Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 26: Âm nhạc và điệu vũ.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 26: Âm nhạc và điệu vũ.

Những cơn mưa tầm tã nhiều ngày không dứt của mùa hạ đã bắt đầu đổ bộ vào cuối tháng Sáu. Nhưng trong những ngày này, với người chủ nhân đang bận rộn của tòa lâu đài thì điều đó dường như chẳng phải một mối bận tâm, bởi hắn đã dành phần lớn thời gian trong thư viện và xưởng chế tạo cùng chàng thiếu niên trẻ tuổi, người mà hắn cũng tự ngầm cho phép cậu là vị chủ nhân thứ hai của nơi này.

Song đêm nay thì lại khác. Khi Hồ Đông Quan kể với Thái Lê Minh Hiếu rằng thời khắc chuyển giao sang một tuổi mới ở Adonis, lúc đồng hồ chỉ đúng 0 giờ đêm, cậu thường quây quần bên gia đình để chúc mừng, thì cả cậu và hắn đều quyết định rằng tối nay sẽ thức cùng nhau. Một đêm vô cùng đặc biệt.

Bên trong lâu đài lúc này, dù đã đến khuya thì khắp nơi vẫn sáng đèn. Nhất là trên tầng cao nhất của tòa tháp Tây, nơi căn phòng rộng lớn với chiếc piano màu bạc ngay chính giữa, đang không ngừng cất lên những bản nhạc chúc mừng đủ mọi thế loại, hàng tá robot giúp việc đi qua đi lại không ngớt. Thái Lê Minh Hiếu lựa chọn nơi này làm sảnh tiệc, bữa tiệc sinh nhật của riêng hắn, dù khách mời chỉ có duy nhất một người là Hồ Đông Quan, cùng vô vàn robot khác. Nhưng cũng chính vì người ấy là Hồ Đông Quan, nơi này mới trở nên đặc biệt với hắn tới như vậy. Lần đầu gặp gỡ, nụ hôn ngoài ý muốn, và lần đầu tiên khi cậu quay lại nơi này cũng là đến đây, chấp nhận bước lên một con đường vô định không lối thoát vì hắn, chủ động trao cho hắn cái hôn bằng cả tấm chân tình.

Thái Lê Minh Hiếu đang bận rộn quan sát chỉ đạo Marry để điều khiển robot giúp việc chỉnh sửa lại mọi thứ theo đúng ý của mình, thì cảm nhận được một cái ôm ấm áp từ phía sau. Hồ Đông Quan lặng lẽ bước tới vòng tay qua eo hắn, khẽ nhón chân để tựa cằm lên hõm vai của con người cao lớn trước mặt, nói bằng cái giọng nửa làm nũng nửa dỗi hờn.

“Anh đã không để ý tới em hơn nửa tiếng rồi đó.”

“Không có… do em cùng bác Thomas đang bận mà.”

Thái Lê Minh Hiếu bối rối nắm lấy bàn tay cậu, khiến cho Hồ Đông Quan càng tinh nghịch siết chặt hơn cái ôm của mình. Hắn quả thực không phát hiện ra cậu đã lên căn phòng này từ lúc nào, vì vài tiếng trước lão Thomas cùng Hồ Đông Quan đã xua hắn về tòa tháp Tây và dặn dò Marry phải chỉnh trang cho hắn thật kỹ, bởi đêm nay Thái Lê Minh Hiếu là nhân vật chính. Liếc mắt về một góc phòng nơi có quầy buffet nhiên liệu dành riêng cho robot, hắn nhìn thấy lão Thomas đang ngồi chè chén vui vẻ và làm phiền công việc quản gia của Tom. Chắc hẳn đã lâu lắm rồi lão mới chứng kiến cảnh gì náo nhiệt đến như vậy. Thảo nào từ nãy đến giờ chỉ có mình Marry lăng xăng thực hiện nhiệm vụ trước mặt hắn, Thái Lê Minh Hiếu thầm nghĩ. Tuy gọi là chỉ đạo như một vị chủ nhân, nhưng thực chất hắn chưa từng ép buộc những robot này phải làm gì, cứ để bọn họ tự do làm những việc mình thích, thoải mái trao đổi ý kiến cùng hắn như bạn bè. Do vậy hắn cứ nghĩ Tom lại đang bận rộn làm cái gì đấy thôi.

Hồ Đông Quan buông Thái Lê Minh Hiếu ra rồi xoay cả người hắn lại, chăm chú quan sát từ đầu đến chân, rồi cậu bật cười.

“Anh đẹp trai thật đấy.”

“Em cũng vậy mà.”

Thái Lê Minh Hiếu khịt mũi, ngượng ngùng quay đi một chút rồi lại giương đôi mắt chó con say sưa nhìn Hồ Đông Quan. Marry dường như đã bí mật tốn nguyên cả tháng Sáu cho trang phục đôi của hai người. Và hai bộ xiêm y hôm nay đặc biệt tỉ mỉ, với áo sơ mi voan lụa trắng đính hạt ngọc trai, vest chít eo màu trắng ngà và quần cạp cao tôn dáng cùng màu, cùng đôi giày da trắng có dây trang trí, điểm xuyết thêm một ít ngọc trai ở phần thân giày trông vô cùng trang nhã. Như thường lệ, phần ngực áo của Thái Lê Minh Hiếu lúc nào cũng phong phanh hơn một chút so với Hồ Đông Quan, chiếc áo sơ mi bị lượt bỏ hai hàng nút phía trên, để lộ ra khuôn ngực rắn chắc khỏe mạnh.

Hồ Đông Quan vươn tay vuốt nhẹ lên khuôn ngực trần của Thái Lê Minh Hiếu, rồi lần mò lên xương quai xanh, nắm lấy cằm hắn và xoay gương mặt điển trai đó qua một bên để quan sát đường viền hàm góc cạnh, trước khi chỉnh lại vài cọng tóc được vuốt keo của hắn, với phần mái đã được hất lên để lộ ra một cái trán cao trông cực kỳ sáng sủa. Thái Lê Minh Hiếu cứ để yên cho cậu nghịch ngợm một lúc, chỉ nắm lấy eo Hồ Đông Quan để cậu có một điểm tựa. Bọn họ thường xuyên ở bên nhau trong trạng thái như thế này, muốn chạm thì chạm, muốn ôm thì ôm, thi thoảng lại hôn nhau như giữa chốn không người. Mà đúng là trong tòa lâu đài này chỉ có hắn và cậu là con người thật.

Ngước mắt nhìn chiếc đồng hồ quả lắc màu trắng ngà ngay góc tường đã được đem đến căn phòng vào hôm nay, Hồ Đông Quan nhận thấy chỉ còn hơn năm phút nữa là đến nửa đêm. Căn phòng đã được trang trí vô cùng hoàn mỹ, với màu chủ đạo là trắng, kem và bạc, điểm xuyết đâu đó là màu của hoa cỏ và trái cây tươi, cùng vài đĩa bánh ngọt khai vị. Cậu nắm lấy tay Thái Lê Minh Hiếu ra giữa căn phòng, gật đầu với Marry để cô lui lại sau khi hoàn tất mọi công việc của mình, rồi quay sang nói với chiếc đàn piano màu bạc - mà từ khi chính thức sống ở đây cậu mới biết được danh tính là quý cô Annie Jane Augustine - đang cao hứng diễn tấu một khúc nhạc Giáng Sinh giữa mùa hè. Thái Lê Minh Hiếu nói rằng phần họ và tên đệm là do Annie tự chọn lựa, còn lý do thì hắn cũng không biết bởi tuổi đời của quý cô tại đây cũng chỉ thấp hơn lão Thomas, thậm chí còn lớn hơn cả Tom và Max.

“Quý cô Annie, cô có thể cho chúng cháu xin một bản nhạc đặc biệt được không.”

Annie chậm rãi buông thả dần tiếng đàn của mình, để bản nhạc Giáng Sinh tan đi, rồi cô tự gõ vài khúc nhạc đệm vui vẻ như câu trả lời đồng thuận. Hồ Đông Quan nắm lấy tay Thái Lê Minh Hiếu và đặt lên eo mình, một tay cậu vịn lên vai hắn, rồi mỉm cười vươn tay còn lại ra để hắn đỡ lấy. Hai người mặt đối mặt, bước vào tư thế chuẩn bị của một điệu vũ.

“Em cũng muốn xem, học trò bộ môn nhảy đôi của mình những ngày này đã tiến bộ như thế nào.”

Thái Lê Minh Hiếu có hơi căng thẳng, ưỡn lưng ra, khiến cho Hồ Đông Quan phải vỗ về hắn vài cái giúp hắn thả lỏng. Dạo gần đây cậu tìm được một thú vui mới sau khi thường xuyên đến nghe Thái Lê Minh Hiếu đàn hát lúc rảnh rỗi, đó là quay trở về với sở trường nhảy múa của mình. Cậu là một Alpha rất cân bằng giữa việc nghiên cứu về khoa học lẫn nghệ thuật, bởi Hồ Đông Quan cảm thấy rằng thế giới này không thể nào thiếu vắng một trong hai thứ ấy được. Không có khoa học, nhân loại không thể sống sót và phát triển trong điều kiện khắc nghiệt như ở Adonis. Và không có nghệ thuật, thì việc cứ phải sống mãi trên một hành tinh lạnh lẽo buốt giá quanh năm ấy cũng sẽ dần dần khiến tâm hồn của con người ta trở nên khô khan, nhạt nhẽo, và đôi khi vô thức không còn hiểu rõ mình tiếp tục sống để làm gì. Bởi vì vậy mà trong kỷ nguyên này, không chỉ khoa học mà nghệ thuật cũng nở rộ ở Adonis, với nhiều hình thức khác nhau, từ tiểu thuyết, hội họa, truyện tranh cho đến kịch nói, âm nhạc, nhạc kịch, thậm chí là sự kết hợp giữa thể thao và các loại hình nghệ thuật khác nhau. Riêng Hồ Đông Quan, cậu cực kỳ thích khiêu vũ và biểu diễn, và đây cũng là lĩnh vực mà bất kỳ Alpha lẫn Omega nào khi nhắc đến đứa con trai út nhà họ Hồ cũng phải vỗ tay tán thưởng. Cha mẹ Hồ không muốn cậu phải vào học viện làm nghiên cứu sinh quá sớm, nên từ nhỏ đã luôn khuyến khích cậu tự do tìm kiếm sở thích của mình. Hồ Đông Quan thích âm nhạc và những điệu vũ, nên cậu cũng đã gặt hái không ít thành tựu về biểu diễn suốt thời niên thiếu, dù đó chỉ là những giải thưởng nhỏ được giới hạn trong tầm độ tuổi của cậu.

Vài tuần trước, khi cả hai bắt đầu cùng lão Thomas chỉnh sửa thiết bị liên lạc cải tiến, Hồ Đông Quan sợ Thái Lê Minh Hiếu nhất thời phải tiếp thu nhiều thứ quá, nên tan học thường xuyên rủ hắn đến chơi với Annie, đàn hát cùng nhau. Cậu rất thích giọng hát của hắn, chất giọng đẹp bẩm sinh mà ngay cả những ca sĩ chuyên nghiệp cậu từng biết cũng ít ai có được. Và dường như nhớ nghề, Hồ Đông Quan thong thả tự sáng tác ra vài vũ đạo theo nhịp điệu mà Thái Lê Minh Hiếu đang hát, nhảy vài vòng cho hắn xem. Đôi mắt chó con của Thái Lê Minh Hiếu dõi theo từng động tác lắc hông duỗi chân của Hồ Đông Quan, như lấp lánh bừng sáng, hắn không nhịn được cũng muốn đứng dậy thử với cậu. Và sau đó là những chuỗi ngày hơi vất vả với hắn, khi cậu nhận ra hắn hoàn toàn không có chút căn bản khiêu vũ nào. Nhưng Thái Lê Minh Hiếu chưa từng bỏ cuộc, giống như đối với những bài giảng khoa học khô khan mà hắn phải chịu đựng, một khi đã bắt đầu, hắn luôn muốn cố gắng đi đến cùng, để xem mình có thể đi được tới đâu.

Annie bắt đầu khúc nhạc dạo của mình, và cô cũng đồng thời cất tiếng ca. Bài hát Moon River, một bản nhạc mà cậu rất thích. Nó đơn giản, nhịp điệu cũng không nhanh, được cậu chọn làm bài học cơ bản cho Thái Lê Minh Hiếu. Hồ Đông Quan nhìn vào mắt hắn, dịu dàng nói:

“Anh cứ nhảy như chúng ta thường ngày thôi nhé, không cần sợ sai. Anh bắt đầu muộn hơn em rất nhiều mà. Có em ở đây, không sao cả.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến