Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 8: Gặp lại.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 8: Gặp lại.

Buổi sáng tỉnh giấc, Hồ Đông Quan được robot Marry gọi dậy và đẩy cậu đến phòng tắm. Trong đó còn có cả một quản gia là robot nam chờ sẵn, tự xưng là Tom. Những vết bầm hôm qua trên cơ thể cậu đã tan đi ít nhiều, vết thương sau lưng cũng đã kéo da non. Thái Lê Minh Hiếu bảo rằng thiết bị ở nơi này không tân tiến như chỗ cậu, nhưng có vẻ như thuốc trị ngoài da thì hiệu quả rất tốt, có lẽ đã trải qua khá nhiều nghiên cứu để đạt được mức độ trị thương cao thế này. Điều đó cũng khiến cậu an tâm về sức khỏe của cha mình hơn một chút, nếu chỉ là xây xát ngoài da hay bệnh nhẹ chắc chắn đều không có vấn đề gì lớn. Một tòa lâu đài nhiều robot và thuốc như thế này, với tính cách của cha cậu ông hẳn đã tìm cách lùng sục rất nhiều thông tin bên trong từ lâu rồi.

Hồ Đông Quan nhìn bể tắm lớn đến mức 2-3 người cũng ngồi được, đang đầy tràn nước ấm, cùng robot quản gia sẵn sàng chăm sóc mình, cậu có chút ảo giác rằng mình đang du hành vào cốt truyện một ngày làm hoàng tử. Song cậu biết, những robot này chỉ nghe lệnh của Thái Lê Minh Hiếu. Ngồi vào bồn tắm ngâm một chút, cậu bó gối lại và vùi nửa mặt xuống làn nước, âm thầm để cảm giác ấm áp dịu dàng len lỏi vào trong tim. Lúc còn ở nhà, Hồ Đông Quan cũng được cưng chiều vì cậu là con út. Vì vậy khi đến đây, cậu quả thực đã gồng mình chịu đựng rất nhiều. Sự vô vọng khi chưa tìm ra tung tích của cha mình. Nỗi sợ hãi khi nhìn thấy một nơi mình chưa từng đặt chân đến, một tòa lâu đài kỳ bí với vô số robot giám sát ngày đêm. Dù chưa từng bộc lộ ra nhưng trong lòng cậu luôn đè nặng những cảm giác ấy. Hồ Đông Quan tưởng rằng hôm qua mình sẽ rất khó ngủ, nhưng không ngờ được khi cánh cửa phòng chu đáo khép lại, cậu thay xong quần áo và nằm lên chiếc giường, hít thở mùi cỏ ngọt sau cơn mưa trong không khí, từ lúc nào mà cậu đã ngủ rất ngon. Một giấc ngủ yên bình, không mộng mị.

Thái Lê Minh Hiếu cũng đã dặn dò robot giúp việc đưa cho cậu một bộ trang phục mới, vẫn là quần áo kiểu trung Âu. Một chiếc áo sơ mi cổ cao có viền, kèm theo đó là chiếc nơ bằng voan màu trắng, cùng một cái quần nam cạp cao, ôm lấy vòng eo nhỏ của cậu. Ngoài ra còn có cả một đôi giày da gót thấp với khóa cài trang trí bằng bạc được điêu khắc rất tinh xảo. Hồ Đông Quan đoán là nguyên tòa lâu đài này không có phong cách ăn mặc nào khác rồi. Nhưng khi thử vào và thấy rất vừa vặn, cậu hơi ngạc nhiên. Có lẽ người kia đã lệnh cho robot chỉnh sửa một số trang phục ngay trong đêm để cậu có thể mặc. Nhưng mà cậu không nhớ mình đã để cho Marry lấy số đo lúc nào nữa, vì bộ đồ ngủ hôm qua vẫn còn rộng lắm. Không lẽ robot ở đây có thể chỉ nhìn mà đo đạt được? Hoặc là… hai má Hồ Đông Quan lại ửng hồng khi nhớ đến cảnh ngày hôm qua mình đã để nửa người trên trần trụi, xoay lưng lại cho Thái Lê Minh Hiếu bôi thuốc. Cái tên đó… nhìn cậu lâu như vậy, không phải cũng thuận tiện nhìn luôn số đo ba vòng của cậu rồi đấy chứ?!

Vỗ vỗ mặt để xua đi cảm giác ngượng ngùng trong lòng, Hồ Đông Quan mở cánh cửa ra, rồi đột ngột ngẩn người. Đập vào mắt cậu là nụ cười tỏa nắng, chói mắt đến mức ngay cả vầng sáng của mặt trời thật phía sau đang buông trên vai hắn, chiếu xuyên qua những cửa sổ cao chạm trần, cũng không thể nào sánh bằng. Thái Lê Minh Hiếu mặc trên người bộ trang phục chỉn chu của quý tộc trung Âu, áo gi-lê màu xám nhạt cùng quần tây cạp cao ôm sát, tôn lên thân hình chữ V cực kỳ đàn ông, và đầy tính xâm lược. Hắn đã đứng ở đó từ lúc nào, lại tỉ mỉ nhìn cậu từ đầu đến chân.

“Đẹp quá. Hợp với cậu lắm.”

Từ hôm qua đến giờ hắn đã khen cậu như vậy nhiều lần rồi đấy. Chỉ mới gặp nhau còn chưa được một ngày, ở hành tinh của cậu nếu như một Alpha cứ trêu ghẹo Omega mới vừa gặp gỡ thế này, thì sẽ bị liệt vào danh sách cấm lại gần mất. Huống hồ chi người trước mặt còn mạnh hơn cả Alpha.

“Đi thôi, tôi dẫn cậu đến gặp ông ấy.”

Thái Lê Minh Hiếu đưa khuỷu tay hướng về phía Hồ Đông Quan và chờ đợi. Trong vô thức, trước khi kịp suy nghĩ điều gì, cậu đã nắm lấy bắp tay rắn rỏi đó và đi theo hắn. Trông không khác gì một nghi thức cổ xưa, nơi người đàn ông quý tộc dịu dàng trao cho bạn đời của mình một chỗ nắm vững chắc khi bước cùng nhau.

Cả hai đi xuyên qua một hành lang dài, xung quanh yên tĩnh vô cùng, chỉ có ánh sáng buổi sớm chiếu xuyên qua những khung cửa số, tạo thành những vệt nắng dưới sàn gạch, dệt nên con đường màu vàng kim trước mắt. Hồ Đông Quan vừa đi vừa trộm ngẩng đầu ngước nhìn sườn mặt của Thái Lê Minh Hiếu. Ngày hôm nay hắn cũng rất đẹp trai.

Hẵn dẫn cậu ra khỏi tòa tháp phía Tây, tránh né tầm quan sát của những robot trên cao, bước vào một con đường nhỏ trong khu vườn um tùm cây cối, nhưng đều là những loài cây hoa tầm thấp được cắt tỉa cẩn thận. Đang là mùa xuân ở đây nên hoa nở rất nhiều. Có một số loài hoa mà dù chưa từng thấy trong thực tế, cậu cũng lờ mờ nhận ra được thông qua những cuốn sách của chị mình. Thực vật ở đây quá phong phú, quả là môi trường sống lý tưởng. Chỉ là cuối cùng, cả một tòa lâu đài rộng lớn và đáng sống như thế, chỉ lại được dùng để giam cầm một con người không có tội lỗi gì cả.

Đến trước một cánh cửa lớn ở phía Đông, nơi kiến trúc trở nên đồ sộ và sừng sững hơn, Thái Lê Minh Hiếu mới hạ khuỷu tay xuống. Hồ Đông Quan buông tay ra, nhìn hắn gõ vài cái, cánh cửa nặng nề dần dần mở ra. Bên trong là một cảnh tượng hào nhoáng giống như cậu có thể tưởng tượng. Sảnh lớn đón khách, sàn nhà cẩm thạch được trải thảm nhung, đèn chùm ở trên trần, rèm treo có ren và nơ lụa ở khắp nơi, một loạt trường kỷ được đặt dựa vào tường ở hai bên, và hoa tươi tràn ngập trang trí ở từng góc sảnh. Toàn bộ đều có tông màu lạnh, chủ yếu là xanh dương và trắng. Cuối sảnh, nằm ngay giữa là một chiếc cầu thang lớn màu trắng dẫn đến tầng lửng phía trên.

“Tôi nghĩ giờ này chắc cha cậu lại vùi đầu vào thư viện mà không chịu ăn sáng rồi.”

Thái Lê Minh Hiếu nắm lấy bàn tay của Hồ Đông Quan, kéo cậu đi về phía trước. Cậu hơi lúng túng nhìn hai bàn tay đan vào nhau, nhưng vẫn bước vội theo bóng lưng của hắn. Hai người cùng nhau bước lên cầu thang, lại đi qua một cánh cửa nhỏ trên tầng lửng, xuyên qua một hành lang ngắn và bước lên một cầu thang khác sâu phía trong. Đi thêm hai tầng nữa, cuối cùng Thái Lê Minh Hiếu mới dừng lại trước một cánh cửa rất cao. Cửa không khóa, và còn đang hé mở. Hắn nhìn qua Hồ Đông Quan, như ý hỏi cậu đã sẵn sàng để gặp cha mình hay chưa.

Hồ Đông Quan hít một hơi thật sâu, rồi cậu chủ động đẩy cánh cửa ra. Bên trong không khỏi khiến cậu vô cùng bất ngờ, đó là một thư viện khổng lồ có hai tầng chứa đầy sách, nhưng rất sống động, bởi trên không trung là rất nhiều chim robot nhỏ đang bay đi bay lại, tìm rồi lại phân loại, từ tầng cao nhất đến thấp nhất, không bỏ sót một ngóc ngách nào. Hầu hết chim robot sau khi tìm được thứ mà nó muốn đều bay đến chiếc bàn lớn ở giữa, nơi một người đàn ông đang ngồi ở đó, quay lưng về phía cậu, trông ông trở nên thật nhỏ bé khi lọt giữa vô số chồng sách cao ngất ở trên bàn.

“Cha ơi…!”

Hồ Đông Quan chạy đến và ôm chầm lấy lưng ông. Người đàn ông lúc này mới sửng sờ ngừng công việc lại, quay ra phía sau nhìn đứa con trai chưa đầy 18 tuổi của mình. Đôi mắt cậu lúc này đã đỏ hoe, rưng rưng chực khóc. Cậu ngắm nghía gương mặt tuổi trung niên của cha mình. Thật may quá, trông ông vẫn rất khỏe mạnh, thậm chí còn khá có tinh thần. Hoàn toàn không có dấu hiệu mơ hồ hay mất ký ức, giống như những người đã trở về sau trận bão sương mù.

“Quan Quan…? Là con thật sao? Sao con lại ở đây? Cha đang nằm mơ à?”

Hồ Đông Quan lắc đầu, dụi vào lồng ngực ông. Nhà khoa học từ từ ôm lấy con trai, nhè nhẹ vỗ về, ông vẫn chưa tin được cảnh tượng trước mắt, nhưng hơi thở nóng hổi khi đang khóc của đứa trẻ trong lòng ông chính là đáp án chân thực nhất. Ngẩng đầu nhìn về phía cửa, ông nhìn thấy chàng thanh niên cao lớn đang đứng đó và tươi cười rạng rỡ. Nhà khoa học cảm kích nhìn hắn, rồi lại ôm chặt Hồ Đông Quan, thủ thỉ an ủi. Đứa con út này của ông đã phải vất vả nhiều rồi, tìm được đến đây hẳn là không dễ dàng gì.

Thái Lê Minh Hiếu lặng lẽ ngồi sang một bên, ra lệnh cho những chú chim robot trong thư viện tạm nghỉ, rồi hắn ngồi nhìn hai cha con họ Hồ tâm sự với nhau được một lúc lâu. Có quá nhiều điều để nói nên Hồ Đông Quan chỉ có thể cố gắng tóm gọn lại một chút, về SNOW11 và cách cậu tìm được nơi này tối hôm qua. Khi nghe cậu nhắc đến Thái Lê Minh Hiếu, nhà khoa học nghiêng đầu sang và mỉm cười với hắn tỏ vẻ cảm ơn. Hắn chỉ nhẹ xua tay. Thực ra trong lòng hắn cũng hơi thấp thỏm một chút, vì ngày hôm qua mới vừa gặp, Thái Lê Minh Hiếu đã phạm phải một sai lầm mà hắn chưa bao giờ muốn mắc phải. Hắn đã cưỡng hôn Hồ Đông Quan, còn suýt chút nữa cắn lên tuyến thể của cậu.

Thái Lê Minh Hiếu ngồi chống nửa người lên bàn, đan hai tay và nhau và bắt đầu nghịch ngón tay mình. Hắn nghĩ hắn nên là người cảm ơn mới phải. Trong cơn điên dại vì kỳ phát tình đó, lần nào hắn cũng mất kiểm soát đến mức phải tự nhốt mình trong tháp canh, trút ra những nỗi lòng trong bóng tối bằng ca từ. Một cuộc sống u uất và thiếu vắng hơi người như thế này, điều duy nhất khiến hắn khuây khỏa hơn là tự cất lên âm thanh của chính mình. Cứ thế hắn hát. Rồi hắn viết lại những giấc mơ của mình vào lời hát, nhờ người bạn piano tự động đệm đàn phổ nhạc, giả vờ như thể xung quanh cũng có người đang sống cùng mình.

Chỉ là hắn không ngờ được, mùi pheromone nhẹ nhàng như đóa hoa sơn trà nở trong tuyết ấy lại như một loại bùa chú khiến hắn say mê. Thái Lê Minh Hiếu vừa ngửi thấy đã tham lam không kiềm chế được, hắn muốn nhiều hơn nữa, hắn muốn chủ nhân của mùi hương đó trở thành vật sở hữu của riêng hắn. Nhưng đồng thời nó cũng giống một liều thuốc an thần kỳ lạ. Lúc Thái Lê Minh Hiếu cưỡng hôn Hồ Đông Quan, xâm chiếm khoang miệng của cậu được một lúc lâu, thì đóa hoa sơn trà ấy dường như tìm được cách để chạm lại vào luồng pheromone đang xâm lược của hắn, vừa quấn quýt vừa vỗ về. Con tim hẫng đi một nhịp, hắn giật mình tỉnh táo lại rồi buông cậu ra.

Thái Lê Minh Hiếu thường hay mơ thấy ác mộng, hắn đã sống nhiều năm mà chưa từng ngủ yên giấc. Nhưng ngày hôm qua, mùi hoa sơn trà trong tuyết vẫn luôn quanh quẩn xung quanh hắn, đưa hắn vào một giấc ngủ thật sâu và yên bình.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến