Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 12: Bản vẽ.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 12: Bản vẽ.

Thái Lê Minh Hiếu cười hì hì dỗ ngọt Thomas, hắn thật sự đối đãi với lão robot này như thầy của mình vậy. Kể từ khi hắn đến lâu đài này, lão cũng là người thường xuyên dạy dỗ hắn nhất, theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Chỉ là hơn mười năm trôi qua, Thomas ngày càng cần được nghỉ ngơi nhiều hơn, cơ hội để hắn trò chuyện với lão cũng ngày càng ít đi.

Dựa vào hướng dẫn của hai cha con họ Hồ, hắn bắt đầu đặt một số câu hỏi về thiết bị năng lượng trong phòng chứa than. Lần đầu tiên hắn thấy Thomas ra vẻ trầm ngâm, hoặc cũng có thể do Thái Lê Minh Hiếu tưởng tượng như vậy.

“Ta không ngờ được có ngày con sẽ tới hỏi ta về thiết bị năng lượng này.” Thomas bắt đầu ngồi nghiêm chỉnh, bắt chéo chân và gác hai tay phía trước của lão lên đùi. “Hỏi đúng nơi rồi đấy. Lão già này ở đây hơn 50 năm, mục đích cũng chỉ vì tận tụy duy trì nó. Ta vẫn còn nhớ ngày đầu tiên khi ta thức dậy, nhận lấy nhiệm vụ cao cả này…”

“Bác Thomas, bọn cháu cần biết những gì bên trong nó, hoặc là bản vẽ, hay hướng dẫn sử dụng. Bọn cháu không còn nhiều thời gian. Lần sau cháu lại đến nghe bác kể chuyện, có được không?”

Lão Thomas dường như có vẻ cụt hứng vì bị cắt ngang dòng hồi tưởng, lạnh lùng hất mặt sang một bên như thể đang dỗi. Robot ở nơi đây có những cá thể mang tính người còn hơn cả con người nữa. Hồ Đông Quan nghĩ thầm. Nhưng cậu cũng sốt ruột lắm rồi, thời gian là thứ duy nhất không thể bỏ phí ngay lúc này.

“Chào bác Thomas, cháu tên là Hồ Đông Quan và đây là cha của cháu.” Cậu bước tới và tự giới thiệu. “Cháu rất say mê các loại bản vẽ kỹ thuật. Cháu thậm chí còn cùng cha chế ra một robot du hành nữa, tên của nó là SNOW11. Anh Hiếu nói với cháu rằng bác là người rất uyên thâm trong lĩnh vực máy móc. Bây giờ SNOW11 của cháu đang rất cần nhiên liệu để duy trì và cải tiến nó. Có lẽ không có ai khác ngoài bác giúp được cả. Bác có thể giúp cháu được không?”

Thomas khẽ nghiêng đầu sang, khiến cho Hồ Đông Quan cảm thấy phía sau lớp kim loại lạnh lẽo kia có một đôi mắt đang liếc nhìn mình. Lão từ từ đứng dậy, tiến lại gần và dí sát mặt kim loại của lão vào mặt cậu, quan sát tỉ mỉ. Rồi lão chợt quay đi, hướng về phía bức tường trong cùng của căn phòng, nơi có một kệ sách lớn ở đó.

“Bạn mới hả? Cũng lễ phép ngoan ngoãn đấy.” Lão Thomas vừa đi vừa nói. “Chẳng bù cho cái thằng nhóc cao to nhà ta, một chút hứng thú với khoa học cũng không có.”

Thomas chạm tay lên tường, và cả ba người trong phòng đều sửng sốt khi nhìn những viên gạch bắt đầu di chuyển. Chiếc kệ sách từ từ dịch sang bên phải, để lộ ra những cái hốc siêu lớn giống như là kệ âm tường vậy. Lão robot vươn tay lấy một chồng giấy to ở phía trên, ôm chúng đến và đặt lên bàn, bày ra trước mặt cha con họ Hồ.

“Đây là, bản vẽ kỹ thuật của cỗ máy đó?”

Mãi đến lúc này cha Hồ mới lên tiếng, ông hứng thú nhìn chằm chằm từng phần hình vẽ trên giấy, như thể đang khám phá ra một lục địa mới.

Lão Thomas hơi khẽ gật gù, bắt đầu trải dài từng tờ giấy ra và ghép lại, tạo thành một bức tranh khổng lồ và hoàn chỉnh về toàn bộ cỗ máy. Thái Lê Minh Hiếu cũng lần đầu tiên cảm thấy tò mò, và ngạc nhiên. Hắn chưa từng phát hiện ra trong lâu đài lại có một nơi chứa bí mật như vậy.

“Bác Thomas, sao mấy cái này…” Hắn chỉ vào những cái kệ âm tường bằng đá sau lưng lão robot. “Sao bác chưa từng nói cho con biết.”

“Thằng nhóc bây có hỏi bao giờ đâu mà ta nói. Ta chỉ trả lời khi được hỏi thôi. Lúc ta dạy môn khoa học kỹ thuật cho thì cứ gật gà gật gù rồi ngủ mất, trong khi chạy đi đàn đúm với cái tên piano ở tháp Tây thì lại giỏi.”

Thái Lê Minh Hiếu khịt mũi, ngượng ngùng đưa tay lên gãi gãi. Lại bị mắng nữa rồi. Hắn liếc nhìn sang hai cha con họ Hồ một chút, may mà họ bị bản vẽ cuốn hút nên không để ý. Tự dưng hắn cảm thấy lo lắng vẩn vơ, một người không có hứng thú với khoa học như hắn nếu để cho cha Hồ tự mình giảng dạy, khéo ông cũng sẽ phát chán mất. Và cả Hồ Đông Quan nữa, khi hắn không hiểu những gì cậu nói, liệu rằng cậu có nản chí với hắn không?

Đột nhiên, lão Thomas đứng phắt dậy, và Thái Lê Minh Hiếu cũng gần như đồng thời phản ứng theo lão. Hồ Đông Quan ngước nhìn hắn, tò mò không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Sắp tới rồi. Ta phải giấu những bản vẽ này đi.”

Lão Thomas cuống lên, ra tay thu gom bản vẽ, nhưng bị cha con họ Hồ mau chóng cản lại. Cha Hồ lúng túng nói.

“Ông bạn già này, không thể để chúng tôi nghiên cứu một lát hoặc sao chép sao? Còn sắp tới… ý ông là sắp tới cái gì?”

“Bọn họ đang đến. Chủ nhân của những robot trinh sát bên ngoài đó.”

Gương mặt của Thái Lê Minh Hiếu sa sầm, hắn đáp. Hắn có thể cảm nhận rất rõ từ trường, và thông qua đó khi ai đang di chuyển tới lâu đài, hắn cũng có thể biết trước một khoảng thời gian. Hồ Đông Quan nghe xong liền tái mặt, cậu hốt hoảng hỏi.

“Còn bao nhiêu lâu nữa?”

“Còn 5… à không, chỉ còn khoảng hơn 4 tiếng đồng hồ nữa.”

“Thomas, ông bạn già. Coi như là tôi xin ông, chúng tôi chỉ cần sao chép những bản vẽ này thôi. SNOW11 có thể làm rất nhanh, không mất quá nhiều thời gian của ông đâu! Chúng tôi phải đi ngay.”

Cha Hồ giằng co bản vẽ trên bàn với lão robot, cả hai bên không bên nào muốn nhường nhau. Thomas dùng cả sáu cánh tay để giành giật, quát vào mặt cả ba người.

“Các người còn muốn đi đâu nữa? Bọn họ sắp đến tức là đã biết có người mới ở đây. Ta nhất quyết không để các người đi! Các người đi thì thằng nhỏ nhà ta làm sao chịu đựng được sự trừng phạt của bọn họ!”

“Bác Thomas, xin lỗi! Xin bác hãy nghỉ ngơi đi ạ!”

Thái Lê Minh Hiếu la lên, lão Thomas chỉ kịp quay sang, dường như cực kỳ tức giận nhìn hắn, trước khi cơ chế nghe lệnh của lão bắt đầu kích hoạt, dần dần xụi lơ trên bàn. Lão đã rơi vào chế độ nghỉ hoàn toàn, chỉ thức dậy khi có lệnh.

Cha Hồ thở phào buông bản vẽ, rồi ông lại trải chúng ra bàn, đứng dậy và nói.

“Cha sẽ đi gọi SNOW11 xuống đây để lưu trữ thông tin bản vẽ. Các con ở dưới này canh chừng, khi xong việc chúng ta sẽ cất lại bản vẽ vào chỗ cũ. Nếu như thứ này đến cả những kẻ giám sát tòa lâu đài cũng không biết, vậy thì tuyệt đối không thể để bọn họ phát hiện ra nơi chứa bí mật này.”

Thái Lê Minh Hiếu nhìn cha Hồ cảm kích. Ông rõ ràng hoàn toàn có thể đem bản vẽ đi, thậm chí là mang trở về Adonis, nhưng ông lại không làm vậy. Bản chất lương thiện của con người trong nguy nan thường sẽ bộc lộ rõ nhất. Họ muốn cứu chính mình, nhưng cũng sẽ không vì vậy mà làm tổn thương người khác. Những bản vẽ này đối với lão Thomas dường như rất quan trọng, và cũng có thể cực kỳ quan trọng với tòa lâu đài này. Hắn không dám nghĩ đến cảnh lão sẽ buồn đến thế nào khi mất đi chúng, mặc dù rõ ràng lão chỉ là một robot mà thôi.

Bất chợt Thái Lê Minh Hiếu cảm nhận được tay áo mình bị kéo rất khẽ. Hắn cúi đầu nhìn sang Hồ Đông Quan, cậu đang mở to đôi mắt lo lắng với hắn.

“Ông ấy nói trừng phạt, nghĩa là như thế nào vậy ạ? Anh… anh sẽ bị trừng phạt nếu như cha và em rời đi sao?”

Thái Lê Minh Hiếu vội che mặt, thở dài. Khi nãy hắn mau chóng ngắt kết nối cho lão Thomas chính là vì chuyện này. Hắn vô cùng sợ rằng hai cha con họ sẽ phát hiện ra. Hoặc là, hắn vừa sợ vừa có chút chờ mong, nếu như Hồ Đông Quan biết…

Nếu như em ấy biết, liệu em ấy có chấp nhận từ bỏ tất cả, chỉ để ở lại đây… vì hắn?

Nhận xét

Bài đăng phổ biến