Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 24: Bị bỏ qua.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 24: Bị bỏ qua.
Những
đêm đầu mùa hạ, thời tiết vẫn còn khá mát mẻ. Nhưng có lẽ với hai chàng thanh
niên đang đứng trên căn phòng ngủ phụ của tòa tháp phía Tây, gió lạnh ban đêm
cũng không khiến họ bớt nhiệt một chút nào. Thái Lê Minh Hiếu một tay nắm lấy
vòng eo nhỏ của Hồ Đông Quan, một tay đè cậu vào tường rồi hôn môi. Trong không
gian vang lên vài âm thanh ám muội nho nhỏ, giống như là tiếng nước dấp dính
khi môi và lưỡi quấn lấy nhau. Tai của Hồ Đông Quan ngày càng đỏ, cậu rên khẽ,
hai bàn tay đang choàng qua vai Thái Lê Minh Hiếu chuyển dần sang ngực hắn rồi
đẩy nhẹ. Thái Lê Minh Hiếu luyến tiếc dừng lại, liếm nhẹ môi cậu một cái, nhìn
Hồ Đông Quan nghiêng đầu sang một bên thở hổn hển.
Sống
với nhau cũng hơn hai tháng, khả năng kiềm chế của hắn chỉ có tăng chứ không giảm.
Cả hai người thường xuyên dính lấy nhau, và nụ hôn mỗi buổi tối trước khi đi ngủ
này dường như đã trở thành một nghi thức gì đó không thể thiếu. Thường thì nụ
hôn ấy sẽ không đơn giản dừng lại như thế này, bởi môi hắn sẽ dần dần chuyển xuống
xương quai xanh và lồng ngực của cậu, để lại vài dấu vết khó nói nho nhỏ, trước
khi bế cậu vào giường và chúc ngủ ngon. Hồ Đông Quan cũng không hề phản đối điều
đó, thậm chí có vài lần cậu còn kéo hắn nằm xuống bên giường, tinh nghịch dụ dỗ
Thái Lê Minh Hiếu bằng cách cắn nhẹ lên cổ hắn, rồi bắt hắn phải ngủ lại đây.
Và kết quả vẫn sẽ là, Thái Lê Minh Hiếu gõ nhẹ lên cái trán nhỏ của Hồ Đông
Quan một cái, lắc đầu nhìn cậu rúc vào trong chăn, chỉ để lộ ra đôi mắt cong
cong đang cười, đứng dậy rời đi trở về phòng hắn để giải quyết những vấn đề…
khó nói mà cậu để lại.
Đôi
lúc Thái Lê Minh Hiếu nghĩ là Hồ Đông Quan biết hắn luôn phải đi tắm lại mỗi cậu
quấy như vậy, nhưng cậu vẫn không ngừng đùa giỡn hắn. Hắn đã gặp qua một số
Alpha, tính cách lẫn cái tôi của mỗi người cũng khá đa dạng, điểm chung thường
là đều khá mạnh mẽ và thích thử thách. Nhưng đây là lần đầu tiên hắn gặp một
Alpha thích đem hắn ra làm con mồi để thử thách nhiều như vậy. Nếu như Thái Lê
Minh Hiếu không tự rèn luyện chính mình, và tự làm bạn với bàn tay phải của hắn
nhiều năm, bởi sống trong lâu đài này một mình cũng không còn cách nào khác, chắc
hẳn hắn đã sớm nuốt cậu vào bụng từ lâu rồi.
Nhưng
đêm nay Hồ Đông Quan dường như có điều khác lạ, cậu đẩy hắn ra sớm hơn dự kiến.
Thái Lê Minh Hiếu suy ngẫm vài giây, tự thấy mình thậm chí còn chưa chạm dù chỉ
một chút đến giới hạn mà cả hai tự vạch ra. Hắn nén lại những thắc mắc ở trong
lòng, cúi xuống hôn và mở đôi môi đang hé ra của cậu một lần nữa, nút mạnh chiếc
lưỡi nhỏ của Hồ Đông Quan khiến cho cả người cậu khẽ run lên một cái. Dây dưa
liếm nhẹ lên vành môi còn đang ướt nước của cậu, Thái Lê Minh Hiếu mới lưu luyến
tách ra.
“Ngủ
ngon, cục cưng.”
Hắn
ghé sát vào tai cậu, thì thầm. Đôi môi như có như không lướt nhẹ qua da thịt
đang ửng đỏ của Hồ Đông Quan. Cậu ngước lên nhìn Thái Lê Minh Hiếu quay đi, bước
ra ngoài hành lang rồi lịch thiệp đóng cửa phòng lại. Hồ Đông Quan ôm ngực khẽ
thở phào một chút, rồi cậu rón rén nhón gót đi tới, áp tai vào cánh cửa, lắng
nghe tiếng bước chân của Thái Lê Minh Hiếu quay trở về phòng ngủ. Mãi đến khi
không gian đã hoàn toàn tĩnh lặng, cậu mới yên tâm.
Dạo
gần đây cả hai người cứ dính nhau mãi, tiến độ những việc mà Hồ Đông Quan muốn
làm dường như hơi chậm trễ một chút. Cậu lôi ra bản thiết kế mà mình đã đem về
từ thư viện, cùng vài quyển sách và sổ ghi chú chi chít chữ mà lão Thomas đã viết
cho cậu, bắt đầu nghiền ngẫm chỉnh sửa lại bản vẽ. Cách sinh nhật của Thái Lê
Minh Hiếu chỉ còn có hơn hai tuần, tuy là phần vật phẩm sẽ nhờ các robot bí mật
làm giúp dưới sự hỗ trợ của lão Thomas, nhưng nghĩ đến tiến độ gia công thành
phẩm, cậu vẫn còn hơi lo lắng. Hồ Đông Quan quyết định hôm nay phải sửa nốt những
chỗ còn đang thiếu sót để ngày mai có thể giao việc cho robot làm. May mà điều
khiển robot gia công có thể thông qua lão Thomas chứ không cần nhờ đến Thái Lê
Minh Hiếu, chứ nếu không thì cậu giấu giếm thế này cũng vô ích.
Mải
mê say sưa với thiết kế của mình, Hồ Đông Quan chẳng hề phát hiện ra một cái
bóng lớn đang dần dần tiến sát sau lưng cậu. Chỉ cho đến lúc cậu cảm thấy căng
phòng dường như bị tối hơn bình thường, Hồ Đông Quan mới ngước lên và xoay người
lại.
“AAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!”
Tiếng
hét thất thanh của thiếu niên vang lên giữa đêm tối tĩnh lặng, cái bóng lớn hốt
hoảng lấy tay bịt miệng Hồ Đông Quan lại, chỉ chừa ra đôi mắt hồ thu đã hoảng sợ
đến mức hơi rưng rưng. Thái Lê Minh Hiếu cũng bị cậu làm cho giật mình, hắn
không còn cách nào khác chỉ đành ôm lấy cậu và tìm mọi cách để giảm đi âm lượng,
dù là trong tòa lâu đài này có hét to cách mấy cũng chẳng làm phiền ai cả.
Bình
tĩnh lại được một lúc, Thái Lê Minh Hiếu mới từ từ buông Hồ Đông Quan ra. Cậu
thở hắt một hơi, vừa ôm ngực vừa đấm túi bụi lên người hắn.
“Anh
làm cái gì vậy?! Anh biết là em sợ ma rồi mà anh còn như vậy!!”
Thái
Lê Minh Hiếu để yên cho cậu đánh hắn, hơi cúi đầu hối lỗi một chút. Có một hôm
hắn cùng cậu mở xem một bộ phim có yếu tố kinh dị, kết quả là nguyên buổi tối
hôm ấy Hồ Đông Quan không ngủ được chút nào. Không những vậy, cậu còn rón rén
chạy sang mở cửa phòng Thái Lê Minh Hiếu và chui vào giường hắn cả đêm, đến khi
hắn cảm thấy có cái gì nặng đè lên người mình thì mới phát hiện ra. Sự hoảng hốt
của hắn tối hôm ấy và cậu ngày hôm nay cũng không khác gì nhau mấy, chẳng qua tối
đó cái hắn sợ là… trong vô thức không biết mình đã làm gì cậu rồi. Liệu có phải
kỳ phát tình bất ngờ đến và hắn không kiểm soát được chính mình, làm ra những
chuyện không đúng đối với cậu? Thái Lê Minh Hiếu bị cậu ôm cứng, dằn vặt cả đêm
cho tới khi trời sáng, mãi cho đến khi phát hiện ra Hồ Đông Quan chỉ bị ám ảnh
bởi bộ phim, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.
Thái
Lê Minh Hiếu cũng dần dần phát hiện ra, không biết từ lúc nào mọi chuyện liên
quan tới Hồ Đông Quan đều khiến hắn trở nên cẩn thận dè dặt từng chút một. Tối
nay, hắn chỉ tính vào thám thính một tí xem vì sao cậu không ngủ được. Hắn còn
sẵn sàng chuẩn bị, nếu như cậu có vấn đề gì đó, hắn sẽ nhờ Marry đem sang một
cái đệm để cả đêm có thể dỗ dành và canh chừng cậu. Khi Hồ Đông Quan đã ngon giấc
rồi thì hắn mới yên tâm được. Chẳng ngờ, hóa ra cậu thức là vì có mục đích. Hồ
Đông Quan dường như đang giấu giếm hắn làm điều gì đó. Thái Lê Minh Hiếu càng
bình tĩnh suy ngẫm, sự tủi thân mấy ngày qua càng dâng lên trong lòng hắn. Từ
cái hôm mà lão Thomas và Hồ Đông Quan vạch ra cái kế hoạch lớp học nâng cao và
gạt hắn sang bên lề, Thái Lê Minh Hiếu đã cảm thấy tổn thương rồi. Hắn khờ, hắn
thừa nhận, nhưng như thế không có nghĩa là hắn không thấy mình đang trở thành
người thừa thãi, hay có thể dễ dàng chấp nhận cái cảm giác bị bỏ qua một bên như
vậy.
Nhất
là khi, người làm điều đó với hắn lại là người hắn yêu nhất.
“Mấy
cái này là bản vẽ à? Khuya rồi sao em không ngủ đi, ngày mai làm cũng được mà.”
Hồ
Đông Quan giật mình, ngừng những nắm đấm nhỏ không hề có lực của cậu trên ngực
Thái Lê Minh Hiếu, lùi lại che chắn chiếc bàn mà mình đang bày bừa trên đó,
cố hết sức tìm lý do nào đấy để giải thích và che đậy.
“Cái
đó… em… em nhất định phải làm cho xong trong tối nay! Nếu không thì sẽ… à
không, chỉ là do em có quá nhiều cảm hứng thôi! Đột nhiên có nhiều cảm hứng tới
mức không thể dừng lại được! Đúng rồi, đúng là vậy đó!!!”
Thái
Lê Minh Hiếu nhíu mày nhìn Hồ Đông Quan, hắn giả vờ bước tới, thấy cậu lại vội
vã lùi ra sau che được cái gì thì che. Hắn biết, cậu nhất định không muốn nói
cho hắn là cậu đang làm gì. Một sự mất mát to lớn thoáng qua trong đôi mắt chó
con của hắn, Thái Lê Minh Hiếu nhìn Hồ Đông Quan một lúc, rồi thở dài nói.
“Sáng
mai làm cũng được mà. Từ ngày mai, anh sẽ nói với bác Thomas xin nghỉ buổi sáng
cho em, vì thật ra… những kiến thức khoa học cơ bản đó, em cũng không cần phải
học cùng anh đâu. Còn bây giờ…” Hắn bước tới và xoa đầu cậu, hôn nhẹ lên cái
trán nhỏ. “…em nên đi ngủ đi, dù thế nào thì mỗi ngày đều phải ngủ đủ giấc mới
được.”
Hồ
Đông Quan ngoan ngoãn gật đầu, nhìn Thái Lê Minh Hiếu xoay lưng bước đi, ra
ngoài cũng không quên đóng cửa phòng lại giúp cậu. Không hiểu vì sao trong một
khoảnh khắc, cậu cảm thấy bóng lưng hắn dường như lại trở nên vô cùng cô độc.
Đôi mắt chó con buồn bã của hắn hiện lên trong đầu cậu. Hồ Đông Quan như chợt bừng
tỉnh, cậu chạy tới, mở toang cánh cửa nặng nề và và lao ra ngoài hành lang, bắt
kịp dáng người cao lớn kia rồi ôm chầm lấy lưng Thái Lê Minh Hiếu. Cậu không biết
linh cảm của cậu có đúng hay không, nhưng chỉ cần một giây phút thoáng thấy hắn
buồn, chính bản thân cậu cũng không thể nào chịu nổi. Tất cả những gì cậu làm
cho hắn, đều là vì muốn hắn vui và hạnh phúc. Vậy nếu như… nếu như chỉ vì cậu
nhất quyết làm theo ý mình lại tổn thương hắn một cách không cần thiết, niềm hạnh
phúc mà cậu muốn cho hắn liệu còn ý nghĩa gì nữa không?
“Thái
Lê Minh Hiếu, em xin lỗi.”
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét