Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 22: Hoa sơn trà.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 22: Hoa sơn trà.

Sau khi Thái Lê Minh Hiếu khỏi bệnh, Hồ Đông Quan cũng dần bắt tay vào nghiên cứu những bản vẽ trong tòa lâu đài. Và vì vậy, khi chỉ vừa được ân chuẩn xuống khỏi giường bệnh, Thái Lê Minh Hiếu đã ngay lập tức bận rộn làm trợ lý tự nguyện cho cậu. Hắn quay lại phòng nghỉ của robot, vừa xin lỗi vừa nài nỉ lão Thomas nửa ngày trời, mới xin phép được lão cho cả hai đem bản vẽ ra nghiên cứu. Hồ Đông Quan cũng tranh thủ dỗ ngọt lão bằng cách kiểm tra lại các bộ phận trên người Thomas, rồi cùng lão đàm đạo và thiết kế lại một số chỗ để cải thiện chức năng. Kiến thức về khoa học và thiết kế máy móc của cậu đến từ nền văn minh của Adonis, cho nên về góc nhìn và khả năng cải tạo có phần vượt trội hơn so với cách thiết kế của những robot trong lâu đài này. Lão Thomas nghe đến đâu liền hứng thú gật gù đến đấy, chỉ hận không thể được gặp Hồ Đông Quan sớm hơn, biến cậu thành học trò cưng của mình.

Trong lâu đài có tầm hơn ba mươi robot chế tạo và gia công bộ phận, phần lớn là trợ thủ đắc lực của Thomas. Sau khi nhận bản vẽ và phương án ghi chú tỉ mỉ về chất liệu từ tay Hồ Đông Quan, những robot chế tạo đó đã tức tốc cải thiện lại tình trạng “xương khớp” cho thầy Thomas của mình, giúp cho lão dường như trẻ ra thêm chục tuổi. Lão bắt đầu hoạt động gần như là mỗi ngày, trở thành một người thầy cực kỳ tận tâm chỉ dẫn cho Hồ Đông Quan từng chút một. Và vì vậy, lớp khoa học một thầy hai trò, gồm lão Thomas, Hồ Đông Quan và Thái Lê Minh Hiếu, được diễn ra hàng ngày trong thư viện, thi thoảng sẽ chuyển sang xưởng chế tạo trong lâu đài nếu cần thực nghiệm.

Trải qua cảnh tượng này mỗi ngày, Thái Lê Minh Hiếu hơi có chút cảm giác cô đơn, vì rất nhiều điều bọn họ nói hắn đều không hiểu. Dẫu vậy, hắn vẫn lặng lẽ mỉm cười đứng sang một bên và quan sát, bởi đã lâu rồi lão Thomas mới hứng khởi và nói nhiều như vậy. Quả nhiên chỉ khi gặp đúng trò thì thầy mới có đất để phát huy mọi sở trường của mình.

Nhưng ngày hôm nay thì dường như là không được rồi. Thái Lê Minh Hiếu không biết có phải do cơn mưa mùa xuân đã khiến cho hắn bị ấm đầu, hay do giọng nói mềm mại như đang thỏ thẻ nài nỉ của Hồ Đông Quan, mà hắn đã đi đến một quyết định, dù chắc chắn sẽ khiến cho lão Thomas phải mắng và cằn nhằn hắn mãi đến hơn nửa tháng sau: cúp học.

Hai chàng thanh niên đang độ tuổi nhiệt huyết nhất của tuổi trẻ, lén lút cùng nhau rời khỏi tòa kiến trúc phía Đông trong bí mật, trút bỏ cái vỏ bọc học sinh ngoan chăm chỉ đến thư viện mỗi ngày, chỉ để lại một lời nhắn đầy hối lỗi trên bàn làm việc của thầy Thomas. Thái Lê Minh Hiếu nắm tay Hồ Đông Quan chạy như bay, hướng về con đường hoa lê trắng dẫn đến tháp Tây. Một cơn gió thoảng qua, vài cánh hoa đã hơi tàn rơi xuống nhè nhẹ, giống như là tuyết giữa mùa xuân. Hồ Đông Quan ngẩng đầu nhìn khung cảnh vừa lãng mạn vừa nên thơ ấy, rồi hướng mắt về bóng lưng cao lớn và vững chãi vẫn đang kéo tay mình cùng chạy ở phía trước. Con tim cậu bỗng đập nhanh hơn. Một cảm xúc vừa hạnh phúc vừa vụng trộm lan tràn trong không khí, khiến cho cậu đột nhiên nghĩ rằng… chỉ cần ở bên cạnh người đàn ông này thì sẽ không bao giờ cảm thấy hối hận. Rất nhiều năm sau đó, cảnh tượng ấy vẫn còn in mãi trong đầu của Hồ Đông Quan, và mỗi lần nhớ đến nó, cậu mới nhận ra mình đã yêu hắn từ lúc nào rồi chẳng biết.

Thái Lê Minh Hiếu dẫn Hồ Đông Quan vào một con đường mòn nhỏ hướng đến phía sau của tháp Tây, tòa kiến trúc mà cậu và hắn vẫn về đó mỗi ngày để sinh hoạt nghỉ ngơi. Lúc này thì Hồ Đông Quan mới nhận ra đây là một nơi đặc biệt đến mức nào. Cửa sổ phòng ngủ của cậu lẫn hắn vốn hướng về phía Đông, thường xuyên đón những ánh nắng đầu tiên trong ngày ló dạng sau rừng cây, dát vàng lên khu vườn hoa và cánh rừng lá phong rộng lớn trong lâu đài, nên cậu cũng không để ý phía sau tòa tháp Tây này có những gì. Đập vào trước mắt Hồ Đông Quan lúc này là một khu vườn nhỏ trồng toàn hoa sơn trà, nhưng thay vì nở rộ trên cành, thì hai bên đường mòn trải đầy những đóa hoa màu đỏ trên mặt đất. Phía trên là hàng cây đang dần trở lại với sắc xanh của nó, chỉ còn điểm xuyết vài đóa sơn trà vẫn còn kiên cường trụ lại như thể lưu luyến chưa muốn rời đi. Còn bên dưới ngập tràn sắc đỏ, tạo thành một tấm thảm hoa tự nhiên, báo hiệu sự kết thúc vòng đời của loài hoa này mỗi năm. Bước chạy của cả hai chậm dần rồi chuyển sang tản bộ, và Thái Lê Minh Hiếu thong thả nắm tay Hồ Đông Quan, vừa đi vừa ngắm nhìn khung cảnh xung quanh. Mùi hoa sơn trà nhàn nhạt tản ra trong không khí, không biết là do pheromone của cậu hay do khu vườn này nữa.

“Đây là khu vườn duy nhất mà tự tay anh trồng và chăm sóc đó. Năm nào vào cuối mùa thu, anh cũng trông chờ loài hoa này nở. Sớm nhất vẫn phải đợi đến đầu tháng 11, có lẽ vì thời tiết chuyển lạnh nhanh.” Thái Lê Minh Hiếu nghiêng đầu sang giải thích cho cậu. “Từ khi em đến đây, anh luôn nghĩ mùi pheromone của em sao mà vừa khéo, giống hệt như những đóa sơn trà màu đỏ này. Vừa mạnh mẽ kiên cường trong băng giá, cũng vừa mãnh liệt và dứt khoát. Anh không thích dạo trong khu vườn này vào mùa xuân, bởi lẽ đó cũng là lúc những đóa hoa này rơi xuống. Mỗi lần rơi đều là rơi cả đóa, không một chút kiêng dè, dù có cố gắng cách mấy cũng vậy. Rõ ràng là đang trong trạng thái vô cùng xinh đẹp ấy, nhưng không cần báo trước, cứ muốn rơi là sẽ rơi. Là loài hoa tuyệt tình nhất mà anh từng thấy, nhưng cũng vì thế mà anh không thể nào rời mắt được, chỉ còn cách mỗi năm đều phải nâng niu chiều chuộng chúng thật nhiều, để khi còn ở trên cành sẽ luôn là những đóa hoa rực rỡ và kiêu hãnh nhất.”

Lần đầu tiên Hồ Đông Quan nghe Thái Lê Minh Hiếu nói nhiều đến vậy, về một thứ mà hắn thích. Cậu tự hỏi có phải ban đầu chỉ là do hắn chán quá nên muốn giết thời gian hay không, nhưng nhìn vào đôi mắt chó con lấp lánh thoáng buồn ấy, Hồ Đông Quan nhận ra hắn đang nói thật lòng mình. Thái Lê Minh Hiếu yêu loài hoa này, dù nó thật đỏng đảnh yêu kiều. Hoa sơn trà vốn dĩ mỗi năm chỉ nở rộ vào mùa đông lạnh giá, muốn thưởng thức còn phải chịu đựng cái thời tiết mà chẳng người bình thường nào thích cả. Nhưng cũng vì vậy mà ở Adonis nó được trồng rất nhiều, và dường như nở quanh năm, bởi nơi hành tinh đầy tuyết này thì đông hay hạ cũng chẳng khác nhau là mấy.

Hoa sơn trà đối với Hồ Đông Quan cũng là một loài hoa rất đặc biệt, bởi cái lần suýt chút nữa đi lạc mất trong cơn bão tuyết năm ấy, anh trai nhỏ không nhớ rõ mặt đã cứu cậu về, còn tặng cho cậu một đóa sơn trà đỏ xinh đẹp. Vài năm sau đó, cậu dần dần có pheromone ngày càng rõ rệt, cũng là mùi hương của hoa sơn trà nở trong tuyết. Một cảm giác kỳ lạ dâng lên trong lòng Hồ Đông Quan. Cậu và loài hoa này dường như có một mối duyên nợ nào đó. Và có lẽ vì chàng trai trước mặt vốn yêu những đóa sơn trà đỏ, nên từ ngày đầu tiên gặp gỡ, hắn lại càng dễ dàng tin tưởng, nuông chiều cậu.

Hồ Đông Quan chưa từng dám hỏi rõ, Thái Lê Minh Hiếu rốt cuộc là thích con người hay là pheromone của cậu hơn. Thi thoảng suy nghĩ bất an ấy lại vụt qua trong đầu, bởi sâu thẳm trong tim Hồ Đông Quan luôn biết, cậu vốn là một kẻ bi quan. Người khác nhận xét rằng cậu lúc nào cũng trao đi phương diện tích cực cho người khác, nhưng về phần bản thân thì lại có những suy nghĩ tiêu cực, hà khắc với chính mình. Hồ Đông Quan vốn lớn lên trong tình thương của cha mẹ và hai anh chị, nên cậu có chút sợ hãi đối với những người lạ mặt, bởi lẽ cậu không giỏi nhìn người. Trước đây đã từng có lúc vì không đề phòng mà bị người khác cướp thành quả nghiên cứu, cậu chỉ nín nhịn không hé một lời, im lặng phản công bằng cách trở nên ngày một giỏi hơn, vượt qua những kẻ xấu kia để chứng minh bản thân mình. Và cũng vì thế, Hồ Đông Quan chưa bao giờ dám tin mình sẽ được yêu thương nhiều đến vậy từ những người mới quen biết. Chỉ là cậu hay giấu nó vào trong, dựng lên một màn chắn, để không ai phát hiện ra ngoại trừ những người cực kỳ thân thiết.

Sự bi quan ấy lúc nào cũng quẩn quanh trong lòng Hồ Đông Quan, khiến cho cậu chưa từng dám rung động với ai, chưa từng dám để ai bước vào trong lòng mình. Cho đến khi Thái Lê Minh Hiếu đột nhiên xuất hiện, cứu lấy cha Hồ, rồi cưu mang luôn cả cậu, Hồ Đông Quan mới nhận ra cậu chưa từng để bản thân thả lỏng sự phòng bị với một người nhiều đến mức này. Có lẽ vì tận đáy lòng, cậu tin hắn là một người tốt. Và cậu thích hắn. Thích cái cách hắn luôn dịu dàng nuông chiều cậu, thích cái cách hắn hoàn toàn trái ngược với tòa lâu đài lạnh lẽo này, lúc nào cũng nhanh chóng điều chỉnh trạng thái của bản thân và sống thật tích cực. Một người mang nhiều năng lượng tươi sáng như Thái Lê Minh Hiếu, liệu có cảm thấy mệt mỏi khi ở cạnh mình không nhỉ? Hồ Đông Quan tự hỏi. Chính cậu cũng cảm thấy sợ rằng, nếu như hắn biết, liệu rằng những cảm xúc tiêu cực này có khiến cho hắn trở nên chùn bước hay không.

“Sao thế? Em cảm thấy không khỏe chỗ nào hả?”

Thái Lê Minh Hiếu dường như cảm nhận được nỗi bất an trong lòng Hồ Đông Quan, hắn áp nhẹ hai bàn tay âm ấm lên đôi má của cậu. Hồ Đông Quan nhìn ánh mắt lo lắng của hắn, vui vẻ lắc đầu. Cậu không muốn suy nghĩ nhiều nữa. Một người bị giam cầm lâu như Thái Lê Minh Hiếu lại vẫn có thể luôn sống tích cực như vậy, dường như sự lạc quan của hắn đã dần dần lây nhiễm sang Hồ Đông Quan. Từ lúc sống cùng hắn, cậu đã bắt đầu học được cách bớt đi những suy nghĩ bi quan hơn về chính mình. Và cậu thích cả cái cách hắn nuông chiều nhưng vẫn tôn trọng cậu như một Alpha, khác hẳn với những Alpha khác vẫn luôn trêu đùa khi nhìn thấy gương mặt quá mức xinh đẹp của cậu. Hồ Đông Quan nhận ra bản thân có nhiều điểm cuốn hút hơn cậu nghĩ, nhất là mỗi khi thấy ánh mắt chó con đầy si mê của Thái Lê Minh Hiếu đang nhìn mình.

Thiếu niên trẻ tuổi vươn tay ôm lấy chàng trai trước mặt, đặt lên môi hắn một cái hôn nhẹ. Nhìn thấy đôi mắt vừa hoang mang vừa mừng rỡ của Thái Lê Minh Hiếu, Hồ Đông Quan khẽ bật cười rồi đẩy hắn ngã xuống thảm hoa. Cậu ngồi trên người hắn mà đè xuống một nụ hôn thật sâu, chiếm lấy mọi ưu thế chủ động, luồn tay vào vạt áo và sờ lên khuôn ngực rắn chắc của hắn. Thái Lê Minh Hiếu cũng rất nuông chiều, để mặc cho cậu lộng hành, chỉ còn cách nắm lấy eo Hồ Đông Quan để giữ cho cậu khỏi ngã.

Cơn gió mùa xuân lại thổi nhẹ qua khu vườn, làm cho hương thơm của những đóa sơn trà và mùi cỏ ngọt lại hòa quyện vào nhau. Vài robot làm vườn đi ngang qua chợt khựng lại, rồi bèn chủ động lùi bước rẽ sang nơi khác, để lại một góc nhỏ trong khu vườn bí mật, nơi hai thân ảnh đang quấn quít lấy nhau không rời.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến