Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 23: Ngủ cùng nhau.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 23: Ngủ cùng nhau.
Tháng
Sáu, cái nóng oi bức của mùa hạ cũng dần dần xâm chiếm mọi ngóc ngách bên trong lâu
đài. Nhưng có lẽ vì được bao bọc bởi một rừng cây xanh và vườn hoa nên nhiệt độ
cũng không tăng quá cao, chỉ là với một đứa trẻ thích ngủ trưa như Hồ Đông Quan
thì có hơi khó chịu một chút. Thái Lê Minh Hiếu nhìn sang thiếu niên nhắm mắt
nhíu mày, gối đầu lên tay mình trên chiếc trường kỷ dài. Hắn cố gắng điều chỉnh
tư thế cho cậu nằm thoải mái hơn, rồi ngắm nhìn Hồ Đông Quan. Thái Lê Minh Hiếu
cũng muốn ngủ trưa, nhưng có một gương mặt xinh đẹp như thế ở ngay kề bên, cứ
đơn giản mà nằm xuống ngủ dường như… hơi phí phạm một chút. Trước đây hắn đến từ
một thành phố nhỏ, nhưng có cha mẹ là giáo viên ở trường học nên được đặc cách
sống gần sát bên trường, cứ giờ nghỉ trưa là lại chạy về nhà ăn cơm và ngủ một
giấc trước khi đến tiết học buổi chiều. Vì vậy khi Hồ Đông Quan lập cho cả hai
cái thời gian biểu gồm có cả nghỉ trưa, hắn càng dễ dàng vui vẻ thuận theo.
Thái
Lê Minh Hiếu vốn thường mơ thấy ác mộng kể từ khi bị bắt đến tòa lâu đài này,
vì vậy nên những thói quen tốt từ nhỏ như ngủ trưa dù có muốn giữ gìn cũng là
việc xa xỉ. Song kể từ khi Hồ Đông Quan đến đây, giấc ngủ của hắn cải thiện hơn
hẳn. Thái Lê Minh Hiếu thường xuyên tự hỏi rằng không biết Hồ Đông Quan có thần
dược gì mà chỉ cần có cậu ngủ ngay phòng bên cạnh, và mùi hương hoa sơn trà nở
trong tuyết ấy cứ nhàn nhạt lan tỏa khắp không gian, thì hắn lại dễ dàng đi vào
giấc ngủ hơn. Cảm giác đôi khi như được trở về với thời thơ ấu vậy. Thái Lê
Minh Hiếu vẫn mơ, nhưng lần này lại là những giấc mơ đẹp mà đã lâu lắm rồi hắn
chưa từng có diễm phúc có được. Hắn thấy mình trở lại thành một cậu nhóc 12 tuổi
còn vô lo vô nghĩ, hàng ngày tản bộ về nhà trong giờ nghỉ trưa để ăn cơm mẹ nấu,
lúc nào đi ngang con đường hoa sơn trà đỏ cũng hái xuống một đóa hoa để đem về.
Dường
như cảm nhận được tâm trí của Thái Lê Minh Hiếu đang đi vắng đâu đấy, Hồ Đông
Quan vô thức cọ cọ một chút rồi rướn người sang rúc vào vai hắn, hít nhẹ mùi
hương cỏ ngọt ẩm ướt sau cơn mưa, và đôi chân mày của cậu mới dần dần vô thức
giãn ra. Thái Lê Minh Hiếu mỉm cười, nhìn cái đầu xù màu nâu vàng đang cọ cọ
cằm hắn, và khẽ hôn nhẹ lên đó. Dạo này trong lòng hắn có hơi ngổn ngang một
chút, bởi lão Thomas bắt đầu mở thêm một cái lớp học bồi dưỡng đặc biệt gì đó
chỉ dành riêng cho Hồ Đông Quan. Thành thử ra mỗi buổi chiều, Thái Lê Minh Hiếu
lại trở thành kẻ vô công rỗi nghề, buồn chán đọc đi đọc lại mấy cuốn sách tranh
mà hắn đã cày hết mọi phiên bản của từng bộ.
Cơn
thịnh nộ của lão Thomas có vẻ không đơn giản tí nào, từ cái hôm hai học trò duy
nhất của lão cúp học, lúc về phải mất cả buổi để xin lỗi. Hồ Đông Quan đẩy Thái
Lê Minh Hiếu sang ngồi một góc và ra tín hiệu bảo hắn cứ yên tâm, cậu sẽ giúp hắn
năn nỉ lão Thomas. Kết quả thì lại thành ra hắn được nghỉ hết mọi tiết học buổi
chiều, làm cho tâm trạng của hắn trở nên bứt rứt khó chịu. Thái Lê Minh Hiếu vẫn
ở lỳ trong thư viện, vừa đọc sách vừa ngắm Hồ Đông Quan hí hoáy làm đủ thứ với
lão Thomas, thi thoảng hắn còn tự giành việc của robot trợ lý, chỉ mong cậu để
ý tới hắn nhiều hơn một chút, nhưng lại bị Hồ Đông Quan xua tay bảo hắn ngồi về
chỗ đi. Chương trình buổi sáng đúng là có giảm tải đi nhiều, giúp cho Thái Lê
Minh Hiếu theo kịp, và hắn cũng dần trở nên hứng thú với vài kiến thức trong nền
khoa học tiên tiến của Adonis mà Hồ Đông Quan mang đến. Hoặc là, một phần hắn
phải thừa nhận, ngắm nhìn cậu giảng bài dễ vô đầu hơn hẳn nghe lão Thomas cứ
càu nhàu mãi.
Thái
Lê Minh Hiếu bắt đầu tiếc nuối buổi sáng mùa xuân hôm ấy, khi hắn được cậu chủ
động hôn và cho phép đáp lại mình. Hắn vẫn nhớ như in cái khoảnh khắc mà cậu đẩy
mình xuống thảm hoa sơn trà đỏ, ngồi đè lên người hắn và bắt đầu hôn xuống. Hồ
Đông Quan dường như rất thích hôn, hoặc chí ít là cậu thích hôn hắn. Thái Lê
Minh Hiếu vui mừng trộm nghĩ. Những nụ hôn của cậu cũng say mê không kém gì hắn,
cái lưỡi nhỏ ban đầu còn hơi rụt rè chạm nhẹ vào lưỡi hắn, càng về sau lại càng
bạo dạn cuốn lấy hắn hơn. Đến cuối cùng thì Thái Lê Minh Hiếu cũng không rõ là
Hồ Đông Quan hay là hắn mới là người chủ động quấn lấy đối phương nhiều hơn, bởi
mỗi lần hai đôi môi khẽ chạm, cả hai lại lao vào vờn nhau như hai con thú nhỏ
phấn khích trong kỳ phát tình. Mà đấy là Hồ Đông Quan còn chưa trải qua kỳ phát
tình lần nào, khiến cho hắn tự hỏi rằng nếu như ngày đó đến, liệu cậu có nhìn hắn
như cái cách mà hắn si mê cậu, vào đêm đầu tiên hai người gặp nhau hay không.
Thái
Lê Minh Hiếu thừa nhận, chỉ cần là việc liên quan đến Hồ Đông Quan thì đầu óc của
hắn sẽ đen tối hơn so với hắn nghĩ. Ngày đầu gặp gỡ, hắn dường như đã lỡ nếm thử
trái cấm rồi. Trước đây hắn chưa từng trải nghiệm, vì toàn dùng thuốc ức chế hoặc
tự nhốt mình và chịu đựng, nên Thái Lê Minh Hiếu không hề biết cảm giác được gần
gũi với đối tượng phù hợp trong kỳ phát tình lại say đắm và mê muội đến thế. Và
khi cậu chủ động quấn lấy hắn trong vườn hoa sơn trà, không chỉ con tim hắn
rung lên mà cả thế xác dường như cũng muốn phản ứng lại. Hồ Đông Quan thật sự
là quá liều, rõ ràng biết hắn là Enigma, có thể đánh dấu cậu, nhưng lại không
ngừng khiêu khích hắn như vậy. Có lẽ bản năng của Alpha vẫn là muốn tự mình
chinh phục nhiều hơn, nên trong mối quan hệ này giữa hắn và cậu cũng chẳng cần
phải phân biệt rõ ai là người chủ động nữa. Thái Lê Minh Hiếu gồng mình chịu đựng
bàn tay nhỏ nghịch ngợm của cậu luồn vào vạt áo không có nút, mơn trớn lên lồng
ngực hắn. Đến lúc ấy thì hắn thật sự có thể xác nhận, cả hai đều thích cơ thể của
đối phương.
Trong
cái nhịp điệu si mê và điên cuồng như cơn say giữa mùa xuân ấy, Thái Lê Minh Hiếu
không kìm lòng được mà chuyển đôi tay đang nắm eo Hồ Đông Quan xuống vị trí thấp
hơn, bắt đầu sờ nắn cái mông nhỏ của cậu. Nhưng lúc đó hắn mới nhận ra dường
như mình đã sai lầm rồi. Hồ Đông Quan bị hắn bóp nhẹ một cái, cậu giật mình sửng
người rời khỏi môi hắn và nhỏm dậy, như thể vừa trải qua điện giật vậy. Vào lúc
đó cậu mới dần tỉnh táo lại, và phát hiện ra bên dưới chỗ cậu đang ngồi có cái
gì đó… cấn cấn hơn một chút. Khỏi cần nói cũng biết là thứ gì đang phồng lên, dần
chèn vào mông cậu. Cả khuôn mặt Hồ Đông Quan đột ngột chín đỏ như tôm luộc, cậu
từ từ nhấc người, ngồi sang một bên rồi ôm đầu xấu hổ không dám nhìn Thái Lê
Minh Hiếu.
Thiếu
niên ở trong lòng lại hơi cọ cọ một chút, kéo Thái Lê Minh Hiếu trở về với thực
tại. Hắn khẽ thở dài nhìn cậu, tự cảm thán sức chịu đựng của mình quá tốt. Bản
thân hắn vào buổi sáng mùa xuân ấy cũng sắp không kìm chế được mình rồi, nên chẳng
dám trêu gì Hồ Đông Quan nữa, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh cậu cho đến khi cả hai bớt
xấu hổ mới cùng nhau trở về tòa kiến trúc phía Đông. Dù sao hắn đã tự hứa với
lòng rằng phải tuân thủ luật pháp, như cái cách mà gia đình đã luôn nuôi dạy hắn
từ bé. Thiếu niên chưa đủ 18 tuổi, ngay cả khi là cậu chủ động, chỉ cần vượt
quá giới hạn thì chắc chắn hắn là người sai. Hồ Đông Quan vẫn còn nhỏ, còn hắn
đã là một gã đàn ông trưởng thành rồi, trách nhiệm của hắn là phải bảo vệ và hướng
dẫn cậu, chứ không phải lợi dụng lòng tin của cậu. Thái Lê Minh Hiếu khẽ lắc đầu,
xua đi những suy nghĩ ma xui quỷ khiến trong đầu mình. Rõ ràng hắn rất khao
khát cậu, dù biết là không được phép nhưng hắn cũng đã bắt đầu tưởng tượng những
viễn cảnh không nên rồi. Quả là cực hình với hắn mà!
Hồ
Đông Quan dường như ngủ rất say sưa, không mảy may nghi ngờ gì vị Enigma mà cậu
đang rúc vào trong lồng ngực lại có những suy nghĩ đen tối với mình. Kể từ khi
sống cùng nhau, Thái Lê Minh Hiếu phát hiện ra Hồ Đông Quan rất mê ngủ. Nếu như
không phải vì niềm đam mê với kiến thức và khoa học, và cả muốn chơi cùng hắn,
thì Thái Lê Minh Hiếu nghĩ cậu có thể nằm bẹp trên giường ngủ cả ngày cũng được.
Có một hôm chủ nhật được nghỉ, hắn đợi mãi mà không thấy cậu dậy, bèn trộm vào
phòng muốn đánh thức cậu, Hồ Đông Quan trong cơn nửa tỉnh nửa mê, nghịch ngợm
kéo hắn xuống giường làm cái gối ôm hình người. Đến khi cậu phát hiện ra hắn
đang bị mình ôm cứng ngắc trên giường, thì mặt trời đã treo đến đỉnh rồi. Hôm ấy
Hồ Đông Quan cũng chăm chú ngắm nhìn Thái Lê Minh Hiếu, trộm lấy tay vẽ vài đường
lên sống mũi và gò má của hắn, nghịch ngợm một hồi cho tới khi cái ngón tay hư
thích chọt lung tung ấy bị hắn bắt lấy. Thái Lê Minh Hiếu bị cậu phá không ngủ
nổi nữa, mở to mắt nhìn cậu, khiến cho Hồ Đông Quan phải phì cười. Cậu lại rướn
người hôn nhẹ lên môi hắn, cậu nhớ cái cảm giác này. Hồ Đông Quan không muốn
nghĩ nhiều nữa, xấu hổ thì cứ xấu hổ đi. Cậu thích thì cậu hôn thôi.
Kể
từ hôm ấy, Thái Lê Minh Hiếu cảm thấy may mắn là Hồ Đông Quan cũng bớt ngại
ngùng hơn sau sự cố khó nói trong vườn hoa sơn trà. Cậu thường xuyên thoải mái
tựa vào lồng ngực hắn và thi thoảng ngủ quên mất. Do vậy mà không biết từ khi
nào, việc ngủ trưa đã chuyển thành ngủ cùng nhau như thế này. Cũng may là với
chút lý trí còn sót lại của hai người, thì cả cậu và hắn đều ngầm thừa nhận rằng
ban đêm tách riêng ra vẫn là tốt nhất.
Chỉ
có điều dạo gần đây hắn phát hiện ra Hồ Đông Quan dường như hơi thiếu ngủ. Buổi
chiều cậu có giờ học riêng, thi thoảng còn đi đến xưởng chế tạo và không cho hắn
theo cùng. Và sau bữa ăn tối cậu cực kỳ dễ ngủ gật trong lòng hắn, mỗi khi cả
hai dẫn nhau vào phòng chiếu phim, cùng xem những thể loại ưa thích rồi bàn luận.
Thái Lê Minh Hiếu chợt cảm thấy hơi khó hiểu. Dù là cậu có giờ học với lão
Thomas thì vẫn là cái thời gian biểu hệt như trước đây thôi, vậy thì điều gì
khiến cho cậu bị thiếu ngủ nhỉ? Hắn nghĩ ngợi mãi mà vẫn không ra.
Nhìn
xuống thiếu niên trong lồng ngực, Thái Lê Minh Hiếu từ từ nhắm mắt tĩnh tâm. Hắn
trộm quyết định trong lòng, tối nay nhất định phải đi xem xem cậu có chịu ngủ
đàng hoàng hay không.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét