Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 28: Thuộc về hắn.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Đang
lúc hai chàng trai trẻ xúc động ôm lấy nhau giữa căn phòng, Marry cùng Tom lẻn
ra ngoài từ lúc nào đã quay trở lại, cùng với chiếc bánh sinh nhật trên tay. Hồ
Đông Quan vỗ vỗ Thái Lê Minh Hiếu vài cái để hắn buông mình ra, rồi tự tay thắp
lên những ngọn nến được đặt trên bánh. Chiếc bánh kem phủ một lớp tạo hình như
tuyết trắng, với vài chiếc lá dường như đang rơi xuống, hướng lên phía trên sẽ
dẫn mắt tới nơi nổi bật nhất là một đóa hoa sơn trà màu đỏ trên cành, bung nở
giữa mùa đông, với vài vệt kem tuyết còn đọng lại trên cánh hoa mỏng manh. Thái
Lê Minh Hiếu có hơi bất ngờ với chiếc bánh kem này, hắn nhìn Hồ Đông Quan, đôi
mắt chó con lấp lánh như chất chứa bao điều muốn nói, nhưng lại chẳng thể nào
thốt ra thành lời.
“Anh
ơi, anh phải ước nguyện điều gì đó rồi mới thổi nến nhé.”
Hồ
Đông Quan kéo tay hắn lại gần, nhưng Thái Lê Minh Hiếu cứ nhìn chằm chằm chiếc
bánh mà không biết phải làm sao. Đã lâu rồi hắn không còn dám mong ước điều gì,
vì dường như tất cả mọi hy vọng đều trở nên vô cùng xa xỉ đối với hắn. Nhưng
năm nay có lẽ mọi chuyện rồi sẽ khác. Hắn nhìn sang thiếu niên xinh đẹp bên cạnh
đang chăm chú nhìn mình, tươi cười đầy khích lệ, rồi liếc mắt vòng quanh sang
những gương mặt robot cực kỳ quen thuộc đã luôn sống cùng hắn, yêu thương hắn
không khác gì người nhà bấy lâu nay. Dường như trong tim hắn có một hạt giống
nào đó đang nảy mầm, bắt đầu đâm chồi thành một cái cây, sinh trưởng thành dây
leo và hòa vào cùng mạch máu của hắn. Hắn cảm thấy một sự vui vẻ dần lan từ con
tim chạy dọc theo huyết quản. Hắn bắt đầu có hy vọng, và có cả dũng khí để tin
vào hy vọng.
Thái
Lê Minh Hiếu nhắm mắt và ước nguyện. Hắn ước rằng từ nay trở về sau, mỗi năm
hai lần sinh nhật, hắn đều có thể cùng Hồ Đông Quan chờ đợi khoảnh khắc ấy cùng
nhau, sinh nhật của cả cậu và hắn. Hắn ước, về một ngày nào đó hắn sẽ tự do, rời
khỏi đây và quay về với gia đình ruột thịt của mình. Và hắn mong, ngay cả khi tự
do rồi, gia đình robot mà hắn có được ở nơi này vẫn sẽ luôn bên cạnh hắn. Điều
cuối cùng dường như có vẻ tham lam nhất, Thái Lê Minh Hiếu trộm nghĩ. Hắn ước rằng
mình có thể cùng Hồ Đông Quan đến Adonis, cầu hôn cậu trước mặt cha mẹ, để rồi
vĩnh viễn cùng cậu ở bên nhau như là bạn đời.
Dường
như đã trút hết những nỗi niềm trong lòng vào những điều ước, Thái Lê Minh Hiếu
mở mắt và cúi xuống thổi tắt những ngọn nến. Hồ Đông Quan cùng gia đình robot
xung quanh vui vẻ vỗ tay chúc mừng, vài pháo giấy ở các bức tường cũng thức thời
mà bật ra, tạo thành một màn mưa pháo hoa lung linh màu trắng như tuyết. Không
muốn làm kẻ ngoài cuộc, quý cô Annie tấu lên khúc nhạc chúc mừng sinh nhật mà
cô đã tự phối lại theo phong cách vui vẻ của mình.
Thái
Lê Minh Hiếu lặng lẽ nắm lấy vài ngón tay của Hồ Đông Quan và siết chặt, khiến
cho cậu hơi ngơ ngác nhìn hắn. Không biết vì sao hắn lại cảm thấy điều ước cuối
cùng lại là điều ước khó khăn nhất, khó hơn cả việc tin rằng mình sẽ có thể rời
khỏi tòa lâu dài này, khó hơn cả việc hắn rồi sẽ đoàn tụ cùng gia đình mình. Có
lẽ, đâu đó sâu thẳm trong lòng, hắn vẫn sợ rằng Hồ Đông Quan chưa sẵn sàng. Hắn
chưa từng yêu ai, nhưng hắn biết, một khi đã trở thành bạn đời, đánh dấu nhau,
tự do của cả hắn và cậu đều sẽ bị trói buộc bởi đối phương. Mà Hồ Đông Quan lại
xinh đẹp như vậy, rực rỡ như vậy, cả thế giới ngoài kia chắc chắn không chỉ có
một mình hắn thích cậu. Hắn chỉ có thể đợi, đợi cậu cam tâm tình nguyện bị trói
buộc bởi hắn. Nhưng rồi hắn lại sợ, sợ rằng mình chẳng có gì xứng đáng để níu
giữ cậu, và cũng bởi vì một Alpha phải trở thành Omega cho người khác là một sự
hy sinh quá nhiều.
Đang
trong lúc Thái Lê Minh Hiếu mải mê suy nghĩ, Hồ Đông Quan đột nhiên rút tay ra khiến
cho hắn trở nên hụt hẫng vô cùng. Cậu hướng về phía lão Thomas đang cầm hai chiếc
hộp bằng nhung to bằng nắm tay, lấy một cái và xoay người đưa cho hắn.
“Đây
là quà sinh nhật mà em và thầy Thomas tặng cho anh. Anh mở ra đi.”
Thái
Lê Minh Hiếu tò mò mở hộp. Tuy có hỗ trợ bên cạnh trong suốt quá trình, nhưng
thành phẩm cuối cùng như thế nào thì hắn vẫn “được” giấu kín để tạo bất ngờ.
Bên trong là một chiếc vòng tay màu bạc có khắc hoa văn theo kiểu cổ điển,
trông giống như những đóa sơn trà được ôm lấy bởi một đồng cỏ mềm mại. Hồ Đông
Quan cầm chiếc vòng lên và đeo vào cổ tay trái cho Thái Lê Minh Hiếu.
“Anh
thử đưa ngón tay chạm vào xem.”
Hồ
Đông Quan lùi ra một chút, để hắn làm theo lời mình. Thái Lê Minh Hiếu lấy ngón
tay miết nhẹ lên đóa hoa trên chiếc vòng, một màn hình đột nhiên được phóng ra
trong không gian, với giao diện khá đơn giản. Trước mặt hắn là profile của bé
Xám trên màn hình, với bản đồ hiển thị khu vực mà chú chó robot đang ở đấy.
Thái Lê Minh Hiếu điều khiển bằng trí não, hắn phóng to bản đồ và nhận ra thông
qua góc nhìn của bé Xám, nó đang ở một góc trong căn phòng này, say sưa uống
nhiên liệu được cho phép. Mọi ngóc ngách trong tòa lâu đài giờ đây đã được nhập
hết dữ liệu thành một bản đồ vô cùng chi tiết, giúp cho hắn có thể dễ dàng theo
dõi bất kỳ robot nào khi họ đi đến bất cứ đâu.
Thái
Lê Minh Hiếu nhìn thử qua thanh menu và bấm vào nhóm thường xuyên liên lạc nhất,
hắn thấy bé Xám, lão Thomas, Marry và Tom, cùng với Max, có cả Annie nữa. Nhưng
rồi hắn chợt khựng lại khi nhìn thấy tên của một nhân vật nằm dưới cùng của
danh sách, cũng là nhân vật duy nhất thật sự là “người” trong những cái tên
này.
Hồ
Đông Quan.
Đôi
mắt chó con xúc động quay sang nhìn thiếu niên trẻ tuổi. Lúc này Hồ Đông Quan
đã cầm lấy chiếc hộp còn lại trên tay lão Thomas, cậu mở ra và đưa cho hắn, nói
với giọng hơi làm nũng.
“Anh
Hiếu đeo cho em đi.”
Bên
trong hộp là một chiếc vòng giống hệt như của hắn, chỉ là có kích cỡ nhỏ hơn một
chút. Thái Lê Minh Hiếu cầm lấy nó, đeo lên cổ tay mảnh khảnh của Hồ Đông Quan.
Rồi hắn nhìn cậu cũng miết nhẹ lên đóa hoa sơn trà, tín hiệu trên màn hình bên
cạnh cái tên Hồ Đông Quan lần đầu tiên nhấp nháy, thể hiện thiết bị đi kèm cậu
đã được kích hoạt, cùng lúc ấy vang lên một giọng sữa của em bé 5 tuổi.
“Bé
nghe!! SNOW11 chính thức ra mắt chủ nhân thứ hai ạ! Từ bây giờ anh Hiếu cũng sẽ
là chủ nhân của bé, anh Hiếu nói gì bé sẽ nghe nấy nha! Anh Hiếu nghe rõ trả lời
ạ?”
“Hả…?
À, anh nghe rõ…”
“Kích
hoạt thành công. Khi nào cần gì anh Hiếu cứ gọi bé nha. Chỉ cần trong khả năng
là bé làm được hết. Tàng hình, dò đường, cảnh báo nguy cơ, mấy cái này là sở
trường của bé. Bé lợi hại lắm đó!”
SNOW11
luyên thuyên một tí rồi lại im lặng. Thái Lê Minh Hiếu tắt màn hình trong không
trung rồi bối rồi nhìn Hồ Đông Quan. Cậu mỉm cười, lắc nhẹ cổ tay mảnh khảnh
đang đeo vòng trước mặt hắn.
“Em
đã kết nối SNOW11 với thiết bị liên lạc của anh rồi, và vì cũng cần mang theo
SNOW11 bên mình thường xuyên, nên em đã tự nghĩ ra, làm thành hai chiếc vòng
đeo tay là hợp lý nhất. Kể từ giờ em đi đâu anh cũng có thể tìm thấy em, chỉ cần
mở vòng tay của anh lên thôi.”
Hồ
Đông Quan bước tới và ôm chặt lấy eo Thái Lê Minh Hiếu, tựa cằm vào ngực hắn và
ngẩng đầu lên.
“Thái
Lê Minh Hiếu ơi, từ giờ trở đi em trao tự do của em cho anh đấy. Tự do của em sẽ
thuộc về anh. Và ngược lại cũng vậy. Vòng tay của em chỉ có thể định vị mỗi anh
thôi. Vậy nên, nếu như em gọi, anh nhất định phải trả lời đấy nhé.”
Thiếu
niên chớp chớp mắt nhìn hắn. Thái Lê Minh Hiếu ngẩn ngơ đáp lại, dường như còn
đang choáng ngợp trong những cảm xúc khó tả. Hắn chợt nghi ngờ có phải Hồ Đông
Quan có thuật đọc tâm hay không. Vừa nãy, hắn còn lo lắng liệu cậu sẽ nguyện ý
bị hắn trói buộc, thì ngay lập tức Hồ Đông Quan lại tặng hắn một sự khẳng định,
rằng tự do của cậu sẽ thuộc về hắn. Là cậu tình nguyện trao cho hắn tự do của
mình, cũng đồng thời sẽ là người nắm giữ tự do của hắn. Nhưng quyền quyết định
như thế nào vẫn là ở mỗi người, việc có sử dụng và mở thiết bị liên lạc lên hay
không, hay có trả lời đối phương hay không, đều nằm ở cậu và hắn.
Hồ
Đông Quan đáp lại Thái Lê Minh Hiếu, khi dặn dò tất cả những robot trong lâu
đài phải chăm sóc và nghe lệnh cậu như chủ nhân, bằng việc muốn hắn đồng thời
trở thành chủ nhân của SNOW11, robot thân cận nhất và duy nhất thuộc về cậu. Chỉ
cần là giữa cậu và hắn, bằng cách nào đó cả hai luôn tìm thấy một sự cân bằng,
một sự tôn trọng tuyệt đối và tương đương.
Hắn
thuộc về cậu, thì cậu cũng thuộc về hắn.
Và có lẽ đó cũng là lý do mà mỗi khi ở cạnh đối phương, cả hai đều nhanh chóng đạt đến sự tin tưởng tuyệt đối với người còn lại. Vượt lên trên tất cả mọi lý do khác liên quan tới giới tính, Thái Lê Minh Hiếu và Hồ Đông Quan chỉ đơn giản là hai con người, tôn trọng, bình đẳng và yêu thương nhau.
---
Tác giả delulu: Hình như ngoài đời hai bạn
có vòng đôi thật, còn hỏi tại sao tôi nghĩ thế thì tôi không biết nhá =))
Được nghe Hồ Đông Quan gọi “anh Hiếu” bằng
giọng thật là điều ước trong lòng tôi!
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét