Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 5: Đồng tộc.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 5: Đồng tộc.

Hồ Đông Quan giương đôi mắt vẫn còn ngậm nước nhìn kẻ lạ mặt chăm chú xoa thuốc lên từng vết thương trên tay mình. Hắn làm mọi thứ rất cẩn thận, như thể không muốn để sót bất kỳ vết bầm nào mà hắn tìm thấy trên da thịt trắng nõn của cậu, nhẹ nhàng lau bằng bông rồi lại chấm thuốc, một chút cũng không khiến cậu thấy đau. Gương mặt của hắn đúng là rất đẹp, vào đến một căn phòng đủ ánh sáng rồi, cậu mới càng nhận ra hắn đẹp đến mức nào, hoàn toàn trái ngược với hình ảnh dã thú ban đầu mà cậu nhìn thấy.

“Tôi sẽ không nuốt lời đâu… Cậu không cần phải nhìn tôi chằm chằm như thế.”

Hắn lúng túng liếc cậu một cái và nói, rồi lại cúi xuống xử lý vết thương. Hồ Đông Quan giật mình, tai cậu nóng lên, cứ như đang vụng trộm nhìn mà bị hắn phát hiện. Nhưng may mà hắn hiểu lầm sang chuyện khác, chứ không nghĩ rằng cậu nhìn hắn chỉ vì… hắn quá đẹp.

Cậu từ từ đổi mục tiêu, hướng mắt nhìn xung quanh căn phòng. Giống như là phòng ngủ cá nhân, một chiếc giường lớn kiểu trung Âu, một cái bàn, vài cái ghế đệm mềm, chú chó robot đang nằm tĩnh dưỡng trên tấm thảm dưới sàn, rèm treo trên những cửa sổ dài cao đến tận trần nhà, và mọi đồ vật xung quanh đều đồng nhất phong cách đó. Chiếc tủ phía sau cậu có vô số loại thuốc khác nhau, được cất trong hàng trăm hộp và chai lọ đủ kiểu dáng, nhưng đều là theo phong cách châu Âu cổ. Cậu cũng không biết vì sao lại gọi phong cách ấy như thế, có lẽ là một vùng của Trái Đất ngày xưa khi chưa xảy ra tận thế, giờ cậu chỉ còn thấy trong tranh vẽ hay những thước phim tư liệu. Vì vậy mà khi đến đây, cậu có cảm tưởng như mình đã lạc vào một câu chuyện cổ tích nào đó.

Quan sát được một lúc, Hồ Đông Quan mới nhận ra kẻ lạ mặt đã dừng lại, ngập ngừng nhìn cậu. Cậu nghiêng đầu, ra vẻ khó hiểu.

“Trên vai và lưng của cậu… tôi nghĩ vẫn còn vết thương.”

Hắn quả thật rất nhạy bén với những chuyện này nhỉ, hay là do cậu vô thức để lộ ra khi bước đi, lúc đổi sang căn phòng này? Cậu cũng không biết nữa. Vai của cậu hiện đang đau nhức, dường như cũng có vài vết xướt sau lưng, lúc rơi xuống có vẻ như không cẩn thận đã va đập vào đâu đó.

“Nếu như không tiện, tôi sẽ tìm vài robot giúp việc đến giúp cậu trị thươ-...”

“Không cần đâu.”

Hồ Đông Quan lắc đầu. Dù sao cũng là Alpha, cậu sợ cái gì chứ. Tình huống khi nãy… có lẽ chỉ là vì hắn đang trải qua kỳ phát tình mà không có thuốc ức chế. Mức độ tín nhiệm của kẻ lạ mặt không biết từ lúc nào đã dâng cao trong lòng cậu, mà trong vô thức Hồ Đông Quan cũng chưa kịp nhận ra. Cậu nhìn chiếc hoodie trên người, chủ động cởi bỏ từng lớp áo.

Kẻ lạ mặt lúng túng quay đi, Hồ Đông Quan liếc thấy hắn cố gắng để không nhìn vào cơ thể của cậu. Cái tên này quá sức mâu thuẫn. Cậu thầm nghĩ. Vừa nãy dùng bao nhiêu sức lực cũng không đẩy hắn ra được, cậu chỉ thấy mình như một con thú nhỏ đang run rẩy nằm chờ sẵn, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm. Nhưng khi tỉnh táo lại, hắn lịch thiệp và ngoan ngoãn đến mức đáng thương. Lịch thiệp và ngoan ngoãn. Cậu tự động phì cười vì suy nghĩ này của mình. Đến tính từ có thể mô tả hắn trong lúc này cũng mâu thuẫn được. Một quý ông và cũng là một đứa trẻ, nhưng áp lấy hai hình ảnh này lên người kẻ đối diện, bằng cách nào đó Hồ Đông Quan vẫn thấy hợp lý vô cùng.

Hồ Đông Quan xoay lưng lại, để cho hắn khỏi phải cứ lúng túng mãi mà không trị thương được cho cậu. Cậu dần cảm nhận được thao tác dịu dàng ấy ở trên lưng, rồi di chuyển đến vai. Một vài mảng xanh tím đến đáng sợ, vô cùng nổi bật trên cơ thể cậu, nhưng kẻ phía sau dịu dàng đến mức cậu dường như quên mất mình đang bị thương. Hồ Đông Quan chỉ thấy hơi nóng. Lúc cởi áo cậu mới nhận ra thời tiết ở nơi này quá ấm áp so với hành tinh của cậu, khiến cho trang phục trên người trở nên lạc quẻ vô cùng.

“Nơi này… đang là mùa xuân sao? Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến một mùa xuân như thế này.”

“Tháng Tư. Thời gian ở đây và Adonis không sai biệt lắm.”

Nghe đến đó, Hồ Đông Quan giật mình quay lại, vì cử động quá nhanh nên vết thương trên vai khiến cậu không khỏi rên lên một tiếng. Kẻ lạ mặt dừng tay lại, trấn an cậu.

“Tôi biết cậu đến từ đâu. Ở đây có thiết bị phân tích lịch sử, tôi đã dùng con chip của cha cậu để tìm kiếm. Nhưng cũng phải mất một khoảng thời gian. Mọi thứ ở nơi này so với công nghệ tiến bộ ở thế giới bên ngoài dường như đã trở nên quá cũ. Mà… thật ra tôi cũng không biết thế giới bên ngoài thật sự trông như thế nào nữa.”

“Anh… anh bị nhốt ở đây sao?”

Hồ Đông Quan quay lưng lại, nhìn chiếc tủ thuốc, để kẻ lạ mặt lại tiếp tục thuận tiện xoa vết thương cho cậu. Hắn im lặng một lúc lâu, vẫn chăm chú rửa vết thương bằng bông trước rồi mới chấm thuốc nhè nhẹ. Trong lòng cậu cảm thấy ngứa ngáy, nhưng không biết vì sao.

“Tôi vẫn chưa biết tên anh.”

Cậu như chợt bừng tỉnh. Vì trong lòng quá nhiều câu hỏi ngổn ngang, đến tận lúc này Hồ Đông Quan mới nhận ra mình chưa hỏi tên của kẻ lạ mặt. Nhìn làn da và đường nét trên dung mạo của hắn, cậu có cảm giác khá quen thuộc gần gũi. Có lẽ mã gene nguồn gốc thủy tổ của gia đình cậu và hắn khá gần nhau, không giống như chú Seth da trắng tóc đỏ bên lực lượng giải cứu tinh nhuệ, hay rất nhiều học sinh và giáo viên khác ở học viện. Tuy Hồ Đông Quan có làn da rất trắng và mái tóc màu nâu vàng, nhưng đường nét trên gương mặt của cậu và gia đình lại khác biệt nhiều so với họ, mềm mại hơn, hốc mắt cũng không sâu, và khi dần trưởng thành vẫn giữ được sự trẻ trung rất lâu từ thời niên thiếu.

Người phía sau vẫn tận tụy làm công việc trị thương của mình, không hé một lời. Mãi đến khi cậu cảm giác từng tấc da thịt của mình đều đã được hắn quan sát kỹ và bôi xong thuốc, cậu mới nghe thấy âm thanh hắn đứng dậy. Hồ Đông Quan quay đầu lại, nhìn hắn lục tìm trong chiếc tủ áo bên cạnh giường ra một chiếc áo sơ mi trung Âu cổ, nhỏ hơn cỡ hắn đang mặc một chút. Rồi hắn quay lại và đưa chiếc áo cho cậu.

“Cậu mặc vào đi. Áo của cậu bẩn rồi, hơn nữa nó không hợp với thời tiết ở đây cho lắm.”

Hồ Đông Quan nghe lời, khoác vào người và lúng túng cài nút. Đang cài được giữa chừng thì người trước mặt khẽ thở dài, đi đến và cởi những cúc áo cậu vừa cài ra.

“Cậu cài lệch rồi.”

Hắn vừa nói vừa nghiêm chỉnh sửa từng cúc áo cho cậu, cho đến khi cài tới nút cao nhất trên cổ, hắn mới lùi lại và ngắm nhìn, như đang thưởng thức một tuyệt tác mà hắn vừa tự tay chăm sóc, chỉnh sửa.

“Tôi vẫn chưa biết tên anh.” Cậu lặp lại câu nói vừa nãy. “Tôi… tên tôi là Hồ Đông Quan, nếu như anh có thể tìm kiếm nguồn gốc của cha tôi và Adonis, hành tinh mà chúng tôi sống, có lẽ anh cũng đã sớm biết một số thứ rồi.”

“Hồ Đông Quan, tên của cậu viết như thế nào?”

Kẻ trước mặt hỏi cậu, hắn vừa nhoẻn miệng cười vừa lục tìm trong một chiếc tủ khác, lấy ra vài tờ giấy, một cây bút lông ngỗng và một bình mực. Hồ Đông Quan ngẩn người, dường như lần đầu tiên cậu nhìn thấy hắn cười, trông còn đẹp trai hơn cả lúc trước nữa. Rồi như chợt cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ của mình, cậu lắc lắc nhẹ đầu đế đánh tan đi những tâm tư kỳ lạ đó.

“Sao vậy?”

Hắn ngẩng đầu nhìn cậu, hai tay hướng về phía giấy và bút đang để sẵn trên bàn, ánh mắt đầy trông chờ. Cậu cầm lấy chiếc bút lông ngỗng không quá thân thuộc, chấm vào bình mực và viết tên mình lên giấy. Chủ nhân của cái tòa lâu đài này thật biết nhốt người, đến cả việc viết cũng phải là những công cụ thô sơ nhất cho hợp với bối cảnh. Nếu như không phải xung quanh vẫn có đầy robot đang hoạt động, Hồ Đông Quan đã thật sự nghĩ cậu vừa xuyên về quá khứ nào đó của Trái Đất cổ xưa.

Đôi mắt của người bên cạnh sáng rực lên khi nhìn thấy tên của cậu trên mảnh giấy. Hắn cười vui vẻ cầm lấy chiếc bút trên tay Hồ Đông Quan và viết tiếp.

Thái Lê Minh Hiếu.

Bốn chữ trên tờ giấy được viết ngay bên cạnh tên cậu, rất rõ ràng và nắn nót. Một cái tên vừa lạ vừa quen. Lạ là vì cậu thật sự chưa từng biết ai có cái tên này. Quen là vì, cách viết chữ và thanh điệu trong tên của hắn y hệt tên của cậu. Hồ Đông Quan giật mình nhìn sang Thái Lê Minh Hiếu. Hắn cũng cười nhìn cậu, nụ cười rạng rỡ giống như là ánh mặt trời chói mắt, hoàn toàn không phù hợp với tòa lâu đài u ám này.

“Tôi và cậu là đồng tộc.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến