Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 27: Thương anh.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 27: Thương anh.
Nơi căn phòng cao lớn nằm ở nơi nhất của tòa tháp Tây lúc này, dường như toàn bộ
robot đang hoạt động trong lâu dài đều tụ họp lại, tạo thành một khung cảnh tuy
ít người mà vô cùng náo nhiệt. Bọn họ tụ thành một vòng tròn lớn dọc theo bốn
phía của căn phòng, vừa thưởng thức tiệc buffet dành riêng cho mình vừa vỗ tay ủng
hộ hai vị chủ nhân trẻ tuổi đang đắm chìm trong một vũ khúc thơ mộng.
Thái
Lê Minh Hiếu vụng về nhảy, cố gắng nhớ từng động tác mà Hồ Đông Quan đã hướng dẫn
cho mình, dần dần lấy lại tự tin và vui vẻ theo bước chân của cậu. Vũ điệu này
dường như dành cho một đôi tình nhân. Thái Lê Minh Hiếu cũng không hỏi nhiều vì
sao Hồ Đông Quan lại chọn dạy hắn cái này. Một đoạn nhạc đệm cao cao trào giữa
hai lần hát vang lên, hắn vươn cao tay, để cậu hướng ra xa rồi xoay một vòng tiến
vào lồng ngực ấm áp của mình. Mùi hương của hoa sơn trà nở trong tuyết quẩn
quanh bên người hắn, như những đóa hoa luôn kiên cường dứt khoát sẵn sàng rơi
xuống tấm thảm cỏ ngọt mùa xuân, không hề sợ hãi bất cứ thứ gì, vì những đóa
hoa ấy đã sống một cuộc đời vô cùng rực rỡ, không hề hối tiếc.
“Wherever
you're going, I'm going your way
Two
drifters off to see the world
There's
such a lot of world to see
We're
after the same rainbow's end...”
Quay
trở lại với những bước nhảy cơ bản đối diện nhau, Hồ Đông Quan vừa khiêu vũ vừa
lẩm nhẩm theo lời bài hát. Tiếng thì thầm của cậu vang bên tai Thái Lê Minh
Hiếu, là một giọng hát vừa dịu dàng vừa vui vẻ khoan khoái, tràn đầy hơi thở của
thiếu niên. Hồ Đông Quan từng nói rằng cậu hát không bằng Thái Lê Minh Hiếu, chất
giọng của hắn là bẩm sinh rồi. Nhưng Thái Lê Minh Hiếu lại không thấy vậy. Chỉ
cần nghe Hồ Đông Quan hát, hắn luôn cảm thấy dễ chịu và hạnh phúc vô cùng. Và lời
bài hát này cũng giống như con người cậu, như cái cách cậu đến và nắm lấy tay hắn,
sẵn sàng cùng hắn bước qua từng ngày trong một tương lai vô định.
Dù anh đi đến nơi đâu, em cũng sẽ theo
anh, hai kẻ lang thang chúng ta cùng ngắm nhìn thế giới.
Bọn
họ bị giam ở đây, nhưng tự do là ở trong tim cả hai người. Bước từng bước một,
nhảy cùng nhau, nắm lấy tay nhau, cùng ngắm nhìn bầu trời thật đẹp qua khung cửa
sổ, dạo bước trong khu vườn rộng lớn, giữa hàng lê trắng và những đóa sơn trà đỏ
rực còn sót lại trên cành cuối mùa xuân. Từng ngày, từng ngày, dường như mỗi
khoảnh khắc bên nhau ở nơi này đều tạo nên những hạt giống của hy vọng, để rồi
họ hứa hẹn với nhau, về một ngày mai sẽ bước ra ra khỏi đây, chu du khắp thế
gian, cùng nhau ngắm nhìn từng góc nhỏ của cuộc sống.
Khi
vũ khúc tan đi và đoạn nhạc đệm nhỏ dần đến lúc kết thúc, cũng là khoảnh khắc
chiếc đồng hồ quả lắc điểm mười hai tiếng. Nửa đêm. Ngày 27 tháng 6, Thái Lê
Minh Hiếu vừa tròn 25 tuổi.
Hồ
Đông Quan vươn tay choàng qua vai chàng trai trước mặt, rướn người hôn nhẹ lên
môi hắn và mỉm cười.
“Thái
Lê Minh Hiếu, chúc mừng sinh nhật anh.”
Đôi
mắt chó con chớp chớp vài cái, dường như đang xúc động. Rồi hắn cúi xuống làm nụ
hôn lúc nãy trở nên sâu hơn, khiến cho thiếu niên phải thuận theo ôm chặt lấy hắn,
hơi ngửa đầu ra sau, tiếp nhận sự thân thiết nồng nhiệt này. Đôi tai của Hồ
Đông Quan hơi nóng lên, tuy là không còn con người nào khác ở đây, nhưng đêm
nay là lần đầu tiên cậu hôn Thái Lê Minh Hiếu trước mặt lão Thomas, người thầy
đã luôn dạy dỗ bọn họ suốt hơn hai tháng qua. Cậu có một chút cảm giác như mình
đang làm điều gì bạo gan lắm, giống như là… yêu sớm. Lại còn ngay trước mặt
giáo viên của mình.
Nhưng
lão Thomas không biết là do tư tưởng phóng khoáng, không quan tâm chuyện tình
ái của học sinh, hay đơn giản chỉ là do chè chén quá trớn rồi, lão chỉ ngã người
ra sau ha hả cười rồi tiếp tục làm phiền Tom với mấy cái ý kiến của lão. Mãi
cho đến khi cánh cửa phòng bật mở, nụ hôn say đắm của hai chàng trai mới bị ngắt
quãng, và Hồ Đông Quan với khuôn mặt đỏ bừng, nép sau người Thái Lê Minh Hiếu
ló đầu ra xem ai vừa bước vào căn phòng.
“Dường
như tôi đến không đúng lúc thì phải.” Max vừa bước vào vừa nói. “Như thường lệ,
đây là thư tín hàng năm của cậu, cậu chủ.”
Thái
Lê Minh Hiếu vừa thấy đó là Max thì vội vã tiến tới, nhận lấy lá thư trên tay vị
bác sĩ robot. Đưa thư cho hắn xong, Max liền cung kính cúi người đúng quy chuẩn,
trước khi xoay về tụ lại một bàn với Marry đang vui vẻ ở phía sau. Hồ Đông Quan
tò mò nhìn theo động tác của Thái Lê Minh Hiếu, khi hắn vội vội vàng vàng mở vết
mộc đóng trên lá thư ra và đọc nó. Rồi dường như nhớ đến thiếu niên vẫn còn ở
đây, hắn vươn tay kéo cậu lại sát bên mình, để cả hai có thể cùng nhìn thấy nội
dung bên trong thư.
“Bố
con dạo này xương khớp vẫn còn khỏe lắm, không cần lo. Rạng sáng nay ông ấy còn
đòi mẹ phải thức dậy tập thể dục, nếu con còn ở nhà thì mẹ sẽ được ngủ nướng vì
con đi thay rồi. Ong mật lúc này ngày càng khan hiếm, nên khi nhận được quà là
mật hoa của con bố mẹ đều vui lắm. Thời tiết chỗ bố mẹ vẫn ổn. Hôm nay nắng
không nhiều nhưng rất đẹp. E là cái gì tốt quá cũng không kéo dài lâu. Riêng mẹ
thì chẳng tin, mỗi ngày đều sống vui vẻ không hay hơn à!
An
ninh của chỗ bố mẹ tốt lắm, đến trộm vặt cũng không xuất hiện. Lúc này mọi người
đều có hơi buồn chán, chỉ thích buôn dưa lê. In thì tốn mực nên bọn họ không
cho, thành ra tám chuyện khắp mọi ngõ ngách, cứ bắt gặp người quen là tám. Và
vì vậy làm sao thiếu mẹ của con được. E hèm, nói nhiều như vậy, mẹ lại bị bố
con càu nhàu rồi, tóm lại là, chúc mừng sinh nhật con trai cưng, yêu con!”
Lá
thư có lẽ được gửi bằng máy fax, viết hoàn toàn bằng tiếng Việt. Thiếu niên tỉ
mỉ đọc lại vài lần rồi ngước lên nhìn chàng trai bên cạnh mình, đôi mắt của hắn
dường như đã đỏ hoe.
“Đây
là thư của cha mẹ anh sao?”
Thái
Lê Minh Hiếu gật đầu, hắn khịt mũi, vừa đưa tay xoa xoa mắt để cố ngăn sự xúc động
tràn ra ngoài, vừa giải thích với cậu.
“Năm
nào lúc nửa đêm sinh nhật anh cũng ngồi chờ thư. Chỉ là…”
“Khoan
đã, nếu vậy… đáng lý đêm nay anh phải ngồi ở phòng máy phía Đông để nhận thư mới
phải.” Hồ Đông Quan chợt bừng tỉnh, nãy giờ cậu cứ thấy có cái gì đấy hơi sai
sai, và một cảm giác tội lỗi mơ hồ tràn đến trong lòng cậu. “Thái Lê Minh Hiếu,
xin lỗi, hình như em đã làm một chuyện không tốt rồi, thư đến từ gia đình của
anh nhất định phải được ưu tiên trước nhất, vậy mà anh lại vì em...”
“Không
phải.” Bàn tay ấm áp của hắn vội siết chặt lấy thiếu niên nhỏ tuổi, tựa người
sát vào nhau để cậu cảm thấy yên tâm. “Anh cũng không dám chắc sẽ có thư. Vì
vài tháng trước vừa chọc tức bọn họ, nên anh đã không dám hy vọng gì cả. Trước
đây cũng từng như thế rồi, có năm sẽ gửi đến, cũng có năm anh chẳng đợi được gì
cả. Anh không muốn để em phải trông đợi vô ích nên không nói ra. Xin lỗi em.”
Đến
lúc này dường như người muốn khóc lại là Hồ Đông Quan, cậu vùi đầu vào lồng ngực
hắn, lắng nghe từng nhịp tim đập, thầm mong có thể xoa dịu đi cảm giác khó chịu
này. Rồi cậu lại chợt nghĩ, nếu như chỉ mới nghe thôi đã buồn đến thế này rồi,
thì Thái Lê Minh Hiếu phải chịu đựng bao nhiêu năm trời như vậy còn đau đến mức
nào nữa? Cậu thật sự không dám tưởng tượng. Những kẻ lạ mặt đó cư xử với hắn
như thể đang bố thí, thích thì nhốt hắn lại, đến thư từ người thân cũng thích
chặn thì chặn, hoàn toàn không cho hắn quyền tự do và sự tôn trọng như một con
người bình thường. Hồ Đông Quan ôm chầm lấy Thái Lê Minh Hiếu, ngẩng đầu và ngước
đôi mắt long lanh ướt nước nhìn hắn.
“Thái
Lê Minh Hiếu ơi, hình như mỗi ngày em đều thương anh nhiều thêm một chút rồi.”
Không
chỉ là “thích”, cũng không chỉ là “yêu”, mà là “thương”. Hồ Đông Quan vẫn luôn
dùng tiếng Việt, ngôn ngữ mẹ đẻ của cả hai người, để nói chuyện với Thái Lê
Minh Hiếu. Trong đôi mắt lấp lánh như mặt nước hồ thu của cậu dường như chứa đựng cả sao trời. Và chữ “thương” dịu dàng thốt ra từ miệng thiếu niên trẻ tuổi,
như chứa đựng muôn vàn sức nặng mà hắn đã sẵn sàng gánh lấy. Bởi cả hắn và cậu
đều hiểu, đây không chỉ đơn giản là yêu thích đơn thuần, cũng không chỉ là một
cảm xúc lãng mạn trào dâng trong khoảnh khắc nào đó, mà là một chữ “thương” ẩn
chứa vô vàn ấm áp, lẫn nguyện ý âm thầm lặng lẽ hy sinh vì đối phương, được vun
đắp bởi thời gian.
Thái
Lê Minh Hiếu biết rằng từ cái ngày cậu ở lại đây với hắn, Hồ Đông Quan đã phải
hy sinh rất nhiều. Thi thoảng hắn vẫn bắt gặp cậu hơi ngẩn người nhìn thiết bị
liên lạc kết nối với trí não của SNOW11, dò đi dò lại những dòng tin nhắn cũ bằng
mã morse của cha Hồ với mong muốn phát hiện ra thêm điều gì đó, hoặc chỉ đơn giản
là trông chờ có thêm một tin tức mới từ ông. Hắn vô cùng thấu hiểu cái cảm giác
phải rời xa gia đình đến một nơi xa lạ, vô vọng chờ đợi tin tức từ người thân mỗi
ngày. Thiếu niên vẫn còn nhỏ, lại được yêu thương nhiều như vậy, làm sao có thể
chịu nổi những cảm xúc này đây. Ban đầu hắn chỉ đơn giản là muốn giấu, nhưng rồi
lại không biết liệu rằng giấu cậu có nên hay không. Đây chỉ là những chuyện vụn
vặt của cuộc đời hắn, dù sao hắn cũng đã quen rồi.
Nhưng
thiếu niên hôm nay lại nói cho hắn biết, cậu lại thương hắn nhiều thêm một
chút. Cậu đồng cảm với hắn, dịu dàng với hắn, sẵn sàng sẻ chia mọi gánh nặng, dẫu
cho đó là những gánh nặng tinh thần mà không có bất kỳ ai nên gánh chịu.
Thái
Lê Minh Hiếu cúi xuống, vùi mái đầu màu nâu của hắn vào hõm vai Hồ Đông Quan,
thì thầm.
“Cảm
ơn em. Cũng cảm ơn ông trời, vì đã cho anh được gặp em.”
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét