anh thì chẳng làm được gì cả. Cho họ, cho cả em trai mình. Thực lòng anh cảm
thấy rất vô vọng, anh đã từng nghĩ đến trường hợp xấu nhất, nhưng rồi lại không
thể nào đối diện với kết quả đó. Nhưng nếu như mật mã trong lá thư này là thật,
vậy thì… thằng bé vẫn còn sống. Chỉ là anh không hiểu, vì sao mẹ lại phải viết
một cách ẩn ý như thế này. Nhưng ít ra…”
Thái Lê Minh Hiếu nở một nụ cười xán lạn như ánh mặt trời,
dù đôi mắt hắn vẫn còn đỏ hoe vì mới khóc xong, nhưng có lẽ đó là một trong những
nụ cười vui vẻ nhất mà Hồ Đông Quan từng được thấy.
“Ít ra, anh đã biết được em trai mình vẫn còn sống. Thằng
bé vẫn còn sống. Đông Quan, cảm ơn em, anh thật sự cảm ơn em!”
Chàng trai lại ôm chầm lấy thiếu niên trước mặt, nhưng lần
này là một cái ôm ngập tràn hạnh phúc. Từ rất lâu, Thái Lê Minh Hiếu đã dần dần
buông bỏ từng hy vọng. Về tin tức của em trai mình, về tương lai có thể thoát
khỏi nơi giam cầm này, và về khả năng đoàn tụ với cha mẹ ở một nơi nào đó.
Nhưng kỳ diệu làm sao, kể từ khi Hồ Đông Quan đến, may mắn bỗng dưng lần lượt ập
đến với hắn. Không biết từ bao giờ mà lòng tự tin và sự mạnh mẽ thời thơ ấu của
hắn đã dần quay trở lại. Hắn nhớ cậu nhóc bên trong hắn. Là cậu nhóc 12 tuổi
năm nào đã từng một mình vượt qua bão tuyết, dùng năng lực cảm nhận từ trường của
bản thân mà cứu được một bé trai nhỏ. Hắn từng là cậu nhóc ấy, và bây giờ hắn
cũng chính là đứa trẻ dũng cảm đó, nhưng ở một phiên bản lớn hơn, mạnh mẽ và
hoàn thiện hơn. Hắn được bồi dưỡng tri thức từ lão Thomas, được học lễ nghi và
cách chăm sóc người khác từ Tom và Marry, được dạy cách đánh đàn và sáng tác âm
nhạc thông qua Annie, và nhận thức sức mạnh về pheromone và giới tính Enigma của
mình thông qua Max.
Thái Lê Minh Hiếu đã từng mất đi rất nhiều thứ, nhưng đồng
thời theo thời gian, bằng sự quan tâm dạy bảo của gia đình robot, và cả sự chăm
chỉ của chính mình, hắn cũng đã có thêm được rất nhiều thứ. Hắn không phải một
kẻ vô dụng hay vô giá trị. Và ngay lúc này đây, ông trời còn phái một thiên sứ
đến cho hắn, một thiếu niên thông minh xinh đẹp nhất trần đời mà hắn từng gặp
được. Có Hồ Đông Quan ở bên cạnh, hắn chợt cảm thấy mình không còn sợ gì cả.
“Đông Quan, đây có lẽ là sinh nhật hạnh phúc nhất của anh,
từ trước đến giờ. Anh yêu em.”
---
Lời tác giả:
Để rõ ràng hơn về vấn đề ngôn ngữ giao tiếp trong truyện, thì tôi đã sửa lại lời
bài nhạc mà TLMH hát ở chapter 3 thành tiếng Anh, do khi đó TLMH đang hát bằng
ngôn ngữ dùng chung của vũ trụ. Cho nên lúc mới đến, HĐQ cũng không nhận ra
TLMH là người Việt, cả hai giao tiếp với nhau là bằng ngôn ngữ chung hết, lúc
biết là đồng tộc mới chuyển sang nói tiếng Việt với nhau.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét