Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 7: Enigma.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 7: Enigma.

Hồ Đông Quan nhớ lại khoảnh khắc lần đầu nhìn thấy Thái Lê Minh Hiếu, khi hắn đè cậu dưới sàn, liếm vào tuyến thể của cậu làm nó trở nên đau nhức dữ dội, như đang chống đối lại quá trình phân hóa trong cơ thể. Một kẻ mạnh hơn cả Alpha, có khả năng xâm lấn và thống trị pheromone của Alpha khác. Một kẻ có thể khiến cho Hồ Đông Quan cảm thấy mình suýt chút nữa đã trở thành Omega của hắn. Cậu đã từng đọc được vài tư liệu hiếm về một giới tính có năng lực mạnh mẽ còn cao hơn cả Alpha, nhưng tất cả chỉ là những thông tin rời rạc và chưa được kiểm chứng. Hồ Đông Quan chưa đủ 18 tuổi, nên cậu chưa thể bước vào học viện chuyên sâu, nếu không thì lúc này có lẽ kho sách trong thư viện dành riêng cho nghiên cứu sinh sẽ có lời giải đáp nào đó cho cậu.

“Anh không phải là một Alpha.”

Khẽ lắc đầu rồi nhìn Thái Lê Minh Hiếu, cậu khẳng định. Tuy cậu không biết hắn thuộc giới tính gì, nhưng giờ đây cậu đã chắc chắn, dù là Alpha, Omega hay Beta hắn đều không phải. Hắn mạnh hơn tất cả những nhân loại đó.

Thái Lê Minh Hiếu gật đầu. Hắn đứng dậy và lại lục tìm một thứ gì đó. Khi hắn ngồi xuống trước mặt Hồ Đông Quan, trong tay cậu đã là một quyển sách cũ được hắn đặt vào, trông có vẻ như đã được lật mở vô số lần. Thái Lê Minh Hiếu quen thuộc mở ra hai trang sách nằm ở nửa cuối quyển, chỉ cho cậu ký tự đầu tiên được viết hoa in đậm ở đó.

Enigma.

“Enigma là một giới tính được tiến hóa sau cùng của nhân loại, tính đến thời điểm hiện tại. Số lượng tồn tại của giới tính này được công bố là 0.00001% dân số vũ trụ. Về mặt sinh học, giới tính này có khả năng thụ thai cho tất cả những giới tính khác. Tuy nhiên, pheromone của Enigma quá mạnh mẽ và có tính công kích lớn, khiến cho chưa có dữ liệu nào cho thấy Omega hay Beta có đủ khả năng làm bạn đời của Enigma. Do đó, Enigma có xu hướng tìm đến bạn đời là Alpha, dù tình trạng bài xích pheromone diễn ra ở hầu hết các trường hợp. Enigma có khả năng kích thích quá trình tiến hóa ngược trong tuyến thể của Alpha, biến một Alpha thành Omega chỉ của riêng mình. Quá trình giao hợp và đánh dấu với Enigma cũng khiến cho Alpha dần phát triển khoang sinh sản có khả năng mang thai. Tỉ lệ một Enigma tìm được bạn đời là Alpha có pheromone tương thích với mình là vô cùng thấp, họ thường phải sống phụ thuộc vào thuốc ức chế nhân tạo cả đời.

Enigma thường luôn đi cùng tình trạng tiến hóa đặc biệt của gene, giúp cho giới tính này có những khả năng vượt lên trên giới hạn của những nhân loại khác. Tính đến nay đã có những năng lực sau đây được kiểm chứng:

Thể chất vượt trội về sức mạnh.

Trí tuệ phi thường về não bộ và tư duy.

Khả năng ghi nhớ ngay lập tức với bộ nhớ vô hạn.

Khả năng cảm nhận tần số âm thanh vượt xa nhiều loài động vật.

Khả năng nhìn rất xa và xuyên bóng tối.

Khả năng cảm nhận từ trường và lỗ hổng không gian. *

Ghi chú: (*) Đối tượng đặc biệt cần được giám sát và theo dõi.”

Đọc đến dòng ghi chú, Hồ Đông Quan lập tức ngẩng đầu nhìn Thái Lê Minh Hiếu. Hắn nhoẻn khóe miệng và cười với cậu.

“Đúng rồi đó, bạn nhỏ thông minh. Tôi chính là đối tượng đặc biệt cần giám sát và theo dõi.”

Hồ Đông Quan cần một chút thời gian để tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ này. Cậu đọc đi đọc lại trang sách. Từ trường và lỗ hổng không gian. Lẩm nhẩm trong đầu những từ khóa này, Hồ Đông Quan cố gắng sắp xếp lại logic, phân tích tình huống hiện tại.

“Anh bị giam lỏng ở đây… là vì nơi này có từ trường đặc biệt phải không?”

Thái Lê Minh Hiếu toe toét cười rồi gật đầu, bày ra vẻ mặt chờ đợi cậu nói tiếp. Hắn đúng là y hệt một con cún lớn, háo hức trông chờ chủ nhân, nhưng trông hơi ngốc một chút. Chẳng phải những điều này hắn càng biết rõ hơn cậu à? Sao bây giờ lại thành đến lượt cậu giải thích cho hắn thế này.

“Anh nói rằng anh có cách giúp cha tôi trở về, là vì anh biết lỗ hổng khi nào sẽ xuất hiện. Anh cũng biết được lỗ hổng ấy sẽ dẫn đến đâu. Tôi không biết là bằng cách nào, nhưng anh có thể tìm cách định vị được địa điểm khi xuyên qua lỗ hổng. Và vì vậy, anh cần con chip của cha tôi, để biết nơi mà ông ấy xuyên đến đây là từ chỗ nào?”

Con cún lớn trước mặt cậu gật gù vui vẻ, như thể vừa được chủ nhân khen thưởng. Hồ Đông Quan cảm thấy cảnh tượng trước mặt đáng yêu một cách kỳ lạ, làm cậu có ảo giác như thể chỉ cần rướn người nhìn ra phía sau hắn, cậu sẽ nhìn thấy một cái đuôi to có lông xù đang vẫy vẫy, cực kỳ phấn khích.

“Lỗ hổng mà cha tôi xuyên đến đây, có phải là cùng một nơi mà tôi đáp xuống không?”

“Hơi sai lệch địa điểm một chút, ông ấy may mắn hơn, chỉ phải lăn vài vòng trên cỏ, vì lỗ hổng mở ra ở tầm thấp. Nhưng đúng là nó có khả năng kết nối với Adonis. Tất cả những người từng đến đây qua lỗ hổng ấy đều từ cùng một hành tinh với cậu.”

“Vì vậy nên anh mới chắc chắn sẽ có cách cho cha tôi trở về?”

“Tôi không chắc chắn.” Thái Lê Minh Hiếu thành thật trả lời. “Tôi chỉ có thể dự đoán mà thôi. Nhưng với năng lực của một nhà khoa học như ông ấy, chỉ cần giải thích thì tôi tin ông ấy hoàn toàn có thể nắm chắc khả năng quay trở về. Cha cậu quả là rất xuất sắc, tới con trai của ông ấy cũng thông minh đến thế này cơ mà!”

Hai má Hồ Đông Quan hơi ửng hồng khi nghe hắn đột nhiên khen ngợi cậu. Cái miệng gì mà ngọt như đường. Cậu thầm nghĩ, nhưng cũng không kìm được nụ cười. Cậu đánh nhẹ lên tay hắn một cái.

“Nghiêm túc coi! Lúc này mà đùa giỡn được.”

“Tôi nghiêm túc mà. Nghiêm túc khen ngợi cậu. Lần đầu tiên tôi gặp một người thông minh đến thế. À, còn phải trừ cha cậu ra.”

Đến lúc này thì Hồ Đông Quan không khỏi phải phì cười vì hắn. Thái Lê Minh Hiếu giương giương vẻ mặt tự đắc, nhìn cậu thoải mái bộc lộ ra cảm xúc của mình. Hắn ngắm nhìn nụ cười của cậu thật lâu, như thể muốn khắc ghi hình ảnh này lại trong ký ức.

“Đẹp thật đó. Cậu cười rất đẹp.”

Hồ Đông Quan ngượng ngùng quay đi, cậu đã bị hắn nhìn chằm chằm đến mức đỏ hết cả hai tai rồi, vậy mà hắn vẫn còn có thể mặt dày thốt lên những lời khen có cánh như vậy. Ký ức về nụ hôn khi nãy chợt bùng nổ trong đầu cậu. Hơi thở đầy mùi cỏ ngọt của hắn, cách hắn mở đôi môi cậu ra và xâm chiếm lấy khoang miệng, không chừa cho cậu chút oxi nào. Tất cả hồi tưởng ùa về khiến cho Hồ Đông Quan có cảm giác mặt mình đã nóng đến mức có thể đi chiên trứng.

“Bạn hiền ơi bạn hiền, dọn phòng xong rồi nè là lá la!”

Âm thanh phát ra từ robot giúp việc đang đi tới làm cả hai giật mình quay lại. Hồ Đông Quan lấy tay xoa xoa hai má đang ửng đỏ của mình, liếc nhìn robot rồi lại nhìn sang Thái Lê Minh Hiếu.

“Lúc nãy tôi đã nhờ Marry dọn dẹp một căn phòng, cũng khá mất thời gian nên mãi mới xong. Chăn đệm cũng sẵn sàng rồi, tối nay cậu cứ qua đó mà ngủ. À… mà bây giờ trời cũng sắp sáng rồi. Nhưng cậu vẫn phải ngủ! Nếu không ngày mai gặp cha cậu làm sao tôi ăn nói được với ông ấy.”

Hồ Đông Quan nhìn đồng hồ trên cổ tay cậu, đúng là đã hơn 3 giờ sáng. Nếu không nhắc tới thì cậu cũng không nhận ra cơ thể mình đang rã rời rồi. Những vết thương tuy đã được xoa thuốc nhưng vẫn còn đau âm ỉ, không thể lành trong ngày một ngày hai. Nếu để cha nhìn thấy mình trong dáng vẻ này, ông cũng sẽ rất xót xa.

Thái Lê Minh Hiếu kéo Hồ Đông Quan đứng dậy, rồi hắn cầm bộ đồ ngủ mềm mại trắng tinh trên tay robot giúp việc ấn vào trong lồng ngực cậu, ý bảo cậu mau thay đi rồi ngủ cho ngon giấc. Một người một robot đẩy cậu sang phòng bên cạnh. Rồi trước khi chu đáo khép cửa lại để cậu có không gian riêng tư, Thái Lê Minh Hiếu thò mái tóc nâu bồng bềnh và đôi mắt chó con vào, nhìn Hồ Đông Quan chớp chớp mắt, vẫy tay chúc cậu ngủ ngon.

Hồ Đông Quan bật cười, vui vẻ nhìn cánh cửa đã đóng lại. Một nơi xa lạ. Chiếc giường xa lạ. Bộ quần áo xa lạ. Nhưng bằng cách nào đó, cậu lại cảm thấy yên tâm khác thường.

Mùi hương cỏ ngọt sau cơn mưa vẫn luôn len lỏi trong tòa lâu đài này, dịu dàng chạm lên đóa hoa sơn trà đỏ trong tuyết. Không biết từ khi nào, Hồ Đông Quan đã chìm vào giấc ngủ say.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến