Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 9: Đi cùng.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 9: Đi cùng.

“Rột rột!”

Đang ngắm nhìn Hồ Đông Quan say sưa kể chuyện cho cha mình nghe, Thái Lê Minh Hiếu đột nhiên nghe vài âm thanh kỳ lạ. Cả ba người đều hơi khựng lại một lúc, rồi hắn phải che miệng nén cười vì phát hiện ra âm thanh ấy đến từ bụng của cậu. Hồ Đông Quan ngại ngùng vùi mặt vào ngực cha mình, ló ra cái đầu xù và đôi mắt chớp chớp nhìn hắn, khiến cho hắn có ảo giác rằng cậu đang đe dọa: “Anh dám cười tui!”.

Tối hôm qua, Thái Lê Minh Hiếu chỉ có thể dặn dò Marry xuống bếp làm cho Hồ Đông Quan một cốc chanh mật ong nóng cho ấm bụng, vì cậu nói rằng cậu không đói. Nhưng bây giờ cũng sắp quá giờ ăn sáng rồi, hẳn là cái bụng của bạn nhỏ xinh đẹp trước mặt cũng bắt đầu biểu tình.

“Đói rồi phải không? Chú Hồ chắc cũng chưa ăn gì mà đã đến thư viện rồi.”

Thái Lê Minh Hiếu vỗ hai tay vào nhau, gọi vài robot tới. Lúc này Hồ Đông Quan mới nhận ra binh đoàn robot trong tòa kiến trúc phía Đông này rất là hùng hậu, ngay lập tức đã có sáu vị giúp việc đến nhận lệnh. Cũng khá là hợp lý khi so sánh diện tích của nơi này với tòa tháp mà cậu vừa từ đó sang. Nhưng hôm, qua căn phòng mà Thái Lê Minh Hiếu dắt cậu vào để bôi thuốc giống như là phòng ngủ riêng của hắn vậy, chí ít là nó tràn ngập hơi thở của hắn, và có dấu vết của đồ đạc đã qua sử dụng lâu dài. Thái Lê Minh Hiếu không ngủ lại trong tòa lâu đài xa hoa phía Đông này, mà lại chọn ở tòa tháp đơn độc phía Tây. Và trên đỉnh tòa tháp ấy là căn phòng có chiếc đàn piano màu bạc mà hắn tự nhốt mình vào trong đó, nơi cả hai người lần đầu gặp gỡ nhau.

Hai cha con cậu đứng lên và đi theo Thái Lê Minh Hiếu, đến một căn phòng cách đó không xa, nơi đã bày sẵn một chiếc bàn dài, có cửa sổ mở ra cạnh khu vườn và bên trong tràn ngập ánh nắng dìu dịu của buổi sáng.

“Cảm ơn.”

Robot hầu gái đặt một dĩa bánh mỳ lát mới nướng nóng hổi, hai cái trứng chiên, xúc xích và rau củ, kèm một lọ mứt dâu tằm lên bàn nơi vị trí Hồ Đông Quan vừa ngồi xuống. Cậu vô thức cảm tạ theo thói quen, như vô số lần cậu vào một quán ăn nào đó và được phục vụ. Thái Lê Minh Hiếu ngồi ở đối diện và bên cạnh cha cậu, nhìn Hồ Đông Quan với ánh mắt tán thưởng. Hắn đã thết đãi rất nhiều người lạ mặt đến với lâu đài này, nhưng chỉ có cha con họ là hai người thật sự xem những robot xung quanh như người thật mà đối đãi. Với Marry, Tom và bé Xám cũng vậy. Và dù đang rất đói bụng, cậu vẫn lễ phép mời mọi người trên bàn ăn rồi mới động dao nĩa.

Cắn lát bánh mì nóng giòn với miếng trứng chiên lòng đào đặt lên trên, lòng đỏ hơi chảy túa ra bề mặt bánh, béo ngậy và rất thơm. Hồ Đông Quan ăn mà vui vẻ đến mức đôi mắt nhỏ của cậu híp lại và cong cong lên. Ăn xong được một miếng bánh mì lớn, cậu mới chợt khựng lại, hỏi.

“Nơi này có thể nuôi gia súc sao?”

Cha Hồ bật cười, xoa xoa mái tóc xù của Hồ Đông Quan.

“Cha đang tự hỏi khi nào con mới nghĩ đến điều này. Không thể. Từ trường nơi này quá mạnh nên không có loài động vật nào bén mảng tới, nên cha cũng không rõ nguồn gốc của những loại thực phẩm này. Nhưng mà cha đã tự mình trải nghiệm được hơn một tuần rồi, ngon phết đấy!”

“Mỗi ngày đều sẽ có robot từ bên ngoài mang thực phẩm tươi vào.” Thái Lê Minh Hiếu đáp lời. “Tôi cũng như ông ấy thôi, dù sống ở đây rất lâu nhưng tôi không hề biết nguồn gốc của chúng. Nhưng mà yên tâm, những bạn bè trong lâu đài của tôi đều có thể tin cậy được, chí ít là chưa trúng độc bao giờ.”

“Haha, cậu trai này đúng là ăn nói thú vị thật đấy.” Cha Hồ vỗ lên vai Thái Lê Minh Hiếu một cái. “Quan Quan, con mà tiếp xúc với cậu ấy một thời gian sẽ không ngờ đến đâu, còn biết cả đùa giỡn, hơn nữa vô cùng hài hước.  Chứng kiến cậu ta ngồi trò chuyện với robot thôi cha cũng có thể viết ra được mười mẩu truyện hài.”

Thái Lê Minh Hiếu ngại ngùng gãi lên vành tai, liếc nhìn Hồ Đông Quan một chút. Cậu đang híp đôi mắt cười nhìn hắn, tiếp tục ăn miếng bánh thứ hai, không hề chú ý vệt trứng lòng đào vẫn còn vương lại trên khóe môi. Đôi môi đỏ hồng tương phản trên làn da tuyết trắng, vì đang ăn nên thi thoảng sẽ hơi chu chu ra như một em bé. Thái Lê Minh Hiếu khẽ nuốt nước miếng rồi nghiêng đầu sang chỗ khác. Những hình ảnh không đứng đắn và tội lỗi của ngày hôm qua lại hiện lên trong đầu. Hắn quên mất chuyện cầu xin cậu đừng kể ra với cha mình, nhưng dường như sáng nay, trong câu chuyện của Hồ Đông Quan khi đối thoại với cha vẫn luôn rất khéo léo né tránh nụ hôn ấy. Điều đó vừa khiến hắn cảm kích, mà cũng vừa mang theo một chút mất mát không rõ nguyên do.

Sau khi đã lấp đầy cái bụng rỗng, cả ba người quyết định quay lại thư viện. Thái Lê Minh Hiếu lấy ra một tấm bản đồ của tòa lâu đài và khu vực xuất hiện lỗ hổng xung quanh, Hồ Đông Quan nhận thấy trên đó có khá nhiều ghi chú cả cũ lẫn mới. Nét chữ mới thì cậu nhận ra là của cha mình, có vẻ như cha Hồ đã cùng hắn nghiên cứu về con đường để thoát khỏi đây và quay trở lại Adonis được một thời gian. Nghĩ tới đó, cậu mới sực nhớ ra.

“Anh sẽ đi cùng chúng tôi chứ?”

Thái Lê Minh Hiếu hơi sửng sốt, rồi hắn buồn bã lắc đầu, tuy là khóe môi vẫn nhoẻn miệng cười.

“Tôi không thể rời đi. Đã thử rất nhiều cách rồi, dù là cách nào thì cũng phải có sự trả giá, nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể nào bước ra ngoài bức tường ấy.”

Hắn ngập ngừng một lát, rồi kéo ống tay áo lên để lộ ra một vết sẹo dài, tuy là đã hơi mờ nhưng cũng có thể mường tượng ra được tình trạng lúc bị thương không nhẹ.

“Để mã gene của tôi được cài đặt vào những robot bên trong lâu đài này, toàn quyền quyết định với chúng, tôi phải chấp nhận một giao kèo, đó là đồng thời đăng ký mã gene cho bức tường giám sát bên ngoài. Chỉ cần vượt qua ranh giới sẽ lập tức kích hoạt những chùm tia sáng có khả năng xâu xé da thịt. Đây là kết quả của lần đầu tiên thử.”

Hồ Đông Quan nắm lấy tay Thái Lê Minh Hiếu, run rẩy sờ nhẹ lên vết sẹo mờ. Cậu không biết phải nói gì để an ủi hắn, cuối cùng chỉ có thể thốt lên một câu mà chính cậu cũng cảm thấy rất vô ích.

“Có đau không…?”

“Tôi cũng chả nhớ, thử một lần là bất tỉnh luôn.” Hắn cười hì hì, như thể đang kể về câu chuyện của ai khác chứ không phải của mình. “Có lẽ cái mạng của tôi vẫn còn có giá trị nên vẫn được giữ lại. Trước đây khi có người lạ đến lâu đài, không phải là tôi chưa từng cùng họ cố gắng thử, nhưng chỉ cần một sợi tóc của tôi vượt qua hàng rào thì cũng chịu kết cục tương tự. Người khác đi được, nhưng tôi thì không. Có lẽ tôi sợ chết, nên từ đó về sau cảm thấy cứ sống ở đây cũng không còn quá tệ nữa.”

Hồ Đông Quan mím chặt môi. Ai cũng có quyền được sống, nhưng bị giam cầm suốt đời ở nơi không có bóng người như thế này, có thật sự là đã được sống không? Cậu không biết kẻ đã gây ra những chuyện này là ai, có mục đích gì. Nhưng những dòng chữ viết trong quyển sách ấy, “đối tượng đặc biệt cần được giám sát và theo dõi”, khiến cho Hồ Đông Quan cảm thấy phẫn nộ. Bị phân hóa thành giới tính nào là điều không có ai được phép chọn lựa từ khi sinh ra. Nếu chỉ vì có những năng lực vượt trội hơn người, rồi bị xem như một vật sở hữu có giá trị lợi dụng như thế, thì những đấu tranh trước đây của nhân loại cho bình đẳng giới còn nghĩa lý gì nữa.

“Cha cũng đã tìm kiếm vài ngày rồi. Nơi này dường như không có trên bản đồ vũ trụ.” Nhận thấy tâm trạng bất ổn của con trai, nhà khoa học chuyển chủ đề. “Nhưng nhiều người khác trước đây đều đến được qua lỗ hổng, thì việc tìm đến cứu trợ ở bên ngoài không phải là điều không khả thi. Khoa học ở đây thua chúng ta nhiều bậc. Cha đã nói với Hiếu, rằng nếu như quay về được Adonis, cha nhất định sẽ tìm cách để giúp đỡ cậu ấy. Hơn nữa, môi trường sinh trưởng của nơi này có thể là chìa khóa quan trọng cho tương lai của Adonis. Chúng ta không chỉ giúp cậu ấy, mà còn giúp cả chính mình.”

“Cháu tin chú chắc chắn làm được, chú là nhà khoa học cơ mà!” Thái Lê Minh Hiếu tươi cười nói, rồi hắn nắm lấy bàn tay của Hồ Đông Quan, để cậu khỏi phải vì không cam lòng mà cứ muốn xoa vết sẹo của hắn mãi. “Tôi tin cậu và cha cậu nhất định sẽ tìm được cách. Tôi ở đây đợi hai người.”

Hồ Đông Quan nhìn vào đôi mắt chó con của hắn, dường như lúc nào cũng mở to và sáng lấp lánh, nhưng lại chẳng khiến cậu dễ chịu thêm chút nào. Cậu tự hỏi vì sao, vì sao phải chịu đựng hết thảy mọi sự cô đơn và mơ hồ lâu đến thế, mà hắn vẫn có thể cười hihi như vậy được.

Cậu rút tay mình ra khỏi tay hắn, bắt đầu lấy giấy bút ra để vẽ và nghiên cứu. Nếu chưa có ai làm được thì cậu sẽ làm. Cậu sẽ là người cứu hắn. Hồ Đông Quan muốn Thái Lê Minh Hiếu được bước ra khỏi tòa lâu đài này, đi đến nơi nào mà hắn thích, làm những việc mà hắn muốn làm, ngắm nhìn thế giới bao la bên ngoài, tiếp xúc với đồng tộc, có thêm thật nhiều bạn bè để trò chuyện.

Lúc mới đến đây, cậu chỉ muốn cùng cha trở về nhà. Nhưng một đêm trôi qua, mọi chuyện dường như đã khác. Mùi hương cỏ ngọt sau cơn mưa ấy không chỉ tràn vào giấc ngủ, mà đã len lỏi vào trong trái tim cậu từ lúc nào, khiến cho cậu không muốn bỏ mặc, không muốn rời xa.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến