Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 30: Bùng cháy.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 30: Bùng cháy.
“Đông
Quan, em không được hối hận đâu đấy.”
Thái
Lê Minh Hiếu nhìn chằm chằm thiếu niên trước mặt, rồi dụi đầu vào cổ cậu, hít lấy
mùi hương hoa sơn trà đang bùng nổ trong không khí. Pheromone của Hồ Đông Quan như đang mời gọi hắn. Cậu
phơi bày hết tất cả thân trên của mình, để lộ ra hai núm vú hồng hào trước ngực
đang nhô lên, và chủ nhân của chúng cũng đang dùng đôi bàn tay thăm thú khắp lồng ngực cường
tráng của hắn, trước khi choàng tay lên vai hắn để hai cơ thể có thể tiến lại gần
nhau hơn.
Những
nụ hôn của dã thú dần dần chạm đến nốt ruồi gần nơi hõm cổ và và trên lồng ngực
của thiếu niên xinh đẹp, vừa liếm vừa cắn mút, để lại những dấu vết cực kỳ rõ
ràng, đánh dấu lãnh thổ của mình. Rồi hắn trườn xuống gần hai hạt ngọc nhỏ ngây
ngô ửng hồng, đầy nổi bật trên làn da trắng như tuyết. Thái Lê Minh Hiếu chần
chừ hít một hơi thật sâu, như đang kìm nén điều gì đó thật khó khăn.
“Em
không hối hận đâu.”
Hồ
Đông Quan khe khẽ nói. Thái Lê Minh Hiếu ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt trong
veo chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng của hắn, không có bất kỳ tạp niệm nào
khác. Rồi ngay lập tức, hắn cúi xuống, chạm môi vào một trong hai điểm màu hồng
đang run rẩy bên dưới, bàn tay mân mê trên da thịt thiếu niên, lần mò đến điểm
còn lại. Hồ Đông Quan cảm thấy một bên ngực của mình đang bị liếm nhẹ, khiến
cho cậu không khỏi giật mình. Một cảm giác vừa ẩm ướt vừa nóng bỏng đang thăm
dò nơi đầu vú cậu, từ dịu dàng nâng niu dần chuyển sang mạnh bạo và mãnh liệt.
Thái Lê Minh Hiếu vừa cắn vừa liếm mút, đầu lưỡi của hắn như một con rắn giảo
hoạt, làm cho người bên dưới không nhịn được mà bắt đầu phát ra vài tiếng rên rỉ
nức nở.
Hồ
Đông Quan dường như cũng xấu hổ và bất ngờ vì những âm thanh mà mình vô tình
phát ra, cậu vội lấy tay che miệng lại. Đã sống đến tuổi gần thành niên, vài
năm trước còn được xác định là một Alpha, Hồ Đông Quan cũng không ngờ sẽ có một
ngày mình lại nằm dưới thân một người đàn ông khác, vô thức phát ra những tiếng
rên không kiểm soát được. Dù tình yêu Alpha-Alpha ở Adonis cũng không còn hiếm
lạ gì nữa, khi mà toàn thể loài người đều thống nhất rằng mỗi công dân đều có
quyền tự do lựa chọn bạn đời, thì với một thiếu niên chưa từng trải như cậu, việc
bị cuốn hút bởi một cá thể gần tương tự mình vẫn là điều gì đấy vô cùng bất ngờ
và lạ lẫm. Và rồi khi Hồ Đông Quan gặp Thái Lê Minh Hiếu, lần đầu tiên trong đời,
cậu cảm giác từng tấc da thịt của mình đều như đang vẫy gọi với đối phương.
Ngay cả khi cậu chưa từng trải qua kỳ phát tình, ngay cả những lúc hắn kiềm chế
và không để pheromone quấy rầy cậu. Chỉ cần nhìn nhau, chạm nhẹ lấy nhau, cả
hai dường như đều bị thứ khao khát ám muội này thiêu đốt, và rồi bùng cháy
lên một cách mãnh liệt, cho tới khi cả hai linh hồn đều muốn lao vào nhau, bất
chấp khả năng có thể bị thứ cảm xúc này hóa thành tro rồi tàn lụi.
Sau
một lúc hôn liếm đến thỏa mãn, Thái Lê Minh Hiếu dừng lại động tác, ngắm nhìn một
bên núm vú đã hơi sưng đỏ của Hồ Đông Quan. Hắn lại hôn nhẹ lên đó một lần nữa,
như một cử chỉ thiêng liêng trân quý nào đấy, trước khi bắt đầu dày vò bên ngực
còn lại của cậu. Hồ Đông Quan thở hắt ra một hơi, cố nén tiếng rên đầy phấn
khích của mình, khóe mắt ửng đỏ đã tràn ra vài giọt nước trong suốt. Cậu không
quen với điều này, tất cả mọi thứ đều vô cùng lạ lẫm đối với cậu. Nhưng cũng đồng
thời, Hồ Đông Quan cảm thấy sung sướng và thỏa mãn. Cậu cảm thấy mình là một
chiếc cốc nhỏ, vui sướng vì lúc nào cũng được rót vào đó đủ đầy, tràn trề hạnh
phúc đến mức mọi cảm xúc trào ra ngoài theo dòng nước, nhưng không bị uổng phí
một chút nào cả. Bởi bên dưới chiếc cốc ấy là một đại dương mênh mông, chứa đựng
những tâm tình sâu thẳm của cậu. Những cảm xúc mà cậu chưa từng biết đến dần dần trồi lên khỏi mặt nước. Hồ Đông Quan chợt cảm thấy hơi sợ. Cậu sợ những cơn sóng
dữ không biết khi nào sẽ ập đến, cuốn trôi tất cả và nhấn chìm chiếc cốc nhỏ xuống
đáy đại dương.
Những
nụ hôn vụn vặt của Thái Lê Minh Hiếu dần chuyển xuống phần xương sườn hơi lộ ra
trên cơ thể khá gầy của Hồ Đông Quan, sau khi hắn đã chăm sóc hai hạt ngọc nhú
lên kia một cách tỉ mỉ, để lại những dấu vết gặm cắn đầy ướt át. Cái lưỡi hắn
liếm nhẹ lên phần rãnh bụng của cậu, trong khi đôi tay lần mò mở khóa của chiếc
quần cạp cao màu trắng. Thái Lê Minh Hiếu kéo phần lưng quần xuống, để lộ ra
cái rốn nhỏ và đường nhân ngư vẫn còn hơi mơ hồ chưa rõ nét, trên làn da trắng
như tuyết, vừa quyến rũ vừa ngây thơ. Hắn đặt từng nụ hôn dịu dàng lên đó, trân
trọng từng chút một, đánh dấu lãnh thổ của mình. Mùi hương cỏ ngọt của hắn mạnh
mẽ bao trùm lấy cậu, như thể đang mơn trớn từng vùng da thịt bị lộ ra trong
không khí.
Và
khi Thái Lê Minh Hiếu chạm đến phần bụng dưới xinh đẹp, ngay dưới rốn, rồi liếm
nhẹ một chút, cả thân thể Hồ Đông Quan bỗng run lên. Cậu giật mình nhổm dậy,
khiến cho động tác của chàng trai đang đè phía trên cũng phải dừng lại. Tuyến
thể sau gáy của cậu đột nhiên nhói lên, những mạch máu đang dần tiến hóa ngược
nay lại phình to và trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết, dường như đang thông báo
với Hồ Đông Quan rằng sớm thôi, sẽ đến ngày cậu trở thành một Alpha cực kỳ khác
thường, có tuyến thể hoàn thiện. Cậu sẽ sẵn sàng để bị đánh dấu, để rồi tiến
hóa hoàn toàn thành Omega của một Enigma như hắn.
“Em
không sao chứ?”
Thái
Lê Minh Hiếu chồm cả người hắn lên, phủ kín Hồ Đông Quan trong cái bóng đổ to lớn
và vững chãi của hắn dưới ánh đèn trong căn phòng. Thiếu niên chậm rãi lắc đầu.
Cậu sờ lên tuyến thể của mình và cảm nhận nhịp đập ở đó, nhận thức rõ những dao
động mãnh liệt đang thay đổi trong cơ thể cậu, kể cả cấu trúc sinh học lẫn sinh
lý cá nhân. Thái Lê Minh Hiếu dịu dàng vuốt má cậu, hôn nhẹ lên môi Hồ Đông
Quan, rồi nằm xuống bên cạnh. Bàn tay của hắn lần mò lấy bàn tay cậu, để mười ngón
đan xen vào nhau. Cả hai cứ im lặng ngắm nhìn những hoa văn quen thuộc trên trần
nhà, lắng nghe tiếng hít thở của nhau. Một đêm mùa hạ tĩnh lặng, sau khi những
cơn mưa dữ dội trút xuống vào ban ngày đã tạnh. Mùi nước mưa và đất ẩm len lỏi
vào phòng, từ cửa sổ đang mở, dần dần khiến cho hai chàng trai trở nên tỉnh táo
hơn.
“Không
chỉ mình em còn nhỏ đâu.” Thái Lê Minh Hiếu cất tiếng nói, phá vỡ bầu không khí
im lặng. “Chính anh cũng khờ lắm. Những chuyện như thế này anh chỉ từng thấy
qua phim ảnh hoặc sách tranh, cho nên thật ra… anh cũng chẳng biết gì cả. Phải
chăm sóc em như thế nào, dẫn dắt em ra sao, kiềm chế ở mức nào để em không bị tổn
thương, tất cả anh đều không rõ ràng. Anh chỉ làm mọi thứ theo bản năng của
mình thôi.”
Hồ
Đông Quan nghiêng đầu nhìn sang, ngắm sườn mặt và chiếc mũi cao sắc nét của
Thái Lê Minh Hiếu. Người đàn ông này đẹp trai đến mức choáng ngợp, một vẻ đẹp
mà đôi khi mang theo sự công kích đến khó chịu. Cậu chưa từng gặp ai đẹp đến mức
như vậy, cũng chưa từng nghĩ mình sẽ được yêu thương và chăm sóc bởi một người
đàn ông xinh đẹp hoàn mỹ như thế. Lâu dần, cậu đã quen và ỷ lại với sự chiều
chuộng của hắn, đến mức sản sinh ra một thứ cảm giác đầy chiếm hữu. Hồ Đông
Quan muốn Thái Lê Minh Hiếu thuộc về mình, chỉ của riêng mình. Cậu biết nếu như
đưa hắn đến Adonis, với cái nhan sắc quỷ quyệt này, chỉ cần trong một chớp mắt
sẽ có vô số Omega, Beta thậm chí là cả Alpha sẽ vây lấy hắn, cố hết sức lấy
lòng hắn chỉ để đổi lại một nụ cười hay ánh mắt của mỹ nhân.
Nhưng
mỹ nhân đó lại thuộc về cậu. Hồ Đông Quan trộm mỉm cười sung sướng với cái suy
nghĩ này. Cậu biết Thái Lê Minh Hiếu trân trọng cậu, không nỡ làm cậu đau, cũng
chưa từng chủ động muốn cưỡng ép Hồ Đông Quan dù chỉ là một lần. Hắn cũng sẵn
sàng bộc lộ hết những khía cạnh ngây ngô nhất của mình cho cậu, không hề giả vờ
rằng hắn đủ thành thạo để có thể luôn khiến cậu hài lòng. Mà cũng chính bởi vì
những sự thành thật và ngây thơ đó, càng lúc trong mắt Hồ Đông Quan, Thái Lê
Minh Hiếu càng ngày càng trở nên hoàn hảo.
Thật
kỳ lạ. Việc có khuyết điểm dường như lại là điều khiến cho loài người trở nên tiệm
cận với sự hoàn mỹ, bởi lẽ họ sẽ có thể vì yêu mà học cách thay đổi, vì yêu mà
trở nên ngày càng tốt hơn.
Hồ
Đông Quan chống cằm và nghiêng người sang nhìn Thái Lê Minh Hiếu, cậu ngắm một
lúc lâu, khiến cho hắn cũng bắt đầu ngại ngùng, hơi liếc mắt nhìn cậu.
“Nhìn
nữa là anh đè em ra hôn đấy nhé!”
Thiếu
niên bật cười, vươn tay luồn vào chiếc áo sơ mi trên làn da hơi sẫm màu, ngắt
nhẹ lên đầu ngực của hắn, khiến cho Thái Lê Minh Hiếu giật mình che lại. Cậu tủm
tỉm cười, nằm đè lên người hắn.
“Trả
thù cho việc lúc nãy anh dày vò em đó.”
Thái
Lê Minh Hiếu bất lực không nói gì, hắn chỉ có thể dịu dàng vuốt ve cái đầu hơi
xù màu nâu vàng đang đung đưa trước mặt, để yên cho cậu nghịch ngợm trên người
hắn. Hồ Đông Quan lăn qua lộn lại một chút, tìm kiếm một tư thế thật thoải mái
để nằm, nhưng rồi cậu nhận ra thứ khiến cậu thấy trúc trắc là vật ở bên dưới lớp
áo sơ mi hắn. Cậu thò tay vào, lục tìm nơi chiếc túi ẩn may bên trong áo, và cầm
được bức thư từ gia đình mà Thái Lê Minh Hiếu vừa nhận được lúc nửa đêm, mở ra
đọc lại một lần nữa.
Bỗng
nhiên, Hồ Đông Quan đột ngột nhỏm dậy, cậu nghiêm túc hỏi hắn.
“Anh Hiếu ơi, em có thể xem những bức thư nhà trước đây mà cha mẹ gửi cho anh không? Em nghĩ là… em vừa phát hiện ra một chuyện quan trọng nào đó rồi.”
Tác giả nói nhảm: Khui sít rịt một tí, một
trong những lá bài tôi từng rút ra cho Quan khi hỏi về tình cảm mà Quan dành
cho Hiếu chính là Ace of Cups.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét