Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 17: Hoa lê.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 17: Hoa lê.

Một buổi sớm lành lạnh, tiếng chim ríu rít từ chiếc hộp nhạc đầu giường khiến cho Hồ Đông Quan chợt tỉnh giấc. Cậu mở mắt ra nhìn lên trần nhà, ngắm những hoa văn trang trí cầu kỳ của tòa lâu đài theo phong cách Trung Âu cổ điển, những điều đang dần dần trở nên quen thuộc trong cuộc sống của cậu. Cửa sổ ngày hôm qua cậu chỉ khép hờ, khiến cho mùi vị ẩm ướt của cơn mưa đêm mùa xuân len lỏi vào khắp căn phòng. Bộ đồ ngủ bằng voan màu trắng mỏng manh trên người Hồ Đông Quan vì thế trở nên không đủ ấm nữa. Cậu hắt xì một tiếng, vội lấy tay che mũi, lắc lắc cái đầu xù màu nâu vàng. Mùi hương cỏ ngọt trong không khí vẫn luôn thoang thoảng, chỉ có điều nó đã dịu dàng hơn nhiều so với đêm đầu tiên cậu đến đây.

Hồ Đông Quan quấn người trong chiếc chăn, bước đôi chân trần xuống tấm thảm nhung và đi về phía cửa sổ. Phòng ngủ của cậu có thể nhìn thấy một góc của khu vườn, vài nhánh của hàng cây lê gần đó đang vươn cành đến sát khung cửa sổ, điểm lên đấy vô số đóa hoa màu trắng đang bung nở. Đã bước sang những ngày đầu tiên của tháng Năm, đang là cuối mùa xuân, cũng là lúc rừng hoa lê thi nhau khoe sắc. Màu trắng tinh khôi phủ đầy một góc vườn. Trùng hợp làm sao mà chị gái của Hồ Đông Quan rất thích loài cây này, nhưng đáng tiếc là khí hậu của Adonis quá lạnh, chỉ có thể trồng được vài cây trong khu nghiên cứu. Những cây lê cao và xinh đẹp như thế này lần đầu tiên Hồ Đông Quan mới được thấy. Và quẩn quanh trong những đóa hoa như ngọc ấy, cậu nhìn ra được vài robot ong bướm nhân tạo đang nỗ lực thụ phấn, hứa hẹn một mùa thu hoạch trong tương lai.

Kẻ đã xây nên tòa lâu đài này dường như cực kỳ yêu thích tự nhiên, nhất là thực vật. Dù cậu không biết liệu rằng khi đến mùa thu, hàng cây lê ấy có thể nào trĩu quả được hay không, nhưng tỉ mỉ đến mức chế tạo ra cả những robot có thể thụ phấn cũng là cả một công trình cực nhọc.

Mãi mê ngắm nhìn cảnh sắc như tranh vẽ trước mắt, Hồ Đông Quan không để ý tới hơi lạnh của sương sớm ngày một len lỏi vào trong căn phòng. Đến tận khi cậu hắt hơi tới lần thứ hai, và một chiếc khăn to dày đáp lên vai cậu, choàng qua cái chăn mà cậu đang co rúm người trong đấy, Hồ Đông Quan mới ngước nhìn lên, bắt gặp ánh mắt chó con của Thái Lê Minh Hiếu đang nhìn mình. Hắn đưa tay ôm lấy eo cậu từ đằng sau, dụi cằm lên hõm vai và áp đôi má âm ấm của hắn lên vành tai cậu, thì thầm.

“Anh gõ mãi mà không thấy ai trả lời nên đi vào luôn. Em lại mở cửa sổ trước khi ngủ rồi đúng không? Tuy là thời tiết đang nóng dần, nhưng để cảm lạnh thì không được đâu.”

Hồ Đông Quan ngả đầu tựa vào lồng ngực ấm áp của Thái Lê Minh Hiếu. Cậu không đáp lời hắn, chỉ lặng lẽ siết chặt hơn chiếc khăn choàng mà hắn mang đến cho mình, hít thở mùi hương cỏ ngọt hòa cùng với mùi đất ẩm lành lạnh và sương sớm. Hương thơm của đóa hoa sơn trà cũng từ từ lan tỏa ra trong không khí, quấn quít lấy mùi cỏ ngọt. Hồ Đông Quan thường không hay để pheromone của mình phóng thích ra bên ngoài như thế này. Cậu đã được nuôi dạy rằng Alpha phải luôn biết kiềm hãm pheromone của bản thân, không làm ảnh hưởng tới người khác. Nhưng kể từ khi đến đây và sống cùng Thái Lê Minh Hiếu, cậu cứ để mọi thứ diễn ra thật tự nhiên, số lần cậu không cần để ý kiểm soát pheromone của mình ngày một nhiều. Và cậu cũng chợt nhận ra, không biết vì sao thể chất của mình cũng ngày càng phát triển tốt hơn. Hồ Đông Quan cảm thấy mình dường như có cao lên một chút, bây giờ chỉ còn thấp hơn Thái Lê Minh Hiếu hơn nửa cái đầu. Và cơ bắp của cậu cũng dẻo dai hơn một chút.

“Em thích hoa lê à?”

Nhìn thấy cậu cứ mãi ngắm nhìn hàng cây trước mắt, Thái Lê Minh Hiếu hỏi. Hồ Đông Quan khẽ gật, rồi lại lắc đầu như không chắc chắn.

“Cũng không hẳn… Em nghĩ là em thích hoa sơn trà hơn. Hoa lê là loài hoa ưa thích của chị gái em, chị ấy yêu tuyết và những loài hoa có màu giống như nó. Và có lẽ, bởi vì mùi pheromone của chị ấy cũng là hoa lê.”

Vòng tay lớn đang ôm lấy eo cậu khẽ siết chặt hơn một chút. Chàng trai phía sau dường như chợt trở nên hơi rầu rĩ, ngập ngừng không biết phải nói gì. Hồ Đông Quan đánh khẽ lên đôi bàn tay của hắn, bắt hắn phải buông mình ra. Cậu xoay người lại đối diện với Thái Lê Minh Hiếu, tựa hai tay lên bờ ngực rắn rỏi của hắn, ngẩng đầu lên nhìn và khẽ chớp đôi mắt đen láy.

“Em nhớ nhà. Nhưng mà em vẫn luôn tin cha chắc chắn sẽ tìm được cách để cứu chúng ta ra ngoài. Cho nên nỗi nhớ này chỉ là một điều hiển nhiên thôi. Anh không cần phải lo rằng em đang cảm thấy buồn bã đâu.”

Thái Lê Minh Hiếu cúi đầu nhìn Hồ Đông Quan, hắn cảm thấy vừa xúc động vừa vui vẻ. Rồi dần dần, trong đôi mắt sâu thẳm ấy cũng dâng lên một ánh nhìn say mê khó tả, khiến cho cậu phải ngượng ngùng quay mặt đi, không thể tiếp tục đối diện.

“Quý ông à, bây giờ cũng là lúc anh nên trả lại sự riêng tư cho em rồi đó. Em còn phải thay quần áo nữa.”

Cậu rụt người lại, vùi đầu trong chiếc khăn choàng dày thấm đẫm mùi hương cỏ ngọt, cố che lấy đôi má hồng đào. Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu thêm một chút, rồi hắn mới luyến tiếc rời đi, lịch thiệp đóng cửa lại. Hồ Đông Quan nghe loáng thoáng hắn nhờ Marry chuẩn bị quần áo cho cả hai. Cậu vỗ vỗ hai tay lên má mình, với hy vọng không khí lạnh của sương sớm làm tản đi nhiệt độ trên mặt.

Kể từ sau khi cậu quay trở lại đây, mối quan hệ giữa cậu và hắn dường như trở nên mập mờ không rõ. Nụ hôn điên cuồng của đêm hôm ấy, khi cậu quay về tháp canh, là nụ hôn đầu tiên khi cả hai đều đang tỉnh táo. Hồ Đông Quan không cảm thấy hối hận, cậu không bài xích việc hôn Thái Lê Minh Hiếu, cũng không hề ghét bỏ việc hắn muốn ôm hay tiếp xúc thân mật với mình. Chỉ là dường như lúc nào hắn cũng quá cẩn thận, nếu như cậu không chủ động tiến một bước, thì hắn sẽ luôn dừng lại ở đó. Như một tên gác cổng si tình, Thái Lê Minh Hiếu đứng lặng im và ngắm nhìn cậu, nhưng chính cậu cũng chạy không thoát khỏi hắn. Hồ Đông Quan cảm thấy thật nguy hiểm, cứ như thể chỉ cần vượt qua ranh giới một bước, cả cậu và hắn sẽ lao vào nhau như hai con thiêu thân, vứt bỏ hết mọi lý trí trên thế gian này mà quấn lấy nhau không rời nửa bước. Cậu không biết liệu rằng đây có phải là ảnh hưởng của pheromone hay không. Bất cứ lúc nào ranh giới vô hình ấy suýt chút nữa sụp đổ, thì Hồ Đông Quan lại nỗ lực dùng lý trí để kéo bản thân quay trở lại. Cậu không muốn những gì diễn ra giữa mình và hắn chỉ là do pheromone đang kiểm soát. Cậu muốn hiểu trái tim mình, nhưng dường như cũng không hiểu được trái tim mình.

Sau khi Thái Lê Minh Hiếu tỉnh lại, robot bác sĩ tên Max đã ép hắn phải tĩnh dưỡng hơn mười ngày. Mỗi ngày Hồ Đông Quan đều đến chăm sóc hắn từ sáng tới chiều, chứng kiến đôi mắt chó con hờn dỗi, ghét bỏ những món ăn nhạt nhẽo dành cho người bệnh mà Marry mang tới. Nhưng rồi rất nhanh hắn lại dùng những câu bông đùa để tự an ủi bản thân, khiến cho cậu không khỏi bật cười. Bên trong Thái Lê Minh Hiếu luôn có một nguồn năng lượng tích cực nào đó mà Hồ Đông Quan không thể nào diễn tả bằng lời được. Cậu vì hắn mà nhiều lần rơi nước mắt. Nhưng kể từ khi gặp hắn, cũng là quãng thời gian mà cậu cười nhiều hơn hết thảy. Điều đó quả thật kỳ lạ, bởi vì cả hai đều đang bị giam cầm trong một tòa lâu đài quái gở, đâu đâu cũng chỉ là robot đang làm việc khắp nơi, ngoài ra chẳng còn bóng người nào khác cả. Ấy vậy mà Hồ Đông Quan lại chẳng hề cảm thấy tẻ nhạt hay cô đơn một chút nào.

Nói thật lòng, thì cậu cũng có những lúc buồn vì nhớ nhà. Giống như những ngày cuối xuân như hôm nay, nhìn thấy hàng cây lê trắng hiện lên trong tầm mắt, Hồ Đông Quan không khỏi nhớ đến người chị gái vẫn thường hay mang những loại hoa quả tươi từ trong phòng thí nghiệm về cho cậu. Nhớ đến món bánh kem việt quất mà mẹ cậu hay làm, đến người anh trai suốt ngày chỉ vùi đầu vào nghiên cứu, nhưng chỉ cần có phát hiện gì thú vị đều tìm tới cậu để chia sẻ đầu tiên. Song nỗi buồn ấy rồi lại sớm bị thay thế bởi những niềm hy vọng lớn lao hơn, khi cậu nhìn thấy tín hiệu định vị được gửi về với trí não của SNOW11, và tin rằng cha mình đã thật sự về được đến cánh rừng thông phía Bắc của Adonis. Khi Hồ Đông Quan kết nối trí não của SNOW11, vào một trong những chiếc máy tính được đặt trên tầng cao nhất của tòa kiến trúc phía Đông, màn hình hiện lên vài dãy tín hiệu mã morse. Vừa giải mã những dòng tin nhắn mà cha Hồ gửi lại trước khi lỗ hổng hoàn toàn đóng kín, cả Hồ Đông Quan lẫn Thái Lê Minh Hiếu cũng vừa không khỏi vui mừng.

“Điểm đáp Adonis. Hạ cánh an toàn.”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến