Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 21: Không nói ra.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 21: Không nói ra.

Cơn mưa mùa xuân cũng dần ngơi bớt, bây giờ chỉ còn lại những hạt nước nhè nhẹ rơi tí tách. Vừa ngắm nhìn mặt hồ chầm chậm loang ra những vòng tròn nhỏ giống như nhịp điệu của một bản nhạc du dương, Thái Lê Minh Hiếu vừa ngẫm nghĩ một chút và nói.

“Em có có muốn chạy về lâu đài không? Tuy mưa đã vơi nhưng vẫn không biết khi nào mới tạnh, lúc này chạy về thì chắc không đến nỗi nào. Em mặc áo của mình vào đi, rồi dùng áo khoác của anh để che.”

“Anh mới vừa khỏi bệnh không lâu đó. Câu cuối phải là em nói với anh mới đúng.”

Hồ Đông Quan cầm áo của mình rồi nhét vào tay Thái Lê Minh Hiếu. Hắn dịu dàng nhìn cậu, rồi nhanh chóng tròng chiếc hoodie lên nửa người trên trắng nõn đang trần trụi khiến cho Hồ Đông Quan không kịp phản kháng, chỉ biết ló cái đầu ra khỏi cổ áo nhìn hắn với đôi mắt hậm hực hờn dỗi.

 “Nghe lời anh. Enigma có khả năng phục hồi rất phi thường. Anh cũng biết là Alpha như em chẳng sợ gì cả, nhưng mà… anh không nỡ để em chịu lạnh. Bạn nhỏ xứ tuyết đến đây mà vẫn suốt ngày rúc người trong chăn và những chiếc áo dài tay như em, nhìn thế nào cũng biết ngay là một bạn nhỏ cực kỳ thích không gian ấm áp.”

Hồ Đông Quan chớp chớp mắt, ngoan ngoãn đưa tay ra để hắn luồn tay áo và mặc vào cho mình. Thái Lê Minh Hiếu bật cười, cẩn thận chăm cậu như chăm một đứa trẻ, mà dù sao thì tuổi của cậu… vẫn còn là một đứa trẻ thật.

Đợi hắn chỉnh trang phục cho cậu xong, Hồ Đông Quan cầm chiếc áo còn lại của hắn và khoác lên đầu cả hai người, nhất quyết bắt hắn phải che cùng mình, rồi cùng nhau chầm chậm chạy ngược về phía lâu đài. Thái Lê Minh Hiếu quen đường dẫn cậu tới một cánh cửa bên hông của tòa kiến trúc phía Đông, hóa ra nơi này dẫn đến phòng giặt ủi. Hai robot giúp việc đang nhàn nhã gấp quần áo ở trong đó, nhìn thấy chủ nhân quay về thì lập tức đến đưa khăn sạch cho cậu và hắn, sau đó còn chu đáo đặt hai bộ quần áo để thay ở ngay bên cạnh.

Thái Lê Minh Hiếu choàng khăn tắm lên cái đầu nhỏ xinh của Hồ Đông Quan và lau thật khô những giọt nước còn vương trên tóc cậu. Cậu cũng bắt chước vò vò đầu cho hắn y hệt, khiến cho hắn phải cúi người xuống một chút để cậu dễ dàng hành sự. Rồi Thái Lê Minh Hiếu chỉ sang phòng thay đồ ngay bên cạnh, bảo cậu mau đi thay quần áo ướt ra. Hồ Đông Quan nhận thấy trên tay mình dường như lại là một bộ xiêm y mới toanh nữa. Từ khi đến đây, hình như cậu đã kích hoạt hứng thú sáng tạo vô hạn của Marry, mỗi ngày lúc nhàn rỗi đều liếc thấy cô đang hí hoáy vẽ một cái gì đó. Và khi cô hoàn thành nó thì ngay sáng hôm sau, thể nào cậu cũng sẽ trở thành người mẫu đầu tiên thử bộ trang phục do cô thiết kế. Lần này là một chiếc áo sơ mi bằng vải voan lụa trắng, điểm xuyết thêm vài đường vải voan màu xanh trời, và một chiếc nơ cổ cùng màu. Đến chiếc quần cạp cao màu lam cũng có phần đai thắt lưng phối chất liệu và phong cách tương tự. Giày cũng được robot giúp việc đổi sang một đôi bốt lam gót thấp, có cổ cao hơn mắt cá chân một chút, ôm lấy cổ chân mảnh khảnh của cậu.

Hồ Đông Quan thay xong quần áo mới và bước ra thì nhìn thấy Thái Lê Minh Hiếu cũng vận một bộ y phục gần như giống hệt của mình, chẳng qua thiết kế của nó có hơi… phong phanh một chút, với phần vạt áo có viền vải voan màu xanh trời, đan chéo vào nhau và không có phần lớn cúc áo phía trên, để lộ ra một phần bộ ngực rắn rỏi với làm da hơi ngăm đầy khỏe mạnh. Và hắn đang toe toét cười nhìn cậu. Đôi má Hồ Đông Quan hơi ửng hồng. Marry không chỉ đam mê thiết kế thời trang, mà cô còn rất nhiệt tình trong việc sáng tác ra những trang phục đôi cho cả hắn và cậu. Chẳng biết những robot có trí thông minh nhân tạo này đang nghĩ cái gì nữa.

“Hợp với em lắm đó.”

Thái Lê Minh Hiếu tiến đến và khom người xuống, vươn bàn tay ra đặt ở tư thế mở và chờ đợi để cho Hồ Đông Quan nắm lấy. Rồi hắn lịch thiệp dẫn cậu đến phòng ăn gần nhất, nơi có một chiếc bàn nhỏ và hai chiếc ghế được đặt sẵn bên khung cửa sổ có mái vòm. Dựa theo sở thích của cậu, bữa sáng hôm nay thay vì pancake thì là soufflé với sốt kem và dâu tươi. Dù là Max vẫn hay càm ràm ăn uống như thế này chẳng khoa học tí nào, nhưng cuối cùng dưới sự cưng chiều của Thái Lê Minh Hiếu đối với Hồ Đông Quan, vị bác sĩ cùng các robot trợ lý buộc phải bắt tay vào tự thiết kế món ăn dinh dưỡng cho cả hai rồi gửi thực đơn và công thức đến nhà bếp.

“Ngon thật đó, không bị quá ngọt.” Hồ Đông Quan ăn đến là ngon miệng. “Nếu mà cha em còn ở đây chắc ông ấy cũng không thể từ chối món này.”

Thái Lê Minh Hiếu mỉm cười nhìn cậu. Khúc mắc trong lòng hắn lại chợt trỗi dậy khi Hồ Đông Quan một lần nữa nhắc tới cha mình. Hắn ngập ngừng mãi, cuối cùng vẫn quyết định hỏi thẳng.

“Đông Quan, vì sao hôm đó nói chuyện với cha… em không nói ra việc anh là Enigma?”

Hồ Đông Quan ngẩng đầu, nuốt nhẹ miếng bánh nhỏ còn đang trong miệng, chớp chớp đôi mắt hồ thu nhìn hắn.

“Tại vì em nghĩ là không cần thiết thôi.” Cậu hơi chột dạ nói. “Dù sao lần đầu gặp nhau của chúng ta… cũng không được bình thường cho lắm, giải thích một hồi kiểu gì cũng sẽ khiến cha em nghi ngờ. Hơn nữa, là do anh không nói cho ông ấy ngay từ đầu.”

“Khụ khụ…”

Thái Lê Minh Hiếu đang nhấp một ngụm nước hòng che đi sự lo lắng, nghe xong câu nói của cậu thì suýt sặc. Hồ Đông Quan bật cười lém lỉnh nhìn hắn. Hóa ra không chỉ có một người làm chuyện xấu sợ bị phát hiện.

“Thật ra cha em về phương diện cảnh giác đối với những gì liên quan tới Alpha và Omega có hơi… đầy khuyết điểm một chút.” Cậu tiếp tục giải thích. “Ngày xưa ông ấy và mẹ em là thanh mai trúc mã, là mối tình đầu của nhau. Vừa đến tuổi trưởng thành liền kết hôn, nên lịch sử tình trường cũng chỉ vọn vẹn có một người. Ông ấy không hứng thú với sinh học và phương diện giới tính, lại không có nhiều trải nghiệm, nên đối với những đứa con là Alpha thì em nghĩ là ông có hơi tin tưởng quá mức. Với chị gái Alpha của em cũng vậy, chị ấy đi đâu, làm gì, hay yêu đương với ai, cha em cũng không cấm cản, chỉ căn dặn nếu gặp Omega hay Beta thì nhớ phải đối tốt với người ta. Em đoán ông ấy nghĩ anh là một Alpha vì ban đầu em cũng như thế. Mà Alpha và Alpha ở chung một chỗ, trong mắt cha em lại càng tuyệt đối an toàn.”

“Xin lỗi, anh không nên giấu ông ấy.”

Thái Lê Minh Hiếu áy náy nhìn Hồ Đông Quan. Cậu khẽ lắc đầu cho qua.

“Em hiểu vì sao anh không nói về Enigma với cha em, vì nó liên quan nhiều tới thân thế của anh, và cả năng lực mà anh sở hữu. Nếu là em thì cũng thật khó mà tiết lộ ngay một chuyện như vậy với người lạ lần đầu gặp. Chỉ là… em cũng không ngờ anh lại nói với em về Enigma nhanh như thế.”

Không ít lần, Hồ Đông Quan cũng tự hỏi vì sao Thái Lê Minh Hiếu lại tin tưởng mình nhanh đến vậy. Nhưng khi cậu nghiền ngẫm lại tốc độ phát triển mối quan hệ giữa mình và hắn, chính cậu cũng phải ngạc nhiên vì mình cũng tin tưởng hắn quá nhanh, không một chút nghi ngờ. Điều này không giống cậu cho lắm. Tuy rằng Hồ Đông Quan hay bị nhận xét là cậu cứ luôn nhìn vào điểm tốt của người khác nên dễ bị người ta lợi dụng điều đó, nhưng cậu biết chính mình cũng không phải một đóa hoa mềm mặc người nhào nặn xâu xé. Cậu chỉ là nguyện ý tin vào những điều tốt đẹp, vì cuộc sống ở Adonis cũng đã khá khó khăn so với nhiều người rồi. Hồ Đông Quan luôn nghĩ mình là đứa trẻ may mắn, vào năm cậu 5 tuổi suýt nữa lạc trong cơn bão tuyết đã gặp được một người lạ mặt cứu mạng mình. Vì đã từng được đối đãi bằng tình yêu và sự tử tế, ngay vào lúc nguy hiểm nhất, nên cậu cũng muốn mình có thể là một người lạ trao đi sự tin tưởng và lòng tử tế với những người mình sẽ gặp trong tương lai.

“Anh cũng không biết vì sao nữa.” Thái Lê Minh Hiếu mở lời sau một lúc im lặng. “Lần đầu gặp em, anh đã cảm thấy vô cùng gần gũi thân thiết. Anh cũng từng nghĩ liệu có phải do pheromone ảnh hưởng hay không. Nhưng nghĩ mãi thế nào thì anh cũng chỉ nghĩ ra được một điều… đối với anh, em là người đầu tiên, cũng là người duy nhất làm cho anh không một chút nghi ngờ.”

Đôi mắt chó con của Thái Lê Minh Hiếu lại nhìn thẳng vào Hồ Đông Quan, như thể đang làm nũng với cậu. Câu nói của hắn không khỏi khiến cậu cảm thấy vui sướng trong lòng. Cậu lặng im nhâm nhi tách trà hoa hồng buổi sớm, cùng hắn chậm rãi kết thúc bữa ăn sáng của mình. Đến khi robot giúp việc dọn hết những cái dĩa trống trên bàn, Hồ Đông Quan mới rướn người nắm lấy bàn tay của Thái Lê Minh Hiếu.

“Làm sao bây giờ, hôm nay em chẳng còn tâm trí nào để học nữa.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến