Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 4: Dã thú.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 4: Dã thú.

Đôi mắt của hắn giống như một con dã thú đang giận dữ, đầy đe dọa nhìn kẻ đang xâm phạm lãnh thổ của mình. Rồi trong thoáng chốc, ánh mắt ấy bỗng biến đổi điên cuồng hơn, như là một sự khao khát không thể kiềm chế được.

Hồ Đông Quan rất muốn chạy đi nhưng cơ thể của cậu dường như đã bị kẻ trước mặt khóa chặt lại bằng ánh mắt. Trong tích tắc, bóng người cao lớn ấy đè lên cậu, đôi con ngươi dữ tợn ấy kề sát vào đôi mắt đang mở to và lóng lánh nước. Lúc này Hồ Đông Quan mới phát hiện cậu dường như sắp khóc. Không biết là từ khi nào, từ lúc nghe thấy giọng hát ấm áp đầy bi thương đó, hay là từ lúc kẻ sở hữu giọng hát ấy biến đổi nhân dạng, dọa cho cậu sợ đến phát khóc?

Đột nhiên, mùi hương cỏ ngọt sau cơn mưa, vốn luôn quanh quẩn kể từ khi cậu bước đến đây, xông thẳng vào mọi giác quan của cậu, như thể đang quấn quýt lấy đóa sơn trà màu đỏ đang run rẩy trong tuyết, làm cho tuyết phải tan chảy đi, để lộ ra những cánh hoa xinh đẹp tuyệt trần. Hồ Đông Quan cảm thấy gáy của mình hơi ẩm ướt. Tên “dã thú” trước mặt đang kề sát vào cổ cậu và liếm nhẹ lên tuyến thể đang chịu sự phân hóa. Nơi đó bỗng trở nên nóng rát đến khó chịu. Vốn dĩ từ khi phân hóa thành Alpha, tuyến thể của cậu đã dần teo nhỏ lại và thái hóa chức năng như mọi Alpha khác. Nhưng hôm nay, sau khi chịu sự công kích đột ngột này, chỗ ấy bỗng như rơi vào trạng thái tiến hóa ngược. Cậu có thể cảm nhận được nhịp tim của mình đang đập vô cùng mạnh mẽ, hòa làm một với nhịp đập nơi mạch máu quanh tuyến thể đang dần dần phình to ra. Hồ Đông Quan nhận thấy được một sự nguy hiểm khác thường, từ kẻ đang vùi đầu vào cổ cậu liếm nhẹ lên tuyến thể sau gáy, và từ cả cơ thể của chính mình, dường như đang chống đối lại sự phân hóa của một Alpha.

“Aa… đau!”

Hồ Đông Quan hét lên khi những chiếc răng nanh của kẻ lạ mặt chạm vào làn da nhạy cảm của mình, sợ hãi như một con thú nhỏ không còn đường lui. Tên “dã thú” chợt khựng lại rồi lùi ra một chút, nhìn vào mắt cậu. Ánh mắt hung dữ của hắn đã dịu lại đôi phần, nhưng vẫn sâu thẳm và tràn đầy sự khao khát chờ mong. Trước khi cậu kịp nhận ra điều gì, thì đôi môi của cậu đã bị tước đoạt không khí. Hồ Đông Quan trừng mắt nhìn kẻ lạ mặt cúi xuống hôn cậu, hơi thở đầy mùi cỏ ngọt ấy xông thẳng vào khoang miệng, tham lam chiếm lấy từng ngóc ngách nhỏ. Cậu cố gắng vươn tay đẩy hắn ra ngoài. Nhưng sức lực của cậu dường như quá nhỏ bé so với hắn. Cậu đã so bì ngang tài ngang sức với vô số Alpha, thắng có thể ít nhưng thua thì cũng chưa từng thua trận nào. Vậy mà ngày hôm nay, người đàn ông đáng sợ này đang đè cậu dưới thân, tham lam xâm chiếm môi cậu, khiến cậu không cách gì đẩy ra được. Mùi pheromone của hắn một nửa dịu dàng một nửa xâm lược, giống như thảm cỏ trên mặt đất ẩm ướt mà cậu đã rơi xuống khi vừa đến đây, đỡ lấy cậu để cậu không bị xây xát quá nhiều, nhưng cũng đồng thời lạnh lẽo đến mức khó chịu.

Sau khi bị kẻ lạ mặt tước đoạt không khí được một lúc lâu, dưới sự nỗ lực phi thường của mình, Hồ Đông Quan cuối cùng cũng đẩy được hắn ra. Cậu cúi đầu hớp lấy từng ngụm không khí sau một thời gian dài nín thở. Thật đáng sợ. Nhưng cũng… thật kỳ lạ. Trong vài phút cuối cùng, cậu vốn dĩ chưa hề buông xuôi, nhưng vẫn vô thức nhắm mắt lại, để cho sự dịu dàng ẩn sâu bên trong hắn len lỏi vào bên trong mọi giác quan của mình. Hồ Đông Quan vội lắc đầu, xua đi những suy nghĩ kỳ quặc ấy.

“Xin lỗi!”

Nghe thấy âm thanh hối lỗi yếu ớt đó, lúc này cậu mới nhận ra kẻ lạ mặt đã lùi ra sau, cúi đầu nhìn cậu bằng đôi mắt buồn bã. Cảm xúc của Hồ Đông Quan lúc này thật hỗn loạn, kẻ vừa mới cưỡng hôn cậu khi nãy và kẻ mang đôi mắt chó con đang nhìn mình lúc này dường như là hai con người khác nhau. Chỉ có mùi pheromone vẫn luôn là chân thật nhất, của cả cậu và hắn, không ngừng quấn quít lấy nhau kể từ khi cậu bước vào căn phòng này.

“Gâu! Gâu gâu!”

Giật mình quay đầu lại, Hồ Đông Quan nhìn thấy một chú chó robot đang chạy đến và nhảy vào lồng ngực kẻ lạ mặt. Hắn dùng dấu vân tay kích hoạt mở chiếc khoang trên lưng chú chó, lấy ra một chiếc kim tiêm và ống thuốc bằng thủy tinh, rồi nhanh chóng nhắm mắt đâm kiêm vào cơ thể mình, trút một lượng lớn từ ống thuốc vào mạch máu. Cảnh tượng trước mặt quả thật quá kỳ lạ. Một kẻ cao lớn và trông hoang dã như vậy lại có thể sợ kim tiêm đến mức nhắm chặt mắt lại, nhưng hắn vẫn phải làm điều đó, vượt qua nỗi sợ hãi của chính mình.

Sau khi tên “dã thú” cất lại kim tiêm vào khoang chứa của chó robot, Hồ Đông Quan nhìn ống thuốc đã được tiêm hết và ngẫm nghĩ. Có lẽ đó là thuốc ức chế. Bất kể Alpha hay Omega nào đang trải qua kỳ phát tình, giai đoạn khiến cho khả năng sinh sản của cả hai giới tính đều tăng cao, đều sẽ trở nên rất khổ sở khi tiếp cận với mùi hương của những Alpha và Omega khác. Nếu như không có bạn đời ở bên cạnh, sự rối loạn khi tiếp xúc với những pheromone khác sẽ khiến họ trở nên mất kiểm soát bản thân, và có đôi lúc, làm hại người khác hoặc tự hại chính mình. Omega trong giai đoạn này cần được bảo vệ nhiều hơn, bởi đây là giới tính sẽ trở nên yếu thế trong kỳ phát tình, dễ dàng bị Alpha tấn công và đánh dấu, khiến cho Omega phải phụ thuộc vào người đã đánh dấu họ.

Một loạt kiến thức đã từng nghiên cứu cứ vụt trôi qua trong đầu Hồ Đông Quan. Cậu vô thức sờ lên tuyến thể sau gáy, giờ vẫn còn đang âm ỉ đau. Kẻ trước mặt chắc chắn không phải một Omega, vì Omega không thể tạo nên ảnh hưởng lớn như thế với một Alpha như cậu. Nhưng nếu hắn là Alpha, vậy thì phải là thể loại Alpha đáng sợ đến mức nào chứ? Trong phút chốc cậu đã suýt nữa cảm thấy mình sẽ đánh mất bản thân, giao tuyến thể của mình ra để hắn mặc sức gặm cắn, biến chính mình trở thành của riêng hắn.

Giống như là… cậu sẽ trở thành Omega của hắn vậy.

Ý nghĩ ấy chợt thoáng qua, và Hồ Đông Quan ngẩng đầu. Đôi mắt chó con ấy vẫn đang mở to và liếc nhìn cậu, thấy cậu ngước lên thì đột ngột lảng tránh đi chỗ khác, song dường như cảm thấy làm như vậy là không đúng lắm, hắn lại quay sang nhìn cậu. Thật tâm hối lỗi.

Ánh trăng hắt lên sườn mặt hắn. Những mạch máu đỏ dữ tợn đã dần dần mờ đi, để lộ ra một gương mặt điển trai vô cùng. Hay phải nói thật lòng là… Hồ Đông Quan chưa từng nhìn thấy người đàn ông nào đẹp đến thế trên đời này. Đôi mắt to, sống mũi cao thẳng, đường xương hàm góc cạnh rõ nét, và khóe môi như đúc từ tượng tạc. Đều là những tổ hợp của sự nam tính và đầy công kích, nhưng chủ nhân của nhan sắc ấy lại đang dùng vẻ mặt chó con sợ bị vứt bỏ để nhìn cậu. Trong phút chốc, dường như Hồ Đông Quan cảm thấy mình đang bị ảo giác, rằng  cậu mới thật sự là người vừa nắm quyền sinh sát chứ không phải đã từng bị hắn đè dưới thân mà hôn môi.

Hồ Đông Quan cảm thấy mình điên thật rồi. Cậu không chỉ thấy hắn đẹp, mà còn không hề bài xích suy nghĩ mình suýt chút nữa sẽ trở thành Omega của hắn.

Tiếng “tít tít” vang lên từ thiết bị định vị mà cậu đã làm rơi dưới đất. Hồ Đông Quan chưa kịp chạm đến thì người trước mặt đã cầm lấy nó, hắn nhìn một lúc rồi đưa cho cậu, hỏi:

“Chỗ nó đang chỉ là chỗ của tôi sao?”

Hồ Đông Quan ngẩn người, mất một lúc mới nhận ra hắn đang muốn nói gì. Thiết bị định vị dẫn cậu đến đây, và dường như nói rằng con chip liên lạc của cha cậu đang ở trên người kẻ đối diện. Trong phút chốc, hoảng hốt và phẫn nộ chợt bùng phát, Hồ Đông Quan nắm lấy cổ áo đối phương, gằn giọng đe dọa, cậu hoàn toàn quên mất vừa nãy mình mới là người yếu thế.

“Anh đã làm gì cha tôi rồi?! Cha của tôi đang ở đâu?”

Kẻ lạ mặt hoang mang nhìn cậu, không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chú chó robot bên cạnh khều khều lên đùi hắn. Gương mặt hắn như chợt bừng tỉnh trong cơn mơ, vội lấy ra từ trong túi quần một vật thể mà cậu vô cùng quen thuộc.

“Cái này… đồ của người đó. Là nó dẫn cậu đến đây?”

Hồ Đông Quan chộp lấy thiết bị liên lạc của cha cậu trên tay hắn, vẫn không quên liếc nhìn đối phương một cách giận dữ.

“Cha tôi đang ở đâu?”

“Bình tĩnh.” Hắn giơ hai bàn tay ra, lúng túng như một kẻ đã đầu hàng trước sự oán giận của cậu. “Ông ấy đang ở một nơi rất an toàn, ngày mai tôi sẽ dẫn cậu đến đó.”

“Ai mà tin nổi anh, một kẻ mới vừa gặp đã…! Tôi muốn nhìn thấy cha tôi ngay!”

Nắm chặt lấy cổ áo của người đối diện không buông, Hồ Đông Quan dùng hết sức lực nhỏ bé của mình để đe dọa hắn, như thể cậu làm như vậy thì hắn sẽ biết sợ, sẽ thật sự giữ an toàn và giúp cha con cậu gặp nhau.

Tên “dã thú” dịu dàng dùng hai tay chạm lấy đôi bàn tay cậu, từ từ hạ chúng xuống.

“Ở bên ngoài có trinh sát, cậu vào đến được đây hẳn cũng thấy rồi. Ông ấy đang ở tòa tháp phía Đông. Đêm nay tôi đột ngột bùng phát… cho nên phải đến đây tự khóa mình, tạm lánh một thời gian. Ông ấy là một Alpha, ít nhiều gì sự bài xích này cả hai bên đều chịu không nổi.” Nói đoạn, hắn kéo ống tay áo của cậu lên và quan sát. “Hơn nữa, tôi muốn trị thương cho cậu.”

Đến lúc này Hồ Đông Quan mới nhận ra cú ngã từ trên cao khi đến đây đã để lại trên cánh tay cậu rất nhiều vết bầm, trên làn da trắng nõn xuất hiện những vệt xanh tím đến đáng sợ. Không biết vì đau về thể xác hay tinh thần, những giọt nước mắt vẫn luôn chực trào bên trong cậu chảy xuống, vỡ òa ra. Hồ Đông Quan vùi đầu vào ngực hắn, một kẻ lạ mặt đáng sợ thậm chí cậu còn chưa biết tên, khóc cho thỏa những ấm ức và đau khổ của thời gian qua, khi cậu ngày nào cũng vô vọng tìm kiếm cha mình.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến