Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 15: Nhóm người đeo mặt nạ.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 15: Nhóm người đeo mặt nạ.
Thái Lê Minh Hiếu vội che chắn
lấy Hồ Đông Quan, cậu cũng đứng dậy từ cây đàn piano, thuận theo mà nép ra sau
lưng hắn. Đám người vô phép tắc đang xông vào trông như một tổ chức hắc ám kỳ
bí nào đó, quần áo trùm kín mít từ đầu đến chân, đeo bao tay, đi bốt cao, mặc
áo choàng màu đen có nón phủ lên đầu. Và ai cũng đeo mặt nạ. Ngoại trừ gã đi đầu
cao to trông như thủ lĩnh, có chiếc mặt nạ với hoa văn mạ đồng hơi khác biệt,
thì còn lại đều đeo mặt nạ đen giống hệt nhau, khiến Hồ Đông Quan cảm thấy hơi
rợn người. Những gã này không biết đã đến đây từ lúc nào, nếu như bọn họ ẩn
mình trong bóng tối, có lẽ chính cậu cũng khó phát hiện ra. Trong nhóm người lạ
trước mặt, chỉ có một kẻ đứng ngay sau thủ lĩnh khiến Hồ Đông Quan chú ý hơn một
chút, là vì kẻ đó có mái tóc màu bạc dài đến ngực, lộ ra bên ngoài áo choàng.
“Ồ… cứ tưởng là một con chuột
trung niên, hóa ra lại là một chú chuột nhắt. Hình như có gì đó sai lệch thì phải.”
“Câm mồm!” Thái Lê Minh Hiếu
gầm lên khi nghe gã thủ lĩnh cất lời. “Cậu ấy là người, không phải những kẻ mà ngươi
thích gọi thế nào thì gọi.”
Hồ Đông Quan giật mình ngước
lên, lần đầu tiên cậu thấy Thái Lê Minh Hiếu có uy đến thế. Cậu nắm lấy vạt áo
sau lưng hắn và nép kỹ hơn, chỉ chừa lại đôi mắt mở to, ló đầu lên khỏi bờ vai
rắn chắc. Gã thủ lĩnh bật cười ré lên, giọng của hắn rất lạ, nghe như đã thông
qua một thiết bị xử lý âm thanh nào đó, khiến cho cậu vô cùng khó chịu.
“Hóa ra cậu chủ nhỏ của nơi
này đã tìm được tình nhân rồi à?” Cái giọng méo mó ấy lại cất lên. “Chậc chậc,
nhưng mà có hỏi ý đối phương chưa đấy. Này cậu bé, cậu thật sự nghĩ rằng ở lại
cái nơi như tù giam này là quyết định sáng suốt đấy à?”
Nghe thấy câu sau, Hồ Đông
Quan biết gã thủ lĩnh đang hỏi cậu. Đột nhiên, cậu cảm thấy cánh tay của Thái
Lê Minh Hiếu hơi run rẩy một chút. Hồ Đông Quan chạm lấy nó, dịu dàng trấn an,
khiến cho hắn quay lại và nhìn vào mắt cậu.
Hồ Đông Quan bước lên đứng
ngang hàng với Thái Lê Minh Hiếu, cậu nhìn chằm chằm vào đám người trước mặt.
Tuy rằng ấn tượng ban đầu khiến cậu hơi sợ một chút, nhưng khi những kẻ này bắt
đầu công kích vào tâm lý của hắn, một cảm giác cực kỳ khó chịu dâng lên trong
lòng cậu. Cái phản xạ bênh vực “người của mình” dường như đang trỗi dậy, dù là
ai đi nữa cậu cũng không cho phép kẻ đó làm tổn thương hắn.
“Cũng dũng cảm ra phết!” Gã
thủ lĩnh nhìn Hồ Đông Quan từ đầu đến chân, hắn huýt sáo một cái, lại cất giọng
méo mó đầy bỡn cợt. “Hóa ra lại là một Alpha xinh đẹp. Tiếc thật, cái nhan sắc
này mà là Omega thì bao nhiêu Alpha cũng phải quỳ gối trước mặt em đấy cậu bé ạ.
Nhưng có là Alpha cũng không sao, chỉ cần bé gia nhập vào đoàn thì đều có thể
lương lượng. Hoặc là, bé biết đấy, bọn anh đây có thể cho bé điều mà bao nhiêu
người đến trước bé đều khao khát, nhưng cậu chủ nhỏ trong tòa lâu đài này lại
không thể - tự do.”
“Tôi không cần!” Hồ Đông Quan
cứng cỏi đáp lại. “Tôi ở đây là vì anh ấy, dù cho các người có dùng thủ đoạn
gì, tôi cũng sẽ không đi đâu cả.”
“Mạnh miệng thế, cậu bé. Đừng
quên rằng Alpha như chúng ta luôn cần tới một thứ vô cùng quan trọng đấy.”
Gã thủ lĩnh vươn tay ra, vào
cái lúc Hồ Đông Quan lùi lại một bước để né tránh thì thân hình cao lớn của
Thái Lê Minh Hiếu lại chặn trước mặt. Hắn siết lấy cổ tay của gã, ánh mắt dần dần
trở nên hoang dã dữ tợn. Hồ Đông Quan dường như cảm nhận được một luồng pheromone
đầy áp bức được phóng ra dữ dội, ngay cả khi pheromone của cậu có vẻ như tương thích với Thái Lê Minh Hiếu
thì điều này cũng khiến cậu cảm thấy nhất thời không kịp thích ứng.
Gã Alpha trước mặt theo bản
năng cũng phóng ra pheromone để kháng cự lại, một mùi
hương giống như nấm mốc ở trong rừng, khiến cậu cảm thấy hơi gai sống mũi, đang
đối chọi lại với mùi vị nồng đậm của cỏ ngọt sau cơn mưa. Những đàn em phía sau
gã vì trận chiến vô hình này cũng phải lùi ra xa một chút. Hồ Đông Quan lấy một
tay che mũi lại, còn một tay chống lên chiếc đàn piano phía sau để tránh cho
mình ngã xuống. Dường như Thái Lê Minh Hiếu cảm nhận được cậu đang khó chịu. Hắn
từ từ thu pheromone lại, hất cánh tay không an phận của gã thủ lĩnh làm gã
bật ngửa ra sau, loạng choạng suýt té. Dường như gã cũng sắp không chịu được nữa,
mùi nấm mốc dần dần tản ra và nhẹ đi trong không khí. Gã ôm ngực thở phì phò và
nói bằng cái giọng méo mó đầy phẫn nộ.
“Đợi đến kỳ phát tình, tao sẽ
chống mắt lên xem chúng mày chống chịu như thế nào! Haha! Không một Alpha nào
có thể dễ dàng sống sót qua những ngày đó mà không có thuốc ức chế thích hợp.
Thái Lê Minh Hiếu, mày có nhìn thấy không, chỉ mới khi nãy thôi mà đứa trẻ đó
đã suýt ngã quỵ vì pheromone của mày rồi. Nếu như ngày
đó tới, thậm chí chỉ cần kỳ phát tình của mày tới, thì ngày đó cả hai đứa chúng
mày rồi sẽ hối hận.”
Hồ Đông Quan thở hắt ra, yếu ớt
hớp lấy vài ngụm không khí trước mắt. Cậu khẽ ngước nhìn lên Thái Lê Minh Hiếu,
đôi mắt hắn giờ đây đang đỏ lừ, nhưng thay vì buồn đau thì toàn là sự giận dữ,
xen kẽ một chút hỗn loạn. Toàn thân hắn dường như đang run lên, như thể chỉ hận
không thể lao vào cắn xé đối thủ trước mặt. Hồ Đông Quan phân tích mọi thứ thật
nhanh trong đầu. Gã thủ lĩnh dường như vẫn chưa biết rằng pheromone của cậu và hắn có khả năng hòa hợp với nhau chứ không
hề bài xích. Lúc nãy, Hồ Đông Quan cảm thấy khó chịu vì pheromone của gã có tính công kích nhiều hơn là của Thái Lê
Minh Hiếu, dù sao cậu vẫn chỉ là một Alpha đang phân hóa. So thể lực, cậu quyết
không thua bất kỳ Alpha nào, nhưng nếu đối chọi bằng pheromone, Hồ Đông Quan e là mùi hoa sơn trà của cậu lại quá nhẹ
nhàng, ngay cả phòng thủ trước một Alpha trưởng thành cũng khiến cậu gặp khó
khăn. Cậu quyết định im lặng ngồi đó quan sát tình hình, ra vẻ yếu ớt một chút
để gã ta không phát hiện ra sự khác thường.
Bất chợt, Hồ Đông Quan nghe
thấy tiếng bước chân rất lớn ngày một gần, dường như là một binh đoàn nào đó
đang leo lên tháp canh. Cậu nghiêng đầu nhìn ra cửa. Đám đàn em áo đen cũng
lúng túng quay ra phía sau, dường như hơi hoảng hốt vì nhìn thấy điều gì đó.
Không để cậu phải tò mò lâu,
bé Xám nãy giờ chạy đi đâu lại xuất hiện, sủa lên vài tiếng vang dội, và hàng
trăm robot trong tòa lâu dài đang bước đều về phía họ, dần dần bao vây lấy đám
người bí ẩn. Từng cỗ máy robot nhìn chằm chằm vào đối tượng như thể chỉ cần đợi
lệnh là có thể xông ra chiến đấu bất cứ lúc nào. Hồ Đông Quan để ý mỗi robot đều
cầm theo vũ khí chuyên dụng của nó. Đầu bếp có dao, phụ bếp có nồi niêu xoong
chảo, phe giúp việc có các loại chổi và cây lau sàn, phe làm vườn có xẻng và cuốc.
Marry đang duyên dáng cầm trên tay một cái kéo, và Hồ Đông Quan có ảo giác như
thể cô đang mỉm cười với cậu. Tom vẫn luôn lịch thiệp dù cho lúc này trên tay
là hai cái nghiên mực cùng tư thế sẵn sàng động thủ. Gã thủ lĩnh quay phắt lại
và chỉ tay vào Thái Lê Minh Hiếu, hắn gằn giọng chửi thề vài tiếng, nhưng lại
không thể thốt ra từ nào thật hoàn chỉnh.
Lúc này thì tên thuộc hạ có
mái tóc dài màu bạc mới bước đến, kề sát vào tai gã thủ lĩnh và nói gì đó. Gã
khó chịu trừng mắt nhìn Thái Lê Minh Hiếu và Hồ Đông Quan thêm lần nữa, cẩn thận
quan sát xung quanh.
“Được lắm!” Gã thở phì phì
trong cái giọng méo xệch của gã. “Đến ông trời cũng giúp chúng mày. Bọn tao sẽ
đi, nhưng chúng mày nhớ cho kỹ, ân huệ ngày hôm nay là do chúng mày không cần.
Nhất là đứa trẻ kia, haha, nếu như sau này quay lại chỉ còn là một thân xác vô
hồn, thì mày đừng có mà hối hận.”
Gã thủ lĩnh huênh hoang chỉ
tay vào mặt Thái Lê Minh Hiếu lần nữa, rồi gã phất tay, bảo đàn em rẽ đường giữa
đám robot để rút lui. Đám người áo đen cứ lúng túng đi một bước rồi lại lùi một
bước, bởi binh đoàn robot vẫn luôn đợi lệnh, nhất quyết không nhường đường.
“Cho bọn họ đi đi.”
Mãi đến khi Thái Lê Minh Hiếu
cất lời, Marry và Tom mới dẫn đầu tách ra hai bên, chỉ huy các robot dần dần rẽ
ra tạo nên một lối thoát. Đám người áo đen vội chạy đi trối chết, dường như
chúng đang vô cùng gấp rút với thời gian.
Cho tới khi những kẻ quái gở đó khuất bóng, cùng với binh đoàn robot tháp tùng theo sau để đảm bảo bọn chúng
không quay lại, thì Thái Lê Minh Hiếu mới thở phào nhẹ nhõm được một chút. Hồ
Đông Quan bước đến đỡ lấy bóng hình cao lớn đang hơi chao đảo của hắn, cậu lo lắng
hỏi.
“Anh có sao không?”
Thái Lê Minh Hiếu lắc đầu, lấy
tay che mặt. Hắn không muốn cậu lại phải nhìn thấy hắn trong bộ dạng như thế
này. Cực kỳ thống khổ, cực kỳ mất lý trí.
“Bây giờ thì em đã biết rồi
đó… những người trước đây đã tới lâu đài, tuy nói rằng họ đã bị mang đi đâu
không rõ, nhưng quyền quyết định đi hay ở vẫn là do họ.”
Hắn quay lại và ôm chầm lấy Hồ
Đông Quan, vùi mặt vào gáy cậu để cậu không nhìn thấy những biểu cảm mà hắn cảm
thấy xấu xí trên gương mặt mình. Cậu vươn tay vỗ lên lưng hắn, dỗ dành hắn như
đang dỗ một đứa trẻ.
“Từ trước đến nay, chỉ có em…
chỉ có em là tự nguyện ở lại bên anh.”
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét