Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 29: Nếm thử.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 29: Nếm thử.

Sau khi nghi thức trao quà xong xuôi, bữa tiệc sinh nhật chính thức bắt đầu. Annie tấu lên một khúc nhạc vui tươi dân dã, khiến cho mọi robot đang tụ tập trong căn phòng bắt đầu tìm cặp hoặc ghép thành nhóm với nhau, vui vẻ nhảy lên những vũ điệu đầy phóng khoáng và tự do. Thái Lê Minh Hiếu nhìn gia đình hiện tại của mình, hắn phải cảm thán rằng riêng về việc nhảy nhót, động tác tay chân của hắn còn không linh hoạt bằng người máy nữa. Nhưng với Hồ Đông Quan thì điều đó cũng chẳng phải chuyện đáng bận tâm. Cậu lần nữa kéo hắn ra giữa căn phòng, khuyến khích hắn tự do cảm nhận nhịp điệu và nhảy múa. Thái Lê Minh Hiếu bật cười, hắn nhìn Hồ Đông Quan lắc nhẹ cái eo nhỏ và xoay vòng. Đôi mắt hồ thu của cậu sáng lấp lánh, khiến cho hắn cảm thấy dường như chúng có thể chứa đựng cả thế giới, và ở nơi tận cùng của thế giới ấy, phản chiếu bóng hình của chính hắn. Một gã đàn ông trưởng thành vừa tròn 25 tuổi, vụng về theo bước cậu, giải phóng chính mình trong âm nhạc, không chỉ bằng ca từ mà bằng cả cơ thể và trái tim. Hắn chợt nhận ra, đây chính là giây phút hạnh phúc nhất mà hắn từng có được, kể từ ngày đặt chân đến tòa lâu đài xa lạ này.

Vũ điệu dần tan, Thái Lê Minh Hiếu nắm tay Hồ Đông Quan ngồi xuống bên chiếc đàn piano màu bạc. Annie thức thời buông nhỏ từng tiếng đàn rồi im lặng, nhường quyền kiểm soát cho chủ nhân của mình. Thái Lê Minh Hiếu gõ lên từng phím đàn một khúc nhạc đệm, rồi hắn bắt đầu hát, một bài hát tiếng Việt rất xưa cũ từ thời Trái Đất vẫn còn tồn tại, trong bộ phim mà hắn từng xem lại vài lần.

“Anh có nhiều điều vẫn chưa nói hết

Anh biết yêu thương đâu chỉ bằng lời

Em giấu điều gì trong đôi mắt... thế em?

Hãy nói anh nghe miễn là mình cùng nhau…”

Hồ Đông Quan chăm chú lắng nghe, cậu tựa đầu vào vai hắn, nhắm mắt lại và tận hưởng chất giọng ấm áp này, một giọng hát mà có lẽ cậu đã say đắm từ lần đầu tiên nghe thấy nó. Hồ Đông Quan rất yêu âm nhạc, và cậu cũng có những dòng nhạc lẫn nghệ sĩ ưa thích của riêng mình. Nhưng Thái Lê Minh Hiếu có lẽ là người đầu tiên sở hữu một giọng hát khiến cho cậu ghi nhớ và muốn nghe đi nghe lại mỗi ngày như vậy. Vì không được đào tạo trường lớp, nên lẽ dĩ nhiên, kỹ thuật thanh nhạc của hắn không phải thuộc dạng giỏi nhất. Nhưng âm sắc đặc biệt, cùng thứ tình cảm vừa dịu dàng vừa xen lẫn một chút đau đớn mà Thái Lê Minh Hiếu truyền vào từng bài hát, khiến cho Hồ Đông Quan nghe một lần là đã nhớ mãi.

Giọng hát cũng đẹp như người vậy. Cậu chợt nghĩ. Dường như trong mắt Hồ Đông Quan, Thái Lê Minh Hiếu càng ngày càng không có khuyết điểm mất rồi. Hoặc giả dụ như hắn có, thì tất cả những ưu điểm phơi bày ra trước mắt cậu, đủ sức làm lu mờ hết đi mọi sự vụng về không tốt khác của hắn. Thích một người quả nhiên là luôn đi kèm sự thiên vị và mù quáng. Lần đầu tiên Hồ Đông Quan trải nghiệm cảm giác này. Cậu cảm thấy như thể trong tim có một đàn bướm nhỏ đang đập loạn trong không khí, như một cái ly đã đầy tràn nhưng vẫn được rót thêm nước. Giờ đây trong tâm trí cậu, dường như chỉ còn mỗi mình Thái Lê Minh Hiếu mà thôi. Cậu muốn biết nhiều hơn về hắn, muốn làm chủ trái tim hắn, muốn hắn luôn nghĩ đến cậu giống như cậu trong lúc này, dù ở ngay kề bên vẫn luôn không ngừng nghĩ về hắn.

“Em làm sao thế?”

Thái Lê Minh Hiếu nắm lấy cằm Hồ Đông Quan, bắt cậu ngẩng lên nhìn mình. Đôi má thiếu niên dần nóng lên và ửng hồng, khiến cho Hồ Đông Quan vội cắt đứt những dòng suy nghĩ miên man. Cậu đứng bật dậy, bối rối nói.

“Em hơi khát nước, em ra bàn một lát nhé.”

Nhìn theo bóng lưng thiếu niên đang vội vã bước đi như chạy trốn, Thái Lê Minh Hiếu không do dự mà theo sau lưng cậu, nhưng vẫn không kịp thời ngăn lại Hồ Đông Quan vì hấp tấp mà cầm nhầm ly rượu vang đỏ của hắn. Cậu nhăn mặt nhíu mày khi lỡ uống phải một ngụm, cảm giác cay xè sộc lên sống mũi, khiến cho gương mặt của cậu đã đỏ lại càng thêm đỏ. Hồ Đông Quan gập người ho vài tiếng, nước mắt sinh lý vì thế mà tràn ra, run run chực trào khỏi hàng mi rợp bóng.

Thái Lê Minh Hiếu vội đỡ lấy eo Hồ Đông Quan, cầm ly rượu trong tay cậu và đặt xuống, đổi lại thành cốc nước lọc. Hồ Đông Quan hớp vài ngụm nước cũng dần bình tĩnh lại, cố gắng phớt lờ đi gương mặt và vành tai đỏ ửng đang phản chủ của mình. Cậu đang nỗ lực tìm một chủ đề nào đó để nói thì chợt liếc mắt thấy chiếc bánh kem sinh nhật ngay cạnh quầy nước.

“Anh có muốn cắt bánh không?”

Hôm nay Hồ Đông Quan có dặn dò nhà bếp làm một chiếc bánh cỡ vừa, dù sao thì cũng chỉ có hai người duy nhất trong lâu đài có thể ăn được. Quan trọng nhất vẫn là phần trang trí, cậu đã dốc lòng suy nghĩ và gợi ý cho các robot trong nhà bếp, mô tả loài hoa và trạng thái mà Thái Lê Minh Hiếu thích nhất của nó, hoa sơn trà nở rộ trên cành giữa mùa đông. Cậu cũng có chút hồi hộp khi chứng kiến phản ứng của hắn lúc nhìn thấy chiếc bánh sinh nhật, thật may là hắn cũng thích.

“Đóa sơn trà đó là dành cho anh à?” Thái Lê Minh Hiếu tủm tỉm cười, vươn tay miết nhẹ lên vành tai đang đỏ ửng của Hồ Đông Quan. “Bánh thì chắc anh ăn một chút thôi, nếu không Max sẽ lại cằn nhằn nữa. Nhưng mà… đóa hoa sơn trà đỏ này phải thuộc về anh đó.”

Hắn vừa nói vừa nhìn thiếu niên, cầm lấy bàn tay trái của cậu và hôn lên nốt ruồi trên cổ tay, như thể đóa hoa mà hắn muốn nuốt trọn vào bụng không phải là thứ đang nằm trên chiếc bánh. Hồ Đông Quan cảm nhận được mùi hương cỏ ngọt đang cố gắng dồn nén của hắn, cứ quanh quẩn vờn trên da thịt cậu, khiến cho lông tơ của cậu bắt đầu rục rịch. Cậu xoay mặt lại, ánh mắt sắc bén cảnh cáo Thái Lê Minh Hiếu đừng chọc ghẹo mình nữa, vừa lúc thấy hắn nhón tay quệt lấy một cánh hoa bằng kem và mút vào miệng, rồi lại chăm chú nhìn cậu chằm chằm.

“Ngọt thật đấy! Em có muốn nếm thử không?”

Không đợi Hồ Đông Quan trả lời, Thái Lê Minh Hiếu cúi xuống ngậm lấy đôi môi đỏ hồng của cậu. Hơi thở thoang thoảng mùi bơ sữa và cỏ ngọt của hắn khiến cậu chợt rùng mình vì kích thích. Cậu hé môi, để hắn dẫn dắt mình, nếm được vị ngọt của kem trên đầu lưỡi. Đây là lần đầu tiên cả hai hôn nhau khi đang ăn một cái gì đó. Hoặc nói trắng ra, Thái Lê Minh Hiếu cố tình để cậu nếm được mùi vị của hoa sơn trà bằng cách này. Hắn đòi tất cả, nói rằng đóa hoa ấy phải thuộc về hắn, không cho cậu ăn cùng. Nhưng nếu là nếm thử mùi vị của đóa hoa ấy trên môi hắn thì vẫn được. Ngang ngược như thế đấy.

Hồ Đông Quan biết mình đang bị Thái Lê Minh Hiếu giăng lưới, nhưng cậu lại tình nguyện mà sa vào đó, không một chút chối từ.

“Anh Hiếu ơi…” Hồ Đông Quan khẽ thút thít, cố gắng đẩy hắn ra để nói một câu thật trọn vẹn. “Em muốn về phòng. Chúng ta… chúng ta về phòng của em đi.”

Thiếu niên giương đôi mắt hơi ướt nước nhìn hắn. Trong một khắc, Thái Lê Minh Hiếu cảm thấy đầu óc của mình dường như trống rỗng. Rồi hắn máy móc gật đầu, nắm tay cậu chạy như bay ra khỏi bữa tiệc, leo xuống những bậc thang vô tận để đến căn phòng ngủ quen thuộc, nơi mà đêm nào cậu và hắn cũng trao nhau những nụ hôn vụn vặt trước khi đi ngủ.

Cánh cửa phòng bật mở, Thái Lê Minh Hiếu nắm lấy eo Hồ Đông Quan và đột ngột bế cậu lên, khiến cho thiếu niên loạng choạng suýt ngã, chỉ biết vội ôm chặt cổ hắn và vùi đầu vào lồng ngực to lớn. Từng bước một vững chắc đi về phía giường, hắn dịu dàng thả cậu xuống đống chăn nệm mềm mại, rồi từ từ tháo giày và vớ ra cho cậu, không nhịn được mà miết nhẹ lên mắt cá chân trắng nõn. Hồ Đông Quan rùng mình theo từng động tác của Thái Lê Minh Hiếu, nhưng cậu không cảm thấy bài xích gì cả. Cậu mò một lúc mới bắt được bàn tay đang sờ lung tung của hắn, đặt lên ngực mình.

“Anh cởi ra cho em đi.”

Thái Lê Minh Hiếu cởi giày, ngồi lên giường và tháo chiếc nơ trắng trên cổ Hồ Đông Quan ra, rồi lại cúi đầu hôn cậu. Nụ hôn dần dần chuyển sang hai bên má, thái dương, mơn trớn đường viền hàm xinh đẹp, rồi hắn cắn nhẹ lên cái cằm nhỏ của cậu trước khi đặt tiếp những dấu hôn lên cần cổ trắng nõn. Hồ Đông Quan vẫn giữ tay Thái Lê Minh Hiếu lại, áp lên từng chiếc cúc áo của mình, ép hắn phải tự tay cởi từng cái một. Xương quai xanh dần dần lộ ra, phơi bày nốt ruồi nhỏ nơi gần hõm cổ, và nếu chịu khó nhìn xuống thêm chút nữa, trên ngực trái hơi ửng hồng cũng có một nốt ruồi be bé, trông vừa quyến rũ vừa khiêu khích.

Hồ Đông Quan biết rằng Thái Lê Minh Hiếu rất thích những nơi đó, lần nào hắn cũng dày vò da thịt cậu một lúc lâu, cho đến khi bên trên những nốt ruồi ấy tràn đầy dấu vết mờ ám hắn mới dừng lại. Nhưng Thái Lê Minh Hiếu rất biết chừng mực, hắn chưa từng để những nụ hôn đó đi xuống sâu hơn, khai mở những vùng nhạy cảm trên cơ thể của cậu.

Chiếc cúc áo cuối cùng cũng được cởi hết. Hồ Đông Quan vươn tay kéo phanh vạt áo của mình, để lộ ra hai điểm nhỏ màu hồng trước ngực, vì kích thích mà nhô lên, đang trơ trọi trong không khí. Thái Lê Minh Hiếu sửng sờ dừng mọi động tác, hắn ngẩn ngơ ngắm nhìn mỹ cảnh trước mặt. Thiếu niên tranh thủ lúc hắn còn đang ngơ ngác mà vươn tay cởi bỏ những hàng nút ít ỏi trên áo sơ mi của hắn, thỏa mãn sờ lên những múi bụng rắn chắc mà hắn có được nhờ siêng năng tập luyện mỗi ngày.

“Anh có muốn nếm thử không?” Hồ Đông Quan liếm môi, vừa nghịch ngợm sờ soạng khắp ngực và bụng dưới của Thái Lê Minh Hiếu, vừa tủm tỉm cười. “Em cho phép anh đấy.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến