Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 18: Vận động.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 18: Vận động.
Mặt
trời dần ló dạng sau những tòa kiến trúc sừng sững phía Đông của tòa lâu đài, rồi
sương sớm cũng mau chóng tan đi. Hồ Đông Quan khoác lên người chiếc hoodie mới mà
Marry đã đi tìm vải để làm và mô phỏng theo kiểu dáng áo của cậu, chạy theo
Thái Lê Minh Hiếu, khi hắn dẫn cậu vào con đường mòn quen thuộc trong khu vườn
hoa. Hắn cũng được Marry làm cho một cái hoodie y hệt như cậu, chỉ là khác kích
cỡ. Hai người một lớn một nhỏ mặc trang phục giống hệt nhau chạy trong khu vườn
rộng lớn, dường như giống những đôi tình nhân mà cậu hay bắt gặp sau giờ học ở
trường. Hồ Đông Quan có hơi ngượng ngùng vì suy nghĩ này của mình, cậu lắc khẽ
cái đầu xù rồi tập trung theo chân hắn.
Kể
từ ngày Thái Lê Minh Hiếu ngất xỉu cũng đã trôi qua hơn nửa tháng, cậu nghiêm
túc nghe theo lời Max lập một thời gian biểu cho cả hai người, bắt hắn mỗi sáng
sớm phải dậy vận động cùng mình. Sau đó cả hai sẽ cùng ăn sáng, rồi đến thư viện
nghiên cứu bản vẽ và học tập, tra cứu thêm thông tin cả ngày. Và đến chiều, khi hoàng
hôn sắp buông xuống, cậu sẽ để cho hắn tùy hứng quyết định xem hôm ấy sẽ làm
gì. Tuy lịch trình là do Hồ Đông Quan ép buộc, hoạt động rèn luyện thể chất này
có vẻ như là thứ mà Thái Lê Minh Hiếu không hề miễn cưỡng một chút nào. Trái lại,
hắn càng vui mừng hơn khi có thể thoát khỏi cái cảnh nằm trên giường bệnh và bị
chăm sóc mỗi ngày như em bé.
Trước
đây khi cha cậu còn ở trong lâu đài, cả ba người đều quá bận rộn để tranh thủ
thời gian cho chuyến du hành trở lại Adonis, nên Hồ Đông Quan không để ý lắm đến
việc rèn luyện này. Cậu vốn hay có thói quen chơi đá bóng cùng bạn bè trong học
viện mỗi tuần, tại nhà thi đấu bên trong trường. Và thi thoảng khi thời tiết dễ
chịu một chút, Hồ Đông Quan cũng có ra ngoài chạy bộ. Alpha vốn dĩ là loài sinh
vật ưa vận động, nên dù có thích học và nghiên cứu đến thế nào, thì thói quen của
cậu cũng rất khác với người anh cả là Omega của cậu. Về mặt này thì cậu giống với
chị gái Alpha của mình hơn, một cô gái có thói quen theo các đoàn thám hiểm đi
khắp nơi từ núi đến rừng, đem về tất cả mọi loài thực vật hiếm lạ mà cô có thể
tìm được, để rồi trồng chúng trong nhà kính của khu thí nghiệm.
Những
loài cây trong khu vườn rộng lớn của tòa lâu đài thường khiến Hồ Đông Quan nhớ
tới chị gái mình hơn cả, bởi cậu luôn nghĩ nếu cô có thể đến được đây, có lẽ cô
sẵn sàng nhốt mình trong khu vườn này nhiều năm, chỉ để nghiên cứu đủ mọi loại
thực vật được trồng. Vài ngày trước cậu còn kiên nhẫn đếm và xác nhận xem có
bao nhiêu loài trong sách đỏ mà mình đã nhìn thấy, nhưng đến lúc con số lên tới
hơn một trăm, cậu cũng đành bỏ cuộc, vui vẻ tận hưởng cảnh sắc của khu vườn và
không khí tràn ngập hoa cỏ mùa xuân. Cả hai người chạy bộ luồn lách qua vườn hồng,
vượt những khóm diên vĩ xanh và oải hương tím đang dần nở rộ, rồi ra khỏi khu vực
trồng hoa để tiến vào một nơi gần giống như rừng cây lá phong, nhưng mà là cánh
rừng bao quanh phía trong tòa lâu đài, nơi thuộc địa phận bên trong của bức tường
đá lạnh lẽo.
Đang
là cuối xuân nên rừng phong tràn ngập một màu xanh non tươi mát. Hồ Đông Quan đọc
thấy trong sách rằng loài cây này sẽ chuyển thành màu lá đỏ khi sang thu, cũng
là lúc sinh nhật cậu sắp đến. Cậu ngước lên nhìn theo bóng lưng của Thái Lê
Minh Hiếu, trộm nghĩ không biết rằng khi ấy liệu mình và hắn sẽ như thế nào.
Lúc này Hồ Đông Quan chợt nhận ra cậu quên mất hỏi tuổi của hắn, cũng như cả
ngày sinh nhật. Dường như cách cả hai người làm quen lẫn nhau quá mức kỳ lạ,
khiến cho cậu vô thức nghĩ rằng mọi thứ đều thật hiển nhiên. Cậu đoán là hắn lớn
tuổi hơn mình, vì dù đã bị giam cầm ở đây rất lâu rồi, hắn vẫn giữ được khá nhiều
lễ nghi và sự lịch thiệp của một chàng trai được giáo dục đầy đủ, điều mà cậu
không nghĩ những robot ở đây có thể làm được cho hắn. Thái Lê Minh Hiếu hẳn đã
từng có một gia đình, có cha và mẹ, thậm chí là cả anh chị em. Và khi tuổi gần
trưởng thành, hắn mới bị đưa đến đây và giám sát bởi những kẻ lạ mặt đó. Hồ
Đông Quan chưa từng dám hỏi hắn về chuyện này, bởi cậu sợ rằng hắn không sẵn
sàng để nói. Giống như sáng nay, khi cậu nhắc đến chị gái, trong đôi mắt chó
con của hắn dường như cũng ẩn hiện một nỗi niềm mất mát sâu xa.
“Sao
vậy, em mệt à?”
Nhìn
thấy Hồ Đông Quan đang chạy thì đột ngột đứng lại, Thái Lê Minh Hiếu đã bỏ xa
hơn một quãng lo lắng chạy về. Hắn nắm lấy tay cậu và cúi người xuống để chiều
cao của cả hai ngang bằng nhau, áp trán của mình vào trán cậu. Dường như hắn
đang kiểm tra xem cậu có sốt hay không, rồi thở phào một cái khi thấy nhiệt độ
vẫn bình thường.
“Em
không sao.” Hồ Đông Quan lắc đầu nói. “Chỉ là em vẫn chưa…“
Vài
giọt nước tí tách rơi xuống vai cậu, khiến cho cả hai ngẩng đầu lên. Cơn mưa mùa
xuân đột nhiên đến mà không báo trước. Thái Lê Minh Hiếu vội ôm lấy Hồ Đông
Quan và dùng cả thân người che chắn cho cậu. Hắn rẽ sang một con đường khác mà
cậu chưa từng đi qua, dẫn tới một nhà chòi bên hồ nước, được quấn quanh bởi vô
số dây leo tường vi. Bên trong nhà chòi có vài chiếc ghế đá để ngồi nghỉ ngơi.
Thái Lê Minh Hiếu đặt Hồ Đông Quan xuống ghế trước, rồi mới buông cậu và bước
ra xa, lắc lắc mái tóc sũng nước. Khi nãy thân hình cao lớn của hắn đã che phần
lớn nước mưa, nên hầu như cậu chẳng hề hấn gì. Trái lại thì lưng và tóc của hắn
đã ướt đẫm rồi.
Thái
Lê Minh Hiếu cúi đầu nhìn chiếc áo hoodie khá dày, đang trở nên lạnh và nặng
hơn vì nước, hắn quyết định cởi ra luôn. Hồ Đông Quan giật mình ngước nhìn hắn,
đập vào mắt là thân hình cường tráng với làn da hơi ngăm, cùng bắp tay rắn chắc
và sáu múi vô cùng tiêu chuẩn, đẹp như những bức tượng Hy Lạp mà cậu từng thấy
trong phim tài liệu. Lúc này thì cậu mới biết, hóa ra Thái Lê Minh Hiếu cũng có
thói quen rèn luyện cơ bắp hàng ngày, nhờ vậy mà từ độ căng của ngực, cho đến từng
thớ cơ trên bụng và bắp tay, lẫn đường nhân ngư của hắn đều hoàn hảo không tì vết.
Có lẽ ngay cả những Alpha có ngoại hình được xem là chuẩn mực trong giới cũng đều
phải ghen tị với thân hình này của hắn. Người gì đâu mà cái mặt đẹp rồi thể xác
cũng đẹp nữa. Hồ Đông Quan vừa ngắm vừa vẩn vơ nghĩ, hoàn toàn không để ý tới
Thái Lê Minh Hiếu đã phát hiện ra ánh nhìn chằm chằm của cậu, hắn hơi ngượng
ngùng quay mặt đi.
Loài
người dù ở bất cứ đâu cũng là những sinh vật háo sắc. Thái Lê Minh Hiếu thừa nhận
điều đó. Ngày đầu tiên gặp Hồ Đông Quan, khi nhìn thấy gương mặt xinh đẹp đó của
cậu, hắn đã không thể nào dời mắt. Đôi mắt đen như mặt nước hồ thu cùng hàng mi
dài như tán cây rợp bóng xuống hồ, và đôi môi đỏ hồng trên làn da trắng nõn hệt
như những đóa sơn trà nổi bật trong tuyết. Thái Lê Minh Hiếu đã hôn lên đôi môi
ấy tận hai lần, song đêm nào hắn cũng không thể ngăn bản thân khao khát có thêm
một lần nữa. Hồ Đông Quan đối với hắn giống như một loại chất gây nghiện, đã nếm
thử một lần thì sẽ không thể nào dừng lại được nữa. Hắn vẫn luôn tự hỏi mình,
tình cảm của bản thân đối với cậu rốt cuộc là gì? Hắn không biết. Chưa từng có
ai dạy cho hắn về những cảm xúc này cả. Những khi buồn chán, hắn đã xem qua hết
những bộ phim cũ được lưu trữ trong tòa lâu đài. Không ít trong đó nói về tình
yêu đôi lứa, đa phần là giữa Alpha và Omega. Hắn cũng biết một Enigma như hắn
thường nên chọn Alpha làm bạn đời, mà vừa khéo lần đầu tiên hắn gặp được một
Alpha có pheromone vô cùng phù hợp với mình như Hồ Đông Quan. Nhưng hắn cũng
không rõ, những cảm giác của mình đối với cậu có giống như những gì phim ảnh đã
diễn đạt hay không. Liệu rằng… đó có phải là tình yêu? Và liệu rằng, cậu cũng
có những cảm xúc giống y hệt đối với hắn?
Nhưng
hôm nay, khi Hồ Đông Quan nhìn chằm chằm vào phần cơ thể phía trên đang trần trụi
của Thái Lê Minh Hiếu, ngoại trừ xấu hổ ngại ngùng, trong lòng hắn cũng nhen
nhóm lên một tia hy vọng. Hắn chợt nghĩ, có lẽ cậu thích hắn nhiều hơn hắn có
thể tưởng tượng được. Chí ít ra, hắn nhận thấy rất nhiều lần Hồ Đông Quan bí mật
nhìn mình, như quan sát một điều gì đó mà cậu rất thích, vô cùng thích. Hắn cũng
biết hắn si mê cậu. Có thể là do ngoại hình, bởi cậu là người xinh đẹp nhất mà
hắn từng gặp. Cũng có thể là do pheromone của cậu
hoàn toàn không hề bài xích hắn. Mỗi khi ôm lấy eo Hồ Đông Quan từ phía sau,
Thái Lê Minh Hiếu cũng cảm thấy cực kỳ hạnh phúc và mãn nguyện. Dường như mỗi tế
bào của hắn đều run lên và nói với hắn rằng, hắn thích cơ thể của cậu. Còn cậu
thì sao? Hắn thừa nhận mình có hơi đen tối một chút. Nếu như Hồ Đông Quan cũng
thích cơ thể của hắn, vậy thì Thái Lê Minh Hiếu cũng không ngại dùng nó để khiến
cho cậu ngày càng thích mình hơn đâu. Mặt dày thì mặt dày, hắn không sợ.
“H-hắt
xì!”
Thái
Lê Minh Hiếu vội đưa tay che mũi, dường như cơn mưa khiến hắn trở nên nhạy cảm
hơn một chút. Hồ Đông Quan ngay lập tức nhỏm dậy, lo lắng hỏi.
“Anh
có lạnh không? Hay là em đưa áo của em cho anh mặc nhé, vì nó không bị ướt mấy.”
“Không
được, em chịu lạnh còn kém hơn anh.”
“Nhưng
mà anh chỉ mới vừa khỏi bệnh thôi đó!”
Dùng
dằng mãi một lúc, chẳng ai chịu nghe ai. Hồ Đông Quan khẽ thở dài, cậu dứt
khoát cũng cởi luôn áo của mình ra, khiến cho Thái Lê Minh Hiếu bối rối quay đầu
sang hướng khác. Vành tai hắn trở nên ửng đỏ vì vừa kịp nhìn thấy hai điểm màu
hồng nhô lên trên khuôn ngực trắng nõn của cậu. Hồ Đông Quan nhét áo mình vào
tay Thái Lê Minh Hiếu, cậu ra lệnh.
“Anh
khoác cái này lên lưng đi, rồi ngồi xuống đây và ôm em. Lúc trời lạnh thì thân
nhiệt con người là máy sưởi tốt nhất. Không cho anh cãi bướng nữa!”
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét