Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 19: Chưa đủ tuổi.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 19: Chưa đủ tuổi.
Cơn
mưa xuân cứ tí tách mãi không chịu đừng lại, mà hai người đã chạy được một
quãng khá xa so với lâu đài, nếu như bây giờ quay lại và dầm mưa thì chắc chắn
khả năng cao sẽ bị cảm. Hồ Đông Quan ép Thái Lê Minh Hiếu choàng áo của mình
lên lưng, rồi tự nhiên ngồi vào lòng hắn trên băng ghế bằng đá. Lựa một tư thế
nào đó dễ chịu nhất cho cả hai, cậu tựa chiếc lưng trần trắng nõn của mình vào
lồng ngực rắn rỏi to lớn của hắn. Mưa làm cho cậu thấy hơi lạnh, nhưng nơi hai
mảnh da thịt trần trụi tiếp xúc lẫn nhau dường như có lửa. Ngọn lửa ấm áp dần
lan tỏa khắp người cậu, khiến cho Hồ Đông Quan cũng không còn cảm giác khó chịu
nữa. Mà trái lại, lúc này con tim cậu dường như cũng bắt đầu trở nên ngượng
ngùng, tự hỏi mình quyết định sưởi ấm cho hắn bằng thân thể như thế này có…
khác thường quá hay không. Từ lâu, Hồ Đông Quan đã sống thoải mái như một
Alpha, không có quá nhiều hạn chế trong việc tiếp xúc với những Alpha hay Beta
nam khác. Nhưng lúc này cậu mới chợt nhận ra, mình nên đề phòng Thái Lê Minh Hiếu
một chút mới phải. Bởi dù sao trong những quyển sách về Enigma mà hắn đã đưa
cho cậu đọc, Enigma vẫn có thể đánh dấu bất kỳ Alpha nào, ngay cả khi pheromone
của hai người bài xích lẫn nhau. Nhìn tới nhìn lui, có như thế nào cậu cũng sẽ
là người phải chịu thiệt thòi bởi hắn.
Thái
Lê Minh Hiếu kiên nhẫn đợi cho Hồ Đông Quan điều chỉnh tư thế thật thoải mái, rồi
chần chừ một lát, mới quyết định vươn cả hai tay ôm cậu vào lòng. Hồ Đông Quan
dường như cũng cảm thấy dễ chịu, cậu ngả đầu ra sau tựa lên vai hắn, rút chân
ra khỏi giày và ngồi bó gối lại, khoanh hai tay, để mặc cho vòng tay của hắn ôm
lấy cả người cậu. Lúc nãy, cái lưng mềm mại của cậu cứ cọ tới cọ lui, khiến cho
lồng ngực hắn vô cùng ngứa ngáy khó chịu. Khẽ thở dài trong lòng, Thái Lê Minh
Hiếu cảm giác bao nhiêu năm khổ sở nhẫn nhịn vì phải trải qua kỳ phát tình một
mình, hóa ra cũng có lúc phát huy được tác dụng. Nếu như không phải hắn đã quen
với việc chịu đựng, thì có lẽ lúc này Thái Lê Minh Hiếu đã đè Hồ Đông Quan ra để
đánh dấu rồi. Cậu thật sự không có một chút đề phòng nào. Hắn không biết nên
vui vì đã được tin tưởng, hay là nên buồn vì chợt cảm thấy Hồ Đông Quan dường
như chẳng có ý nghĩ nào sâu xa hơn với hắn cả.
Hai
người cứ như vậy mà ngồi lặng im ôm lấy nhau, phóng tầm mắt ra khu vườn trong
mưa, phía sau những tán lá phong đang nhỏ giọt. Phía xa xa là những tòa kiến
trúc sừng sững kiểu Trung Âu, vài khung cửa sổ đã được thắp đèn, tỏa ra ánh
vàng cam dìu dịu, làm tan bớt đi cảm giác lạnh lẽo của lâu đài. Hồ Đông Quan cảm
thấy nơi này là một địa điểm vô cùng tốt để thư giãn và ngắm nhìn phong cảnh.
Bên cạnh có hồ nước, xung quanh là rừng lá phong, trước mặt là vườn hoa. Thảo
nào mà chòi nghỉ chân được đặt ở đây. Nếu như không phải do từ trường quá mạnh,
thì cậu nghĩ với thiên nhiên xinh đẹp và phong phú thế này, có thêm vài con
thiên nga trên mặt nước, vài chú nai hay sóc thơ thẩn trong rừng, và những đàn
chim sẻ ríu rít khắp nơi, thì có lẽ sẽ càng hoàn mỹ như những bức tranh cậu từng
thấy trong viện bảo tàng của Adonis.
Cứ
mãi suy nghĩ vẩn vơ, Hồ Đông Quan không để ý mình đã để mùi pheromone hoa sơn trà lan tràn
khắp nơi trong không khí. Thái Lê Minh Hiếu khẽ hít sâu, hắn tự hỏi mình có nên
nhắc nhở cậu một chút hay không. Cuối cùng thì hắn chỉ đành quay lại chủ đề còn
bỏ dở ban nãy.
“Em
có gì muốn nói với anh sao?”
“Dạ?”
Hồ
Đông Quan vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ của mình, cậu vô thức nghiêng đầu và
ngẩng lên nhìn sườn mặt hắn, ngoan ngoãn hỏi lại. Trái tim của Thái Lê Minh Hiếu
như đột nhiên bị móng vuốt của loài thú nhỏ cào cho một phát, hận không thể
xoay cậu lại và ôm hôn, như một con dã thú trước con mồi ưa thích của mình, chỉ
muốn nuốt sạch cậu vào bụng. Hắn đặt đôi bàn tay lớn của mình lên hai mu bàn
tay trắng nõn của cậu, luồn các ngón tay vào và đan chặt lấy nhau, khẽ thì thầm
lên vành tai đang ửng đỏ của thiếu niên.
“Khi
nãy, anh cảm thấy như em đang nói dở dang điều gì đó.”
“A…!”
Lúc này Hồ Đông Quan mới sực nhớ ra. “Em muốn nói là, em vẫn chưa biết ngày
sinh nhật của anh. Cả… cả tuổi tác nữa. Em biết là anh lớn hơn em, bởi vì em vẫn
chưa 18 tuổi.”
“Em
chưa đủ 18 tuổi?”
Thái
Lê Minh Hiếu hơi giật mình ngửa ra sau một chút, hắn buông tay cậu ra, lúng
túng một lúc rồi chỉ biết đặt lên đầu gối mình. Hắn hiểu điều này có nghĩa là
gì. Khi còn nhỏ cha mẹ đã luôn dạy bảo hắn rằng, đến 18 tuổi thì các Alpha và
Omega mới được xem là hoàn toàn trưởng thành, có kỳ phát tình ổn định và sẵn
sàng tìm kiếm bạn đời của mình. Vì vậy trước đó, những tình huống thân mật phát
sinh đều có thể bị khép thành tội, nhất là trong trường hợp nhỏ hơn tuổi 16. Ngoài
ra, bất kỳ Omega hay Alpha nào từ 16 tuổi trở đi, nếu vì kỳ phát tình không ổn
định trong thời kỳ phân hóa mà phát sinh quan hệ thân mật hay việc đánh dấu tạm
thời, đều cần có sự đồng thuận tuyệt đối từ hai phía. Và những mối quan hệ vượt
mức như làm tình và đánh dấu hoàn toàn chỉ được phép khi đã hoàn toàn trưởng
thành, tức sau 18 tuổi. Tuy là ở nơi này chẳng có tòa án hay pháp luật nào có
thể khép tội hắn, nhưng Thái Lê Minh Hiếu vẫn nghĩ mình đã phạm phải tội tày trời
rồi, bởi ngày đầu tiên Hồ Đông Quan đến đây hắn đã cưỡng hôn cậu, còn suýt chút
nữa cắn lên tuyến thể sau gáy. Hắn chợt cảm thấy may mà cha Hồ không hề biết điều
này, nếu không thì không biết ấn tượng của ông ấy về hắn sẽ trở nên tồi tệ đến
mức nào.
Hồ
Đông Quan nghe Thái Lê Minh Hiếu sửng sốt hỏi lại, cậu gật đầu một cái, rồi mới
chợt nhận ra đường như hắn cũng không phải là không hiểu luật pháp. Hoặc là,
quê hương của hắn có luật lệ cũng khá giống với Adonis, vì để đảm bảo cho quá
trình phân hóa toàn diện mà không cho phép đánh dấu hoàn toàn trước 18 tuổi. Cậu
vô thức sờ lên tuyến thể sau gáy. Dạo gần đây nó không còn nhức nữa, nhưng cậu
vẫn cảm nhận được mạch đập ở đó, dường như tuyến thể của cậu đang dần dần phát
triển. Không biết có phải là do sớm chiều đều tiếp xúc với pheromone mùi cỏ ngọt của Thái Lê Minh Hiếu hay không. Và nếu
như vậy, giới tính của cậu rồi sẽ như thế nào? Một Alpha có tuyến thể phát triển,
còn có thể bị đánh dấu… Và khi ngày đó đến, khi cậu đủ tuổi trưởng thành, liệu
cậu có sẵn sàng chọn lựa để trở thành một Omega hay không? Hồ Đông Quan tự hỏi
mình, rồi chợt nhận ra, nếu như đối tượng là Thái Lê Minh Hiếu, cậu hoàn toàn
không cảm thấy bài xích một chút nào cả.
Cậu
vốn chưa từng ghét bỏ việc phân hóa thành Omega, thậm chí trong những năm tháng
còn chưa xác định được giới tính, cậu đã luôn sẵn sàng nếu như mình có lỡ trở
thành một Omega. Nhưng nếu như bây giờ bất kỳ Alpha nào, hay một người nào đó
là Enigma giống Thái Lê Minh Hiếu đến và muốn đánh dấu cậu, Hồ Đông Quan chợt cảm
thấy gai cả người.
Nếu
không phải Thái Lê Minh Hiếu thì không được.
Suy
nghĩ ấy cứ tự nhiên mà bật ra trong đầu của Hồ Đông Quan. Cậu luôn nghĩ cậu
không hiểu trái tim mình. Nhưng cảm xúc nói cho lý trí của cậu biết, cậu dường
như đã có sự lựa chọn rồi.
“Này,
em vẫn chưa biết tuổi của anh đó!” Hồ Đông Quan đánh trống lảng, khiến cho cả
hai phải dứt khỏi những mối bận tâm trong lòng. “Cả ngày sinh của anh nữa.”
“Anh
hả…? Bao nhiêu tuổi nhỉ?”
“Sao tới tuổi của mình mà anh cũng khờ ngang
được vậy.”
Hồ
Đông Quan bật cười, quay sang đánh lên bả vai của Thái Lê Minh Hiếu một phát.
Nhưng rồi tâm trạng cậu cũng chùng xuống khi nghe hắn nói câu tiếp theo.
“Anh
tới đây vào năm 12 tuổi. Cũng phải… mười hai năm? À không, sắp mười ba năm rồi. Từ
lúc ấy đã không còn ai cùng anh đón sinh nhật nữa.”
Ngập
ngừng một lát, Hồ Đông Quan nhỏm dậy, mang giày vào rồi đứng lên xoay người lại
đối diện với Thái Lê Minh Hiếu. Cậu đặt đôi tay trắng muốt lên bả vai trần của
hắn, cố định chiếc áo đang khoác hờ một chút để lưng hắn không bị lạnh.
“Sinh
nhật của em là ngày 10 tháng 11.” Cậu mỉm cười với hắn. “Em đã nói cho anh ngày
sinh của mình rồi đó, bây giờ phải có qua có lại, anh phải nói cho em biết. A…
không lẽ nó đã trôi qua rồi? Sinh nhật của anh là đầu năm à?”
“Không,
anh sinh vào tháng 6.” Thái Lê Minh Hiếu lắc đầu. “Ngày 27 tháng 6.”
“Vậy
thì tốt quá rồi!” Hồ Đông Quan vui mừng nói. “Kể từ bây giờ, em sẽ cùng anh kỷ
niệm những ngày sinh nhật kế tiếp của cả hai chúng ta. Tới sinh nhật của em,
anh cũng không được phép vắng mặt đâu đó. Hứa đi!”
Cậu
đưa ngón út ra và bắt hắn phải ngoéo ngón tay thề thốt với mình. Thái Lê Minh
Hiếu bật cười, chịu thua sự nhiệt tình của cậu. Nhưng trong lòng hắn cũng không
khỏi cảm thấy ấm áp, bởi vì từ nay, đã có một người luôn nghĩ đến hắn trong
tương lai của cậu. Đã có một người sẵn sàng vì hắn mà vẽ ra những năm tháng sau
này, khẳng định chắc chắn rằng sẽ luôn bên nhau.
Thái
Lê Minh Hiếu vươn tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của Hồ Đông Quan. Cậu chẳng đề
phòng chút nào cả, nửa thân trên trần trụi cứ như vậy mà phơi bày ra trước mặt
hắn. Hai điểm màu hồng trước ngực còn đẹp hơn cả cảnh xuân. Hắn cảm thấy sức chịu
đựng của mình thật phi thường, khi mà thiếu niên kia cứ liên tục không cho hắn
bất kỳ đường lui nào nữa.
“Hồ
Đông Quan, em có biết là nếu như bây giờ em đã đủ 18 tuổi, anh sẽ không nhịn nữa
mà muốn hôn em, thậm chí đánh dấu em không?”
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét