Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 25: Chưa từng bỏ cuộc.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 25: Chưa từng bỏ cuộc.
Gần
mười ba năm, từ một đứa trẻ 12 tuổi cho đến chàng thanh niên cao lớn trưởng
thành, Thái Lê Minh Hiếu đã phải trải qua sự cô độc đó một mình trong tòa lâu
đài lạnh lẽo này. Xa cách khỏi gia đình, khỏi bạn bè, ngay cả những người vô
tình đến được đây cũng lựa chọn rời khỏi hắn. Tất cả những gì hắn nhận lại đều
chỉ là một nỗi cô đơn vô cùng tận, không hồi kết. Niềm hy vọng của hắn dần dần
bị ăn mòn, cho tới khi hắn thậm chí còn phải thừa nhận, đến một lúc nào đó sẽ
không dám cho phép mình hy vọng nữa.
Hồ
Đông Quan nhớ lại những gì Thái Lê Minh Hiếu từng nói với mình, một nỗi buồn to
lớn đè nặng lên lồng ngực, dồn nén thành nước mắt và rơi xuống. Cậu tự trách
mình vì sao lại không nhớ đến tất cả những điều này. Hắn đã cho cậu quá nhiều sự
bình yên, không hề muốn giấu diếm cậu bất cứ điều gì trong tòa lâu đài này, tạo
ra một nơi mà Hồ Đông Quan cảm thấy yên tâm đến mức cậu đã sớm xem nó như ngôi
nhà thứ hai của mình, với người thầy mới, những người bạn mới luôn giúp cậu
trong việc sinh hoạt hàng ngày, và một vị bác sĩ thân thuộc định kỳ lại đến
khám sức khỏe mỗi tháng. Vậy mà trong vô thức, chỉ vì những quyết định của
mình, cậu lại đẩy hắn ra xa, để hắn ngồi một bên chứng kiến, dù có thắc mắc
cũng không thể nhận được lời giải thích gì. Cứ như vậy suốt một tháng trời, bất
cứ lúc nào Hồ Đông Quan cần, Thái Lê Minh Hiếu cũng luôn ở đó. Chờ đợi, trung
thành, dịu dàng lắng nghe cậu. Nhưng còn cậu? Có bao giờ cậu sẵn sàng bỏ hết những
ý định của mình, chỉ để trong một khắc, ngoảnh đầu lại và nhìn vào mắt hắn, cảm
nhận nỗi cô đơn của hắn hay chưa?
Thái
Lê Minh Hiếu cảm nhận được dòng nước hôi hổi đang thấm ướt lưng áo mình, hắn vội
vã quay lại và ôm lấy Hồ Đông Quan vào lòng, bối rối dỗ dành cậu. Hắn không biết
vì sao cậu khóc, cũng không biết phải làm gì, chỉ có thể dịu dàng vỗ nhẹ từng nhịp
lên mái tóc nâu vàng hơi xù lên ấy, thủ thỉ an ủi bằng những lời vụn vặt mà
chính hắn cũng cảm thấy khá là vô dụng.
“Thái
Lê Minh Hiếu, anh đừng hiểu lầm em nhé.” Hồ Đông Quan dụi đầu vào hõm vai hắn,
vừa thút thít vừa khe khẽ nói. “Em thật sự không muốn làm anh buồn đâu. Em muốn
đi học cùng anh mà. Mỗi khi ở bên anh, em đều cảm thấy rất vui vẻ, vì vậy nên
dù là những điều em đã đọc hơn trăm lần, chỉ cần là học cùng anh em cũng nguyện
ý đọc lại thêm hơn một trăm lần nữa. Em… em không giấu anh nữa, có được không?
Em giải thích cho anh nhé. Anh đừng buồn có được không? Em chỉ muốn anh hạnh
phúc thôi. Thật đấy, em chỉ muốn nhìn thấy anh hạnh phúc thôi, vì anh cũng làm
cho em cảm thấy hạnh phúc mà.”
Cậu
ngẩng đầu lên nhìn vào mắt hắn, đôi mắt long lanh ướt nước, trong veo như mặt
nước hồ thu. Thái Lê Minh Hiếu cảm thấy mình thật sự sai rồi, hắn chịu không nổi
khi nhìn cậu như vậy. Hắn tự trách mình quá bốc đồng, vì sao cứ phải lặng lẽ bước
vào phòng, dò xét Hồ Đông Quan, khiến cho cậu giật mình, khiến cho cậu phải
khóc như thế này. Hắn chỉ muốn cậu luôn được ở trong trạng thái tự do nhất, vui
vẻ nhất, bởi ngay cả khi người vốn dĩ bị cầm tù ở đây chỉ có một mình hắn, cậu
vẫn là người duy nhất nguyện ý cùng hắn bị giam cầm. Vậy mà hắn lại đi thám
thính cậu, phá vỡ đi quyền tự do mà hắn muốn trao cho cậu. Nếu như chỉ vì sự cố
chấp muốn tìm hiểu sự thật của mình lại khiến cho Hồ Đông Quan rơi nước mắt, dù
lý do có là gì đi nữa, Thái Lê Minh Hiếu cảm thấy mọi tội lỗi cũng đều là do hắn.
Hắn
không hiểu cậu đang muốn làm gì, cũng không biết cậu nghĩ hắn đang hiểu lầm điều
gì. Nhưng có những lời cậu nói hắn lại hiểu. Hồ Đông Quan nói rằng cậu vui vẻ
khi ở cạnh hắn, nguyện ý cùng hắn đọc lại những bài vở khô khan ấy hơn trăm lần,
dù cho hắn tin rằng cậu đã thuộc lòng những điều đó. Cậu luôn kiên nhẫn giải
thích với hắn từ những điều nhỏ nhất, tìm những cách riêng biệt nhất để giảng
giải cho hắn hiểu mới thôi, một điều mà lão Thomas chưa từng làm được, bởi xét
cho cùng lão cũng chỉ là một người máy với trí thông minh nhân tạo, không có
quá nhiều trường hợp để lão nghiên cứu và thay đổi cách dạy của mình. Hồ Đông
Quan còn luôn động viên khen ngợi Thái Lê Minh Hiếu khi hắn hiểu được vấn đề
nào đó. Cậu nói với hắn rằng, hắn chỉ là bị nhốt ở trong tòa lâu đài này quá
lâu, không được tiếp xúc với thế giới cởi mở bên ngoài kia. Không có còn đường
nào là tuyệt đối đúng hay sai để tiếp cận những kiến thức đó cả, một con đường
có thể đúng với người này, nhưng lại sai với người khác.
Và Hồ
Đông Quan chưa từng bỏ cuộc với Thái Lê Minh Hiếu, cậu sẽ luôn ở lại với hắn,
truy đuổi đến cùng những vấn đề đó, dẫn dắt hắn đi đến kết quả cuối cùng. Nếu
như thất bại, cậu sẽ tự vạch ra một con đường mới, và mỗi lần như vậy, con đường
mới đều sẽ luôn dễ dàng hơn, khiến hắn mau chóng hiểu rõ mọi thứ hơn. Thái Lê
Minh Hiếu ở thế giới của loài người thường được xem là một kẻ có siêu năng lực,
khi hắn có thể cảm nhận được từ trường và lỗ hổng xuyên không gian. Dù cho hắn
không phải một người mang thành tích xuất sắc ở những lĩnh vực mà loài người cần
đến, thì ít nhiều hắn biết siêu năng lực ấy cũng khiến người ta dè chừng và sợ
hắn, khiến cho họ phải giam cầm hắn ở đây và tìm cách nghiên cứu. Nhưng trong mắt
Thái Lê Minh Hiếu, dường như người thật sự có siêu năng lực, như một thiên thần nhỏ có phép thuật, lại chính là Hồ Đông Quan. Những quyển sách mà trước đây đối với
hắn vô cùng khó hiểu, bằng một phép màu kỳ diệu nào đó, Hồ Đông Quan lại có thể
mở ra cánh cổng giúp cho Thái Lê Minh Hiếu chạm vào chúng. Và trên con đường đi tới
cánh cổng ấy, cậu đã tự mình vặt hết những gai nhọn, những bụi cây gây cản trở,
chỉ để lại một con đường dễ dàng và thông thoáng cho hắn đi.
“Anh
xin lỗi.” Thái Lê Minh Hiếu lại siết chặt lấy Hồ Đông Quan, thì thầm vào tai cậu.
“Em không cần nói cho anh điều gì cả đâu. Ở nơi này, anh muốn em nhận được sự tự
do tuyệt đối. Ý anh là, anh biết cứ phải ở trong một tòa lâu đài như thế này
thì có nói gì về tự do cũng rất vô nghĩa. Nhưng anh muốn em được làm những gì
em thích, không cần phải xin phép ai. Chỉ cần là em muốn, chỉ cần là em yêu cầu,
dù là gì thì anh cũng sẵn sàng giúp em. Anh sai rồi. Khi em cần một không gian
riêng để làm việc, anh không nên quấy rối, không nên khiến em giật mình, mất tập
trung…”
“Không
phải đâu.” Cậu lắc đầu, dụi dụi vào lồng ngực hắn. “Anh không quấy rối gì em cả,
chỉ là em… em xin lỗi, thật sự em đã muốn giấu anh, nhưng không phải vì em
không muốn anh biết. Em chỉ giấu vì muốn tạo bất ngờ cho anh thôi.”
“Tạo
bất ngờ?”
Hồ
Đông Quan lùi ra một chút, mỉm cười nhìn Thái Lê Minh Hiếu giương đôi mắt chó
con đầy bối rối với mình. Cậu nắm tay hắn quay về phòng, chỉ lên bản vẽ mà cậu
đang chỉnh sửa. Một khối hình cầu với những vi mạch và linh kiện cực kỳ nhỏ, đầy
tinh vi hiện lên trước mắt Thái Lê Minh Hiếu.
“Đây
là thiết bị liên lạc mới mà em đã cải tạo. Anh có nhớ lần đầu em đến đây, anh
đã nhờ bé Xám đem robot bắn pháo hoa đến gần lỗ hổng không? Em biết là anh nhận
ra giữa con robot đó và thiết bị liên lạc trên tai cha em có thể kết nối với
nhau. Và điều đấy khiến em nghĩ ra một chuyện, tuy anh không thể rời khỏi tòa lâu
đài này, nhưng bé Xám lại có thể, và có lẽ có những robot khác mà anh điều khiển
cũng có thể. Vậy nên, những robot ấy sẽ trở thành tai mắt của anh, chỉ cần
có một thiết bị kết nối giữa anh và binh đoàn robot trong lâu đài này thôi.”
Cậu
ngẩng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt như mặt nước hồ tĩnh lặng ấy dường như phản
chiếu cả ánh sáng, những tia sáng của niềm tin và hy vọng, những điều mà Thái
Lê Minh Hiếu chưa từng dám tưởng tượng trước đây. Hắn không thể nén lại những
suy đoán trong lòng của mình được nữa.
“Cái
này… là làm cho anh sao?”
“Đúng
vậy. Em có hỏi thầy Thomas về các nguyên liệu có thể gia công làm thành sản phẩm
thật rồi, cái em thiếu bây giờ chỉ là vấn đề thời gian thôi. Em chỉ sợ là mình
làm không kịp.”
“Sao
lại làm không kịp? Anh có thể nhờ bác Thomas giúp em, cả những robot trong xưởng
nữa.”
Hồ
Đông Quan ôm lấy eo Thái Lê Minh Hiếu, rướn người lên hôn nhẹ lên môi hắn, hờn
dỗi nói.
“Thái
Lê Minh Hiếu à, anh quên hiện tại đã là tháng Sáu rồi sao? Vốn dĩ đây là quà
sinh nhật bất ngờ dành cho anh đó. Nhưng mà bây giờ em lại không thể khiến anh
bất ngờ được nữa rồi.”
Chàng
trai cao lớn trước mặt dường như có hơi xúc động, đôi mắt chó con của hắn dần dần
đỏ hoe. Hắn khịt mũi, ngại ngùng xin lỗi cậu. Hồ Đông Quan vui vẻ lắc lắc mái
tóc nâu vàng, bĩu môi tựa lên ngực hắn và ngẩng đầu nhìn lên.
“Bởi vậy nên từ lúc này, em phạt anh phải hỗ trợ em hoàn thành bản vẽ này nhé. Vì quà sinh nhật phải được hoàn thiện và trao đi đúng ngày mới có ý nghĩa. Có được không?”
---
Ghi
chú của tác giả: Do não cá vàng nên lúc đăng chap 15-20 tôi có viết sai mốc thời
gian một tí, đã sửa lại trong những chap cũ cho đúng. Tính tuổi theo khoảng
cách như 2k2 với 2k9 (vì Quan hay giỡn là mình sinh 2k9), vì vậy trong truyện
Quan với Hiếu cách nhau 7 tuổi. Hiếu tới lâu đài năm 12 tuổi và Quan sắp 18 tuổi
trong truyện, nên Hiếu đã phải trải qua gần mười ba năm cô độc, sinh nhật tới
là Hiếu sẽ 25 tuổi.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét