Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 2: Bão táp và sương mù.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 2: Bão táp và sương mù.

“Vẫn chưa có tin tức gì về cha con ạ?”

“… Quan Quan à, chú biết là con rất sốt ruột, nhưng mà con phải bình tĩnh trước đã. Chính phủ đã ra lệnh cho lực lượng giải cứu tinh nhuệ nhất đi tìm kiếm rồi. Bọn chú nhất định s-…”

Đầu dây bên kia vang lên những tiếng rè không ổn định, đường truyền đột ngột bị tắt và tất cả lại rơi vào im lặng. Hôm nay đã bước sang tuần thứ hai kể từ khi đoàn nghiên cứu thực địa đột ngột gặp một trận bão sương mù ở trong rừng. Lần lượt từng người một đều đã trở về, tình trạng y hệt như trước đây, chẳng còn ai nhớ gì cả.

Duy chỉ có mỗi mình cha của Hồ Đông Quan là vẫn chưa trở về.

Hồ Đông Quan liên tục ấn phím gọi vào đường truyền vừa nãy, nhưng dù cho ấn đến đỏ cả tay vẫn không còn ai hồi đáp. Trận bão này luôn xảy ra một cách rất kỳ lạ ở khu rừng phía Bắc, nhưng nó không lớn, cũng chẳng gây nguy hiểm về thể chất, ngoại trừ việc rất nhiều người chẳng thể nhớ ra họ đã chứng kiến những gì hoặc có sự biến đổi đột ngột về tâm lý. Chỉ có điều, mỗi năm đều như trò chơi may rủi, sẽ luôn có một vài người không thể trở về.

Suốt mấy ngày qua Hồ Đông Quan đã phải luôn cố gắng giữ bình tĩnh trước mặt gia đình mình, cố gắng đến học viện mỗi ngày, vùi mình vào đống sách nghiên cứu về các trận bão trong lịch sử, làm cho bản thân bận rộn đến không thể suy nghĩ được gì nữa. Cậu tin rằng cha cậu vẫn còn sống ở đâu đó, chắc chắn là như vậy.

Nhưng mỗi ngày trôi qua, từng tia hy vọng đều dường như đang bị bào mòn bên trong cậu. Hôm nay vừa trở về nhà, Hồ Đông Quan lại gọi một cuộc điện thoại cho chú Seth bên lực lượng giải cứu, ngày nào chú ấy cũng cùng với tiểu đội của mình vào rừng tìm kiếm manh mối. Thật may là bão sương mù đã tan nên không còn có thêm người mất tích, nhưng mãi vẫn chưa tìm được cha cậu. Hồ Đông Quan thẫn thờ ngồi bên cửa sổ và nhìn về phương Bắc. Ngoài trời đã tối đen như mực, khu rừng thông ấy bây giờ như một cơn ác mộng, nuốt chửng mọi hy vọng vào đêm đen.

Bất chợt, một vài tia sáng đủ màu chợt lóe lên trong bóng tối rồi vụt tắt. Hồ Đông Quan giật mình bật dậy. Cậu nhận ra những tia sáng đó, ấy là một con robot đồ chơi biết bắn pháo hoa mà cha đã dạy cậu làm lúc 5 tuổi. Một món đồ bị lỗi không đáng là gì, nhưng ông luôn mang theo bên mình. Mà bây giờ đây, cậu lại vừa tận mắt chứng kiến những chùm sáng pháo hoa ấy lóe lên ở cánh rừng phía Bắc.

Hồ Đông Quan ngước nhìn đồng hồ, 10 giờ 37 phút. Mẹ của cậu có lẽ sắp đến và gọi cậu vào giường ngủ, an ủi cậu như mọi ngày, rồi bà sẽ về phòng vào lúc 11 giờ đêm, không bước ra ngoài nữa. Cậu nhìn chằm chằm qua khung cửa số về phía đêm tối như mực. Sau khi chắc chắn rằng không còn dấu hiệu kỳ lạ gì nữa, Hồ Đông Quan quay trở về phòng và leo lên giường, cậu giả vờ đã ngủ say.

Hôm nay chị gái và anh trai của cậu ở lại học viện, chỉ có cậu luôn về nhà mỗi ngày. Đúng như dự đoán, mẹ Hồ Đông Quan đến và gõ cửa phòng cậu, sau khi phát hiện ra cậu đã ngủ thì bà cũng lặng lẽ quay về phòng mình.

11h15 phút, Hồ Đông Quan nhỏm dậy và rón rén bước xuống giường. Khoác lên người chiếc áo hoodie dày và quần jean bó chống lạnh, cậu lôi một số nhu yếu phẩm cần thiết và khẩn cấp ra để mang theo, để lại tờ giấy nhắn cho mẹ, rồi theo đường cửa sổ leo ra ngoài ban công, nhảy xuống cửa nhà kho bên dưới. Thật may là lúc thiết kế cửa nhà kho cậu đã âm thầm làm thêm bộ giảm thanh cho nó. Cánh cửa nhà kho bật mở, để lộ một robot tự động lái đời cũ vẫn còn đầy nhiên liệu. Đây là con robot du hành mà cậu đã cùng cha mình tự thiết kế lại, trong bí mật. Có một số nghiên cứu trong thiết kế mà cậu viết còn chưa được tiết lộ ra bên ngoài, không ai hiểu cách vận hành của robot này hơn cậu.

Leo vào bên trong robot du hành và đóng kín buồng lái lại, cậu ấn mở công tắc, kích hoạt thiết bị bằng giọng nói.

“SNOW11, thức tỉnh.”

Vài âm thanh rè rè nho nhỏ xuất hiện, rồi một tiếng ngáp dài, sau đó là giọng nói lanh lảnh như tiếng trẻ con.

“Bé nghe ạ, chủ nhân muốn bé làm gì?”

Hồ Đông Quan khẽ lắc đầu bất lực, giọng nói này là giọng của cậu khi còn nhỏ, được lập trình vào thiết bị trí thông minh nhân tạo của robot, dù cật lực phản đối nhưng cuối cùng cha của cậu vẫn cài đặt vào. Nhưng đây không phải là lúc hồi tưởng quá khứ, Hồ Đông Quan ngay lập tức bình tĩnh lại, cậu ra lệnh.

“Khởi động chức năng di chuyển. Địa điểm, khu rừng phía Bắc.”

“Chủ nhân, nơi này rất nguy hiểm.”

“Bỏ qua lệnh cấm, lập tức di chuyển!”

“Tuân lệnh chủ nhân.”

Gõ vài phím tắt nhập thêm mã lệnh, Hồ Đông Quan khởi động robot và bắt đầu di chuyển vào bóng tối. Cậu tắt hết mọi đèn soi đường để không ai phát hiện ra, cứ như vậy, một người một robot hướng về cánh rừng thông trong im lặng.

1 giờ 23 phút sáng, robot đã tiến vào rừng được một quãng dài, Hồ Đông Quan hồi hộp quan sát xung quanh, có vẻ như chỉ có chút tàn tích của nhóm quân đội đang tìm người. Cậu cũng phải tìm cách tính toán đường đi sao cho không đụng phải ai. Hồ Đông Quan đã sớm mở định vị. Thật may là món đồ chơi bắn pháo hoa ấy đã được gắn một bộ định vị chung với thiết bị liên lạc của cha cậu, vì ông sợ sẽ làm mất nó nên chỉ cần rơi ở đâu sẽ có tín hiệu được phát ra để ông tìm đến. Bộ định vị này chưa hề bị hỏng. Hồ Đông Quan có hơi tức giận chính mình vì sao không nhớ ra chuyện này sớm hơn. Cậu đã xác định được tọa độ ước lượng trong lịch trình di chuyển của robot, nơi mà cậu nghĩ rằng ánh sáng pháo bông đã lóe lên từ đó.

Sau khi né được hai nhóm người đang rà soát, tất cả mọi thứ trong rừng lại chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng thở của cậu trong khoang lái, và một rừng thông tịch mịch đến đáng ngờ.

“Chủ nhân, phát hiện ra từ trường lạ.”

Hồ Đông Quan vội nhỏm dậy, cậu thẳng lưng quan sát môi trường xung quanh từ khoang lái. Không thấy bất kỳ dấu hiệu gì cả. Có lẽ chỉ có thể dựa vào robot du hành này thôi.

“Kích hoạt thiết bị rà soát từ trường.”

“Tuân lệnh chủ nhân.”

Sau khi quét từ trường, ban đầu mọi thứ vẫn lặng như tờ, nhưng rồi đột nhiên, robot du hành bắt đầu rung lắc, biên độ dao động rất nhanh từ nhẹ đến mạnh, càng ngày càng rung lắc dữ dội hơn. Hồ Đông Quan bám chặt vào ghế, cố giữ bình tĩnh.

“SNOW11, kích hoạt chế độ bảo vệ!”

“Thưa chủ nhân, tôi đột nhiên phát hiện lỗ hổng, bên kia là tọa độ mà cậu đã định vị. Trong vòng 3 giây chúng ta sẽ bị hút vào đó. 1. 2. 3.”

Không kịp để cậu phản ứng gì, một tia chớp sáng lóe lên, rồi cả người và robot du hành đều bị hút vào một khoảng không gian vô tận. Hồ Đông Quan có cảm giác cơ thể của mình đang bị đột ngột co dãn rất mạnh. Thật tệ là trong quá trình thiết kế robot này cậu không hề nghĩ tới việc phải tạo một vòng bảo vệ xuyên không gian. Cũng may là vỏ robot có thể chịu đựng được một lúc lâu nên cậu vẫn an toàn, chỉ là trạng thái co ép sẽ có chút ảnh hưởng tới cảm giác của cậu, tạo ra một loại ảo giác khiến cậu thấy mình như đang bị phình to hoặc thu nhỏ mỗi khi robot vụt qua một khe nứt nào đó.

Trong khoảng chừng 30 giây vô cùng tồi tệ đó, cuối cùng robot dường như cũng đã xác định được điểm đến. Trong khoảnh khắc cậu tưởng chừng như mình đang rơi xuống từ độ cao của một tòa nhà ba tầng, cả người cậu bị va đập một cách đau đớn trong khoang điều khiển. Túi khí chống sốc trong khoang vội bung ra làm giảm nhẹ bớt xây xát cho cậu. Khi robot đâm thẳng xuống mặt đất, cửa khoang điều khiển bật mở ra, Hồ Đông Quan bị văng thẳng ra ngoài, lăn vài vòng trên mặt đất.

Cậu rên rỉ ôm lấy người mình. Một mùi cỏ ướt sau cơn mưa xộc vào mũi. Nền đất ẩm. Nhưng lại không hề có tuyết. Mùi vị ngọt ngào của cỏ trong không khí dần lan tỏa khiến cho cậu cũng vô thức dần dần bình tâm, cảm thấy dễ chịu hơn.

Mùa xuân?

Một tia suy nghĩ lóe lên trong đầu cậu. Bây giờ là tháng Tư, theo lịch của các hành tinh khác thì tuyết đã tan rồi, cũng là chuyện hiển nhiên thôi. Nhưng ở Adonis, một hành tinh quanh năm chỉ là băng giá, thì điều này quả là bất thường.

Tay của cậu chạm phải một vật gì đó. Hồ Đông Quan cố gắng hết sức để cầm nó lên, rồi cậu giật mình nhỏm dậy, không khỏi phải rên nhẹ vì vết thương sau khi va đập.

Đây là robot bắn pháo hoa mà cha cậu đã luôn mang theo bên mình. Cậu đã đến được nơi cần đến.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến