Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 6: Về nhà.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 6: Về nhà.

Sau khi trải qua tận thế, loài người đã bị phân tán rải rác khắp các hệ hành tinh trong vũ trụ. Ngôn ngữ quốc tế đã được cải tiến, thống nhất và tạo nên một hệ thống số hóa chung để dễ dàng liên lạc giữa các hệ hành tinh khác nhau. Nhưng mặc khác, điều này cũng dẫn tới rất nhiều nền văn minh và chữ viết dần dần tuyệt chủng. Chính phủ liên bang vũ trụ đã họp khẩn cấp và đưa ra quyết định tìm kiếm những người có cùng nguồn gốc mã gene và nền văn minh với nhau để tạo thành những nhóm người – gọi là người đồng tộc. Mỗi tộc người đều sẽ nỗ lực duy trì chữ viết và văn hóa riêng của họ, từ cả trong lối sống sinh hoạt lẫn việc xây dựng cộng đồng. Hồ Đông Quan và Thái Lê Minh Hiếu đều đến từ một tộc người có tên là Việt Nam. Theo như những gì trong lịch sử viết lại, đó là tên một quốc gia có nền văn hóa phát triển và hệ thống thanh điệu lẫn chữ viết vô cùng phong phú và đặc biệt. Họ nhận thức nhau dễ dàng nhất cũng nhờ ngôn ngữ và cách đặt tên cho con cái. Ở hành tinh Adonis mà Hồ Đông Quan sống, tộc người này chỉ còn khoảng vài nghìn. Bởi vì trải qua nhiều trận bão tuyết, đã có không ít nhóm đồng tộc suy giảm dân số rất mạnh.

“Anh… anh nhận ra điều này từ sớm sao? Khoan đã, nơi này là nơi nào, có phải nó thuộc một hệ hành tinh khác? Nếu như anh sống ở đây, có nghĩa là cũng có những nhóm người Việt ở đây à?”

Hàng loạt câu hỏi bật ra trước cả khi Hồ Đông Quan kịp suy nghĩ. Cậu không thể ngờ mình có thể gặp người đồng tộc ở một nơi xa xôi và kỳ lạ như thế này. Thái Lê Minh Hiếu nghe cậu hỏi, tâm trạng hắn hơi thay đổi, khóe môi đang nhoẻn cười cũng hạ xuống.

“Tôi cũng không biết nữa… Nếu nói với cậu, ngay cả tôi còn không biết chỗ này là chốn quái quỷ gì, cậu có tin tôi không?”

Thái Lê Minh Hiếu chớp chớp đôi mắt chó con nhìn cậu. Hắn lại như thế nữa rồi. Hồ Đông Quan nghĩ trong đầu. Mỗi lần hắn nhìn cậu bằng ánh mắt này, Hồ Đông Quan có cảm giác như mình sẽ có thể tin hắn vô điều kiện.

Chờ một lúc không thấy cậu phản ứng, Thái Lê Minh Hiếu thở dài, nói tiếp.

“Tôi đến đây từ khi còn nhỏ, hoàn toàn mất kết nối với thế giới bên ngoài. Những gì tôi biết được chỉ có thể thông qua những con robot ở xung quanh, và sách hoặc phim ảnh được lưu trữ. Nơi này, có lẽ cậu thấy nó giống như một lâu đài? Nhưng không khác gì nhà tù cả. Tôi không được phép bước ra ngoài bức tường đó. Tự do của tôi còn thê thảm hơn cả bé Xám nữa. À… bé Xám là tên em cún hồi nãy đó.”

Bé Xám đang nằm trên thảm, nghe đến tên của nó chợt ngóc đầu dậy, sủa vài tiếng vui vẻ. Cách Thái Lê Minh Hiếu đặt tên và gọi một con chó robot là em cún làm Hồ Đông Quan muốn phì cười, nhưng cậu chợt nghĩ, có lẽ là do hắn quá cô đơn. Bị giam cầm nhiều năm ở một nơi không có ai khác ngoài mình, đến động vật tương tác cũng là những con robot có trí thông minh được lập trình sẵn, nếu là cậu, không biết cậu có chịu đựng nổi hay không.

Hồ Đông Quan vốn muốn hỏi là ai đã đưa Thái Lê Minh Hiếu đến đây, nhưng cậu sợ mình lại chạm phải những ký ức không muốn nhớ đến của hắn. Quá nhiều bí ẩn trong tòa lâu đài này. Cậu suy nghĩ một chút rồi đổi cách hỏi.

“Vậy… cha tôi là người lạ đầu tiên mà anh gặp kể từ khi tới đây sao?”

“Không. Trước cha cậu đã từng có khá nhiều người.” Thái Lê Minh Hiếu lắc đầu. “Vài chục người… nhỉ? Rải rác theo các năm. Mỗi lần lỗ hổng có biến động là tôi lại thấy robot trinh sát mang về thêm người mới.”

“Những người đó giờ đang ở đâu?”

“Họ rời đi rồi.” Hắn ngập ngừng một chút, rồi nói tiếp. “Tôi không biết đã đi đâu. Là những kẻ làm chủ tòa lâu đài này quyết định.”

Hồ Đông Quan nghe xong liền hoảng hốt, cậu chồm tới Thái Lê Minh Hiếu và nắm lấy tay áo hắn.

“Cha tôi… cha tôi cũng sẽ bị bắt đi sao?”

Thái Lê Minh Hiếu nhìn đôi tay run rẩy của cậu, đôi mắt của hắn trở nên dịu dàng một chút, cuối cùng cũng không nhịn được, hắn vươn tay xoa cái đầu lông xù màu nâu vàng của cậu.

“Đừng sợ. Vẫn còn một khoảng thời gian nữa những kẻ đó mới tới.”

“Vậy cũng không được!” Hồ Đông Quan bật dậy khỏi ghế, cậu sốt ruột đi vòng quanh. “Nếu như anh nói, những kẻ nào đó sẽ tới và đưa người đi, vậy thì cha tôi cũng khó thoát khỏi khả năng này... Tôi nhất định phải đưa ông ấy về nhà!”

“Về nhà?”

Đôi mắt chó con ngẩng lên nhìn cậu, thoáng trong đó một nỗi mất mát vô cùng lớn đang dâng trào. Thái Lê Minh Hiếu như một con cún lớn vừa tìm thấy chủ nhân, vui vẻ chưa được bao lâu thì ngay lập tức lại bị vứt bỏ. Hồ Đông Quan cố tình né tránh ánh mắt đó của hắn.

“Tôi đến đây được thì cũng có cách để trở về được. Chỉ là… tôi không biết tình trạng lỗ hổng như thế nào rồi.”

“Là… bằng phương tiện trong phòng để chổi sao?”

Thái Lê Minh Hiếu cúi đầu, đan hai bàn tay vào nhau và bắt đầu nghịch ngón tay mình. Đột nhiên, Hồ Đông Quan cảm thấy hắn rất buồn. Một nỗi áy náy lẫn xót xa không rõ lý do dâng lên trong lòng cậu. Cậu lại ngồi xuống đối diện với hắn, như thể làm vậy thì hắn sẽ đỡ đau lòng hơn một chút.

“Đó là SNOW11, nó đã cùng tôi xuyên qua lỗ hổng.” Hồ Đông Quan nhận thấy hắn đã sớm biết được nhiều thứ nhờ tai mắt của các robot ở xung quanh, nên cậu cũng không cần giấu nữa. “Đám người đó… chủ nhân của lâu đài, bọn họ cũng phát hiện ra tôi và cha tôi rồi à?”

Thái Lê Minh Hiếu lắc đầu, hắn vẫn ngồi nghịch ngón tay mà không nhìn cậu, hơi bĩu môi và nói với giọng khá hờn dỗi.

“Cậu vào được đây mà không bị tên gác cổng nào bắt lại thì làm sao mà phát hiện nhanh như thế được. Thiết bị của nơi này không bằng phương tiện di chuyển đó của cậu. Có lẽ bọn họ quá tự tin, hoặc cũng có lẽ tôi thật sự đủ khờ, để họ biết rằng tôi hoàn toàn không thể rời khỏi đây nên chỉ để lại những robot canh gác đó.”

Hắn liếc nhìn cậu một cái, chớp chớp đôi mắt nâu chó con, rồi lại cúi đầu.

“Cha của cậu thì bọn họ chắc chắn đã nhận được tin tức rồi, bởi vì ông ấy là do robot trinh sát tìm được bên ngoài lâu đài. Nhưng bọn họ vẫn chưa biết ông ấy là ai hay có lai lịch như thế nào. Những thông tin tôi tìm kiếm đều đã mã hóa lại để che mắt họ. Cậu yên tâm đi, bạn bè của tôi, à… là những robot bên trong lâu đài này, tất cả đều là bạn trung thành của tôi. Bọn họ dùng gene của tôi để cài đặt vào, nên chỉ có tôi mới có thể điều lệnh. Đây là giao dịch giữa tôi và những kẻ đó.”

Ngập ngừng một lát, thấy cậu đã dần bình tĩnh lại và lắng nghe mình, hắn nói tiếp.

“Tôi… tôi biết cha cậu là một người vô cùng quan trọng với Adonis. Tuy lượng thông tin có được vốn ít ỏi, nhưng tôi vẫn tìm ra lý lịch của một nhà khoa học họ Hồ, sau khi xác nhận thì tôi biết đó là cha cậu. Ông ấy khác với những người đã đến trước đây. Dù không hiểu rõ rất nhiều chuyện đang xảy ra, nhưng tôi cũng không muốn ông ấy bị bắt đi. Cho nên sau khi nói chuyện với cha cậu, tôi nghĩ rằng tôi có thể giúp được gì đó thông qua con chip liên lạc của ông ấy, nên đã mượn nó một lúc. Chỉ là không ngờ được, tôi… lại đột ngột bùng phát vào lúc ấy.”

“Cha tôi, ông ấy vẫn khỏe mạnh chứ?”

Nghe Thái Lê Minh Hiếu kể rằng hắn đã trò chuyện với cha mình, Hồ Đông Quan vội hỏi. Nhìn thấy hắn gật đầu cậu mới thở phào nhẹ nhõm như tạm thời trút được gánh nặng. Cậu ngẫm nghĩ lời hắn nói một lúc.

“Anh bảo là có thể giúp được gì đó, không lẽ… anh có cách để cha tôi không bị bắt đi?”

Thái Lê Minh Hiếu ngẩng lên nhìn Hồ Đông Quan, trông hắn bây giờ cứ như một đứa trẻ không cam lòng phải đưa ra món đồ chơi yêu thích nhất của nó, giằng xé giữa việc phải nghe lời làm một đứa trẻ ngoan, hay là trở nên ích kỷ.

“Là tôi có cách giúp ông ấy quay về. Cậu có nghe nói tới… những người có năng lực vượt giới hạn của loài người bao giờ chưa? Những người vượt lên trên sự tiến hóa của nhân loại, hơn cả Alpha và Omega ở hiện tại.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến