Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 16: Bất tỉnh.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 16: Bất tỉnh.

Trong đêm tối, trên căn phòng cao nhất ở tòa tháp phía Tây, ánh trăng bàng bạc chiếu lên hai thân ảnh đang ôm và vỗ về lẫn nhau. Hồ Đông Quan dịu dàng xoa lên lưng Thái Lê Minh Hiếu, khi hắn cứ liên tục thủ thỉ và siết chặt lấy cậu, như thể chỉ cần hắn buông tay ra là cậu sẽ đột ngột biến mất. Tận lúc này Hồ Đông Quan mới càng nhận ra, cậu không biết gì về hắn cả. Lai lịch, quá khứ, và cả những năng lực bí ẩn của hắn. Tất cả những gì cậu mới khám phá chỉ như bề nổi của tảng băng chìm. Thái Lê Minh Hiếu đã ở đây bao lâu? Đã phải trải qua và chịu đựng những gì? Và… đã có bao nhiêu người đến đây rồi lựa chọn từ bỏ hắn, vì tự do và ý chí riêng của họ? Cậu hoàn toàn không biết gì cả.

Hồ Đông Quan không thể nói rằng những người rời đi đó là sai. Không một ai có quyền ép buộc họ phải sống ở đây cả đời. Nhưng cũng chính vì thế, cậu càng căm phẫn những kẻ lạ mặt kia và thế lực nào đứng sau chúng, khi bọn họ tự cho mình cái quyền giam cầm Thái Lê Minh Hiếu cả đời, trong một tòa lâu đài lạnh lẽo và cô đơn như thế này. Giọng hát của hắn dường như luôn quẩn quanh trong đầu cậu, là giọng hát đẹp đẽ và ấm áp nhất mà Hồ Đông Quan từng nghe thấy, nhưng cũng là những âm thanh bi thương nhất. Thái Lê Minh Hiếu đã nói với cậu rằng, đến một lúc nào đó cậu có thể sẽ chẳng còn dám cho mình hy vọng nữa. Vậy còn hắn? Liệu rằng trước khi cậu đến đây, hắn đã từng hoàn toàn buông bỏ mọi hy vọng hay chưa?

Đột nhiên, Hồ Đông Quan cảm thấy Thái Lê Minh Hiếu dường như đang yếu dần trong vòng tay mình. Cậu hoảng hốt ôm lấy gương mặt tái nhợt của hắn, dường như cả người hắn đang toát mồ hôi lạnh, hơi thở cũng trở nên mỏng manh.

“Thái Lê Minh Hiếu! Anh làm sao vậy, anh có nghe em nói không?!”

Cậu cảm thấy hắn đang cố gồng hết sức lực để ngồi thẳng người dậy. Bé Xám dường như đã phát hiện ra gì đó bất thường, nó chạy lại đặt hai chân lên đùi hắn. Thái Lê Minh Hiếu vươn bàn tay run run chạm vào bé Xám, hắn thì thào.

“Gọi M-Marry… và Tom… cả M-Max nữa…”

Bé Xám sủa một tiếng to rồi vụt lao đi như bay, để lại Hồ Đông Quan đang gắng sức đỡ Thái Lê Minh Hiếu ngồi tựa vào chân đàn piano. Cậu thử đặt tay lên trái tim hắn, nhịp tim vẫn còn rõ ràng nhưng lại chậm một cách bất thường. Cậu vươn tay lau mồ hôi lạnh cho hắn, liên tục gọi tên Thái Lê Minh Hiếu, tìm mọi cách để săn sóc hắn nhưng vẫn không biết phải làm gì. Hồ Đông Quan cảm thấy mình sắp òa khóc đến nơi rồi.

Không để mất thời gian quá lâu, bé Xám lại dẫn đầu chạy vào phòng, theo sau nó là Marry và Tom, cùng một robot khác mà Hồ Đông Quan mới vừa nhìn thấy trong binh toàn hơn trăm thành viên lúc nãy, dường như Thái Lê Minh Hiếu gọi tên là Max. Robot lạ mặt ấy có thiết kế và trang phục khá đặc biệt, làm cho cậu nhớ đến những chiếc áo blouse mà chị gái mình hay mặc trong phòng thí nghiệm. Max cầm theo một cái hộp lớn màu trắng, vội vàng chạy đến bên cạnh Thái Lê Minh Hiếu và rút ra vài đồ nghề từ trong ngực áo. Lúc này Hồ Đông Quan mới nhận ra, có lẽ đây là một bác sĩ, vì Max đang cẩn thận đeo găng tay, cầm ống nghe để xem nhịp tim và tiếng thở cho hắn.

“Marry, Tom… Từ bây giờ trở đi… hai người…” Thái Lê Minh Hiếu chống tay trên mặt đất, cố sức ngồi dậy và nói thật rõ ràng từng chữ. “X-xin hãy chăm sóc… và nghe theo lệnh… của Đông Quan. Cả ngài nữa… Max… giúp tôi…A- đau!!!”

Max lạnh lùng đâm một ống kim tiêm lên da thịt của hắn, bơm vào một thứ chất lỏng mà Hồ Đông Quan không biết đó là gì. Thái Lê Minh Hiếu đau đến mức nhíu chặt chân mày, hắn la lên một tiếng, rồi từ từ ngất lịm đi trong ánh nhìn hoảng loạn của cậu.

“Ông làm gì anh ấy vậy?!”

Hồ Đông Quan trừng đôi mắt đỏ hoe nhìn Max. Robot bác sĩ dửng dưng cất lại kim tiêm vào hộp sát trùng, tháo bao tay ra rồi đứng lên.

“Giúp tôi nâng cậu chủ dậy, làm ơn.”

“Ông muốn làm gì nữa?! Anh ấy vừa nãy vẫn còn tỉnh, ông vừa tiêm xong thì ngất luôn rồi. Ông có thật là bác sĩ không hay là lang băm thế?!”

Vừa lay bả vai Thái Lê Minh Hiếu, cầu mong cho hắn tỉnh lại, Hồ Đông Quan vừa liếc nhìn kẻ mới gây chuyện kia bằng ánh mắt hình viên đạn. Max dường như thở dài.

“Nếu tôi không tiêm liều thuốc đó thì cậu chủ mới có khả năng nguy kịch đấy. Bây giờ thì xin đừng cản trở nữa, để điều trị, cậu chủ phải được đến một nơi tốt hơn.”

Robot bác sĩ nói xong liền nghiêng đầu qua Marry và Tom, hai robot kia lập tức đi tới, gỡ tay Hồ Đông Quan ra rồi nâng Thái Lê Minh đứng dậy, mỗi bên một điểm tựa để dìu hắn. Cậu hậm hực nhìn Max, nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ đành đi theo hai vị giúp việc và quản gia chính của lâu đài, đỡ hắn đến phòng ngủ riêng.

Suốt một đêm dài, Hồ Đông Quan lo lắng đến mức không thể ngủ được. Cậu cứ túc trực bên giường của Thái Lê Minh Hiếu, mặc cho Max và bốn vị robot y tá vẫn luôn canh chừng ở đó. Có thể thay khăn thì thay, lau người cho hắn cậu cũng muốn hỗ trợ. Cuối cùng thì Max dường như cũng chịu không nổi nữa, đành phải nghiêm túc chỉ dẫn cho cậu từng bước một để chăm sóc hắn.

Mãi cho đến khi trời đã hửng sáng, Hồ Đông Quan mới mệt đến mức thiếp đi, gục đầu bên giường bệnh. Dẫu vậy, bàn tay cậu vẫn luôn nắm chặt lấy tay Thái Lê Minh Hiếu, đan xen mười ngón vào nhau.

Hồ Đông Quan nằm mơ.

Cậu mơ một giấc mơ rất vừa quen vừa lạ. Trong mơ, cậu trở về với hình hài lúc 5 tuổi, bởi vì biết cha lại sắp đi công tác xa, em bé Hồ Đông Quan len lén dùng cái thân hình tí hon bò lên xe du hành của cha và trốn thật kỹ. Đứa trẻ ngây ngô ngày ấy không hề biết, lúc đó nó sẽ phải trải qua một chuyến đi khắc nghiệt như thế nào, bởi vì đoàn khoa học đã vô tình kẹt trong một cơn bão tuyết.

Hồ Đông Quan bị lạc. Giữa một cánh đồng tuyết mênh mông, đứa trẻ 5 tuổi gào khóc khản cả giọng cũng không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào đáp lại. Cậu vừa chạy một cách vô định vừa gọi cha mình, vấp phải thứ gì đó và ngã sõng soài trên mặt đất lạnh buốt. Sương mù và gió rét vây quanh đứa trẻ, như những cơn ác mộng vô hình. Vào lúc cậu cảm thấy dường như mình đã kiệt sức vì khóc, một bàn tay hơi lớn hơn mình một chút đã vươn ra và nắm lấy tay cậu.

Dường như đó cũng là một cậu bé. Không, là một anh trai. Anh trai nhỏ mà cậu không thể nào nhớ rõ mặt, dịu dàng dỗ dành và đưa cho cậu một đóa hoa sơn trà màu đỏ. Rồi anh cõng cậu trên lưng, bờ vai tuy chưa rộng lớn bằng cha của cậu, nhưng vào lúc ấy dường như là cả thế giới. Anh trai nhỏ đã cứu cậu, đưa cậu về với đoàn khoa học đang bị lạc mất tín hiệu, tận tay trao đứa nhỏ 5 tuổi đang khóc nhè cho cha của nó.

Hồ Đông Quan vẫy vẫy cái tay bé xíu, hét thật to cái giọng còn ngọng của mình để cảm ơn anh trai nhỏ. Cậu đã cố rất nhiều lần để lục tìm trong trí nhớ gương mặt của người ấy, nhưng tất cả chỉ là những hình ảnh mờ ảo. Chỉ có nụ cười rạng rỡ đáp lại cái vẫy tay của cậu dường như vẫn luôn in trong ký ức. Anh trai nhỏ dịu dàng, anh trai nhỏ có nụ cười như ánh sáng, là cả thế giới của cậu khi ấy, giữa băng giá mênh mông, mang đóa hoa sơn trà đỏ trở về nhà.

Chợt tỉnh giấc, Hồ Đông Quan cảm thấy bàn tay mình đang bị siết chặt. Cậu giật mình nhỏm dậy, đập vào mắt là nụ cười như ánh mặt trời và đôi mắt chó con của Thái Lê Minh Hiếu, dường như hòa làm một với những gì cậu vừa thấy trong giấc mơ.

“Chào buổi sáng, bạn nhỏ.”

Thái Lê Minh Hiếu tươi cười nói. Nhưng rồi, hắn trở nên bối rối vì Hồ Đông Quan đột nhiên bật khóc, đấm vào ngực hắn vài cái, những cú đánh nhẹ tựa như bông, như thể biểu thị rằng đối phương đang hờn dỗi. Hồ Đông Quan cảm giác mấy ngày nay tuyến lệ của cậu yếu đến mức lạ thường, đụng đâu cũng khóc được. Mà thủ phạm khiến cho cậu khóc nhiều như thế chính là Thái Lê Minh Hiếu.

Cậu vùi đầu vào ngực hắn và dụi hết nước mắt nước mũi vào đó, khiến cho Thái Lê Minh Hiếu chỉ biết bất lực mà vỗ về cậu thật lâu.


---

Tác giả thú tội: Lúc đầu tính cho bất tỉnh hơn mười ngày nhưng thấy hơi bị ác quá, sợ bé Quan không ăn ngủ nghỉ gì được nên chuyển thành xỉu một đêm xong tỉnh lại, tiện thể lồng ghép chút chuyện xưa.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến