Video Nổi bật
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 13: Khởi hành.
HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT
Chapter 13: Khởi hành.
“Chẳng có gì đâu. Bác Thomas
đã nuôi dạy tôi từ ngày đầu tiên đến đây, nên ông ấy lúc nào cũng lo xa nhiều
thứ. Em và chú Hồ cứ chuẩn bị hết mọi thứ cần thiết đi, các lỗ hổng một thời
gian nữa cũng sẽ mở ra. Đây là thời điểm… em phải trở về Adonis rồi.”
Thái Lê Minh Hiếu ngập ngừng
nói. Hồ Đông Quan nắm lấy tay hắn, trong lòng ngổn ngang vô số câu hỏi mà cậu
không biết phải bắt đầu từ đâu.
“Anh nói các lỗ hổng sắp mở
ra, vậy… bọn họ đến đây cũng bằng lỗ hổng sao?”
“Em đúng là quá thông minh!”
Thái Lê Minh Hiếu cười hì hì, vươn bàn tay còn lại không bị cậu nắm, xoa xoa
mái tóc nâu vàng của cậu, tiện thể vén lên vài cọng lòa xòa không chịu yên vào
nếp. “Không được nghĩ nhiều nữa, điều quan trọng nhất bây giờ em cần làm là phải
trở về. Về rồi mới có thể giải cứu tôi ra ngoài như đã hứa chứ, phải không?”
Bàn tay không yên phận của hắn
xoa nhẹ lên má Hồ Đông Quan vài cái như dỗ dành một đứa trẻ. Cậu vẫn dùng dằng
mãi không muốn buông ra, vì hắn vẫn chưa trả lời câu hỏi lúc nãy của cậu một
cách rõ ràng. Đột nhiên, Thái Lê Minh Hiếu vỗ lên trán mình, hắn như chợt nhớ
ra điều gì rất quan trọng.
“Tôi nhớ ra rồi, ở tòa tháp
phía Tây có những lõi nhiên liệu có thể tháo lắp, trông khác với các loại pin
năng lượng của những robot trong tòa lâu đài này, nhưng bây giờ tôi mới để ý nó
khá giống như phiên bản mini của cái trụ… mà tôi cũng chả biết gọi là gì kia.
Tôi sẽ quay về lấy vài cái, dù sao cũng còn thừa khá nhiều lõi dự phòng. Nói
không chừng sẽ giúp ích cho em rất nhiều khi quay về Adonis.”
Hắn tranh thủ lúc cậu hơi lơ đãng
một chút, rụt người ra khỏi bàn tay đang nắm chặt lấy hắn của cậu và quay lưng
bước đi, chỉ để lại một câu “đợi tôi” và bóng lưng cao ngất đầy cô độc. Hồ Đông
Quan chực tiến đến muốn kéo hắn lại nhưng không kịp, cánh tay vươn ra của cậu
chỉ bắt trúng không khí. Cậu im lặng nhìn theo bóng lưng đó cho tới khi nó khuất
sau cánh cửa, ngẫm nghĩ thật nhiều điều.
Buổi chiều khi kéo Thái Lê
Minh Hiếu ra ngoài hành lang và bộc lộ tâm tình, Hồ Đông Quan vô thức đã thay đổi
cách xưng hô với hắn. Kể từ ngày biết mình và hắn là đồng tộc, cả hai người,
cùng với cha cậu, đều dùng tiếng mẹ đẻ để nói chuyện với nhau. Một phần là do
thuận tiện, một phần là vì cậu hy vọng Thái Lê Minh Hiếu có thể có được nhiều sự
ấp áp thân tình hơn một chút. Và cậu cũng phát hiện ra khẩu âm lẫn cách dùng từ
của hắn có chút khác biệt so với mình, có thể là do khu vực sinh sống khác
nhau. Trong tiếng Việt, ngôn ngữ mẹ đẻ của cả cậu và hắn, khi xưng “tôi” với một
ai đó người ta thường đề cao cá nhân, có sự cảnh giác nhất định và dựng lên một
hàng rào chắn vô hình giữa hai bên. Nhưng cái ôm giữa chiều hoàng hôn khi nãy
đã khiến cậu phá vỡ hàng phòng thủ ấy. Cậu xưng “em” với hắn, và bắt hắn phải gọi
“em” xưng “anh” đối với mình. Hai đại từ xưng hô này trong ngôn ngữ chung của
vũ trụ vẫn chỉ đơn giản là tôi và bạn, nhưng trong ngôn ngữ mẹ đẻ của Thái Lê
Minh Hiếu và Hồ Đông Quan, lại có thể chất chứa nhiều điều hơn cả. Là sự kéo gần
khoảng cách, là cách gọi thân mật giữa hai con người đã thật sự quen biết nhau,
bắt đầu muốn hiểu nhau.
Nhưng vừa nãy, Thái Lê Minh
Hiếu lại một lần nữa xưng “tôi” với cậu. Lại một lần nữa, hắn dựng lên hàng
phòng thủ vô hình, vô thức mà đẩy cậu ra xa hắn. Trái tim Hồ Đông Quan chợt
nhói đau, cậu cảm thấy như có điều gì vừa buồn vừa hụt hẫng đang dần xâm lấn.
Chỉ vài giờ đồng hồ nữa thôi, cậu sẽ rời khỏi nơi này cùng với cha mình. Nếu là
đêm đầu tiên khi đến đây, đáng lẽ ra đó phải là điều cậu mong muốn nhất. Nhưng
ngày hôm nay, có điều gì đó như đang muốn níu giữ chân cậu lại. Có điều gì đó
khiến cậu muốn tìm kiếm một lý do, bất kỳ lý do nào, chỉ để có thể ở gần bên
Thái Lê Minh Hiếu lâu hơn một chút.
Nhưng hiện thực không bao giờ
giống như điều cậu mong muốn. Cha Hồ mau chóng đem SNOW11 đến, và Hồ Đông Quan
cũng bị cuốn đi, theo những tính toán gấp rút về việc phải lưu trữ và mang theo
những gì để đảm bảo cho chuyến bay xuyên lỗ hổng. Cậu không còn thời gian để
suy nghĩ vẩn vơ nữa. Nhìn thấy cha Hồ vui mừng hứng khởi ôm chặt lấy Thái Lê
Minh Hiếu khi hắn đem về lõi nhiên liệu mini kia, cậu thở dài một hơi, quyết
tâm chỉ tập trung cho việc khởi hành.
Hơn ba tiếng đồng hồ sau đó,
sau khi phụ cha con họ Hồ chất hết những gì cần mang lên robot du hành mang tên
SNOW11, Thái Lê Minh Hiếu tươi cười chào tạm biệt cả hai người. Cha Hồ vỗ vai hắn,
nhìn với ánh mắt cảm kích rồi leo lên ghế phụ phía sau của SNOW11, chừa chỗ cho
Hồ Đông Quan ở ghế lái. Cậu ngập ngừng đứng lại, ngước nhìn sườn mặt Thái Lê
Minh Hiếu và nụ cười rực rỡ chói lòa của hắn. Vậy mà cậu lại không được nhìn thấy
hắn giương đôi mắt chó con ra cầu khẩn mình ở lại nữa, hắn đã thật sự quyết tâm
rồi.
Hồ Đông Quan cảm thấy hơi mất
mát không rõ nguyên do. Cậu trao cho hắn một cái ôm vội, rồi nhanh chóng leo
lên SNOW11. Hai cha con bắt đầu khởi động máy, nhập lệnh tuyến đường đi cụ thể
để né tránh robot trinh sát và quay lại vị trí lỗ hổng nơi đã mang họ đến đây.
Rồi để cho robot tự lái, Hồ Đông Quan ngoái đầu ra phía sau, nhìn theo dáng người
cao ráo đang dần trở thành một cái bóng nhỏ, nhưng vẫn liên tục vẫy tay chào tạm
biệt hai cha con cậu. Cậu cứ nhìn mãi cho đến khi SNOW11 rẽ qua một khúc ngoặt,
và từ lúc ấy cậu không còn có thể thấy Thái Lê Minh Hiếu ở bất kỳ đâu nữa.
Hồ Đông Quan từ từ quay đầu lại,
cậu im lặng nhìn SNOW11 luồn lách và tàng hình tự động, ngày càng thành thạo vượt
qua rất nhiều robot trinh sát để bay ra khỏi bước tường lạnh giá của lâu đài,
hướng về phía lỗ hổng trong rừng.
Quay lại đúng vị trí mà hai
cha con họ Hồ đã rơi ra từ lỗ hổng, SNOW11 mới tắt máy và im lặng chờ đợi. Theo
như thời gian mà Thái Lê Minh Hiếu dự đoán, chỉ còn khoảng 15 phút nữa là lỗ hổng
sẽ mở ra. Hồ Đông Quan thầm nhớ đến mẹ, đến hai anh chị của mình, đến căn phòng
quen thuộc trên tầng, bậc cửa sổ phòng khách mà cậu hay ngồi ở đó để vừa đọc
sách vừa thơ thẩn. Có lẽ chỉ trong vài giờ nữa thôi, cậu có thể trở lại với cuộc
sống bình thường như trước kia, cuộc sống mà với cậu là lý tưởng nhất.
Bỗng nhiên, Hồ Đông Quan nghe
thấy một âm thanh khá quen, ngày một to dần, giống như là tiếng chó sủa. Cậu nhìn qua cửa sổ khoang lái và nhận thấy
bé Xám đang ngậm một thứ gì đó, phóng như bay về phía SNOW11. Hồ Đông Quan vội
bấm nút mở cửa buồng lái, tháo đai an toàn ra và bước xuống, vừa khéo đón bé
Xám nhảy vào trong lòng mình. Cậu nhận ra thứ mà bé Xám mang tới, đó là robot bắn
pháo hoa đã giúp cậu tìm đến đây.
Cha Hồ cũng đã nhìn thấy con
robot mà cậu vừa cầm lại từ trong miệng bé Xám. Ông tặc lưỡi nói:
“Thằng bé này thật thà quá đỗi.
Lúc nãy cha đã cố ý để lại đó cho nó làm vật kỷ niệm rồi, nhưng nó vẫn tìm cách
đem trả lại. Từ khi đưa robot bắn pháo hoa đó cho Hiếu, cha cũng không nghĩ gì
nhiều, chỉ là nhen nhóm hy vọng. Không ngờ là thằng bé tìm được cách, không chỉ
dẫn con đến đây, mà còn nhờ có SNOW11 mà thuận tiện giúp chúng ta có thể trở về...”
“Cha nói sao ạ? Robot bắn
pháo hoa này là… là do cha đưa cho anh ấy sao?”
Đang mân mê robot trong tay
và vỗ về bé Xám, Hồ Đông Quan chợt quay phắt lại ngắt lời cha cậu. Nhìn thấy
ông gật đầu xác nhận, một loạt suy nghĩ và phân tích lại ùa lên trong trí óc cậu,
khiến cho cậu phải mau chóng sắp xếp lại logic của mọi việc.
Hóa ra cha cậu không hề làm
rơi robot bắn pháo hoa đó ở cánh rừng này, mà vốn dĩ đã đem nó vào trong lâu
đài và đưa cho Thái Lê Minh Hiếu. Vậy nên, nếu như khi vừa đến cậu đã chạm thấy
con robot đó ở đây, ngay lỗ hổng, mà luồng ánh sáng của nó có thể chiếu xuyên
qua không gian đến với hành tinh của cậu, thì chỉ có thể là do… con robot ấy cũng
đã được bé Xám mang tới đúng vị trí như lúc này, và cũng đồng thời, được kích
hoạt từ xa bằng thiết bị liên lạc của cha cậu.
Người làm điều đó không ai
khác, chính là Thái Lê Minh Hiếu.
Hồ Đông Quan hốt hoảng ngước
lên nhìn cha mình đang ngồi trong SNOW11. Ngập ngừng kèm xót xa không nỡ đập vào
mắt ông. Nhà khoa học bây giờ đã quan sát con trai được một lúc, ông khẽ thở
dài, đổi lên phía ghế lái và bắt đầu tháo một thứ gì đó trên phần điều khiển. Rồi
ông bước xuống khỏi SNOW11, đặt vào trong tay cậu một túi nhiên liệu kèm một
thiết bị không thể nào quen thuộc hơn với Hồ Đông Quan - máy tàng hình do cậu tự
tay thiết kế. Cha Hồ ôm lấy cậu, siết thật chặt một lúc rồi buông ra, rồi ông
quay lưng lại và leo lên SNOW11, ngồi vào vị trí ghế lái.
“Đi đi. Cha đã sớm biết rằng
con sẽ muốn ở lại nơi này. Hơn nữa việc cha đến đây… cũng đã đánh động tới những
kẻ chủ nhân của tòa lâu đài thông qua robot trinh sát, dù là ai thì một trong
hai chúng ta cũng nên ở lại để cùng gánh vác với cậu ấy. Bây giờ dù cha có nói
gì đi nữa, con chắc chắn cũng sẽ không chịu quay về ngay lúc này, và cũng sẽ
không để cha ở đây thay cho con. Cha cũng tin… Hiếu sẽ bảo vệ được con. Cha sẽ
tự mình trở về, cùng người dân Adonis đến cứu cả hai đứa.”
Hai mắt của Hồ Đông Quan dần
dần đỏ hoe. Cậu gật đầu, mạnh mẽ gạt đi dòng nước đã trào ra nơi khóe mắt, nhìn
cánh cửa buồng lái của SNOW11 dần dần khép lại. Ngay vào lúc ấy, một luồng gió
mạnh đột nhiên thổi đến, những cái cây xung quanh rung lắc ngày càng mạnh như
đang nhảy múa trong cơn bão, và một lỗ hổng không gian từ từ mở rộng ra trước mắt.
Nhà khoa học luyến tiếc nhìn
con trai mình lần nữa qua cửa sổ khoang lái, rồi ông bắt đầu ấn nút khởi động.
Trong tích tắc, toàn bộ robot du hành như bị hút nhanh vào lỗ hổng và nuốt chửng
trong không gian. Hồ Đông Quan vội chạy ra xa theo hướng của bé Xám chỉ dẫn, tự
ôm chặt lấy cơ thể mình để chống chịu với những luồng gió mạnh. Cậu nhìn lỗ hổng
dần khép lại. Rừng cây xung quanh cũng bắt đầu giảm đi nhịp điệu rung lắc của
chúng. Những âm thanh rè rè của từ trường trở nên nhỏ dần. Và rồi, mọi thứ lại
trở về với tĩnh lặng.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Bài đăng phổ biến
Chapter 1: Hoa sơn trà đỏ.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Chapter 3: Lâu đài và tiếng hát.
- Nhận đường liên kết
- X
- Ứng dụng khác
Nhận xét
Đăng nhận xét