Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 11: Nhiên liệu.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 11: Nhiên liệu.

Lúc Thái Lê Minh Hiếu và Hồ Đông Quan dắt nhau trở về thư viện, cả hai nhìn thấy cha Hồ đang suy ngẫm điều gì đó khi ông đứng ngay khung cửa sổ, hướng mắt nhìn về phía tòa tháp phía Tây. Mặt trời hoàng hôn đang dần buông xuống, khiến cho khung cảnh nhuộm một màu vàng hoàng kim pha thêm sắc tía, trông vừa đẹp vừa buồn bã.

Cha Hồ thấy cả hai đứa trẻ đã quay về, ông liền hỏi.

“Hiếu này, con dắt chú đi xem phòng than đá thêm lần nữa đi.”

“Vâng ạ. Chú muốn tìm gì ở đó sao?”

“Không có khói bốc lên. Chú đã quan sát mấy ngày nay và đang chợt nghĩ đến, có khi nào mình đã bỏ sót chuyện quan trọng nào đó. Nếu như không có khói bốc lên, nghĩa là năng lượng của tòa lâu đài này…”

“Nghĩa là nơi này không được duy trì nhờ than đá!”

Hồ Đông Quan mừng rỡ reo lên, nhìn qua Thái Lê Minh Hiếu, siết chặt lấy bàn tay đang nắm tay mình của hắn.

“Anh mau dẫn em đi xem thử, chắc chắn sẽ có phát hiện gì đó.”

Cả ba người vội vàng rời khỏi thư viện, leo xuống nhiều tầng lầu và hướng về phía hầm than đá trong lâu đài. Ngày đầu tiên đến đây, ba Hồ đã xem thử vấn đề nhiên liệu. Trong lâu đài có một nơi dự trữ than, và hàng ngày sẽ có thêm than từ robot trinh sát mang vào. Phần lớn robot ở nơi này được thiết kế theo phong cách steampunk, và có lõi pin tạo từ năng lượng hơi nước để tiếp nhiên liệu cho những hành vi vật lý của chúng. Ông đã từng xem qua cỗ máy trong hầm than, những robot công nhân ở đó sẽ canh thời điểm để bỏ thêm than vào, biến đổi nước từ dạng lỏng thành hơi nước áp suất cao để rồi từ đó sinh ra điện và nhiệt. Một phần lõi nhiệt lượng ở Adonis cũng hình thành theo cách này, nhưng những mỏ than lẫn khoáng sản thay thế được tìm thấy ngày càng ít ỏi, dẫn tới nguy cơ mất đi nguồn cung cấp năng lượng ngày càng lớn. Adonis đã gồng mình qua mấy trăm năm, phát triển công nghệ đến mức vượt bậc để tìm ra giải pháp thay thế, chỉ là chưa có phương án nào không bị gián đoạn. Có đôi lúc ông cảm tưởng như mình đã sắp chạm đến đáp án, nhưng rồi lại để vụt mất.

Lúc vào hầm chứa than, Hồ Đông Quan càng cảm thấy choáng ngợp hơn rất nhiều so với sự xa hoa và rộng lớn của tòa lâu đài trên mặt đất. Phòng chứa hẳn phải cao đến tận ba tầng lầu, bức tường cao ngất bằng đá, xung quanh là các khu vực than dự trữ, lò dốt than, và ở giữa là một cái trụ kim loại khổng lồ to bằng tòa tháp, những phần làm bằng kính trên thân trụ kim loại đang hắt ra ánh sáng, có lẽ là đến từ việc bên trong nó đang hoạt động.

“Thật kỳ lạ, lần đầu cha kiểm tra, cái lõi này vẫn đang đốt than để chuyển hóa hơi nước. Nhưng gần đây cha mới để ý, số lượng than đốt không hề nhiều, số lần khói bốc lên cao cũng rất ít. Nhìn xem, ở đây chỉ có ba công nhân.” Ông chỉ vào ba con robot thêm than đang nằm nghỉ ngơi nhàn nhã. “Và trông còn thư giãn hơn chúng ta nữa. Một tòa lâu đài lớn với quá nhiều robot đang cần duy trì, cha không tin được nó chỉ dùng một lượng than ít ỏi.”

Hồ Đông Quan bước đến cái trụ khổng lồ trước mặt, cậu muốn vươn tay chạm vào, nhưng Thái Lê Minh Hiếu vội bắt lấy tay cậu và rụt lại.

“Em làm cái gì thế?! Nó rất nóng, rất nguy hiểm.”

Cậu giật mình khi hắn hét lên. Đến lúc này cậu mới định thần được lúc sắp chạm vào, có một luồng nhiệt lượng nong nóng tỏa ra. Cha Hồ khẽ lắc đầu nhìn cậu, khi nãy ông cũng muốn cản lại nhưng Thái Lê Minh Hiếu đã nhanh hơn một bước.

“Đứa trẻ này luôn như vậy, khi tiếp xúc với những điều mình tò mò, nguy hiểm là gì cũng không cần biết. Cha đã dặn rất nhiều lần rồi Quan Quan, con quá liều lĩnh.”

Hồ Đông Quan cúi đầu hối lỗi. Cậu biết cái tính này của mình là không tốt, sẽ khiến mọi người xung quanh lo lắng.

Bất chợt, cậu nhận ra điều gì đó khác thường, vội ngồi xuống đất và sờ thử. Là nước, nhưng nó không nóng, cũng không ấm, nó rất lạnh. Cha Hồ cũng để ý đến hành động của cậu, ngồi xuống cùng thử, ông chạm vệt nước xong còn đưa tay lên miệng nếm một chút. Không có vị gì ngoại trừ hơi có chút đất bẩn, giống như là nước đá.

“Nếu như là sử dụng việc bốc hơi, thì đáng lý ra nước rò rỉ không nên lạnh như thế.” Cha Hồ nói. “Không chừng bên trong cái lõi ấy không phải là nước lỏng.”

Nhà khoa học đứng lên và quan sát xung quanh, Hồ Đông Quan cũng đứng dậy theo, nhìn thấy ông chỉ tay vào một cánh cửa hông, không phải cửa chính xuống hầm than mà họ vừa bước vào.

“Hiếu, chỗ đó dẫn tới phòng chứa băng đúng không con?”

“Vâng ạ.”

Thái Lê Minh Hiếu gật đầu, vẻ mặt đầy hoang mang. Hắn không hiểu hai cha con họ Hồ đang muốn làm gì.

“Ngày đầu tới đây chú đã thấy hơi kỳ lạ. Môi trường xung quanh rất dễ sống, nước cũng dư dả cho thực vật sinh trưởng khắp khu vườn và cả cánh rừng ngoài kia, nhưng tại sao lại cần có một hầm chứa băng lớn như vậy. Nhưng ngày hôm nay chú phát hiện ra, nếu như bên trong cái lõi lớn kia không phải là nước lỏng mà là băng, và những khối băng này có khả năng vô hạn. Vậy thì nói không chừng, cả Adonis cũng sẽ được cứu.”

“Tác động vào băng có thể tạo ra điện.” Hồ Đông Quan tiếp lời cha mình, cậu vui vẻ nhìn Thái Lê Minh Hiếu và giải thích cho hắn. “Em đã khám phá ra điều này vào năm ngoái, trong lúc tìm cách tạo nhiên liệu thay thế cho SNOW11. Và cha cũng nói cho em biết, học viện đang nghiên cứu quá trình tích điện trên những tảng băng trong tự nhiên, lẫn khả năng hấp thụ sét đánh của nó. Nếu như giải quyết được những vấn đề này, chắc chắn băng tuyết sẽ trở thành một nguồn nhiên liệu khổng lồ, thay thế được cả than đá và các mỏ khoáng sản.”

“Đáng tiếc là đã hơn 15 năm vẫn chưa có kết quả.” Cha Hồ lắc đầu, tỏ vẻ hơi tiếc nuối. “Khoa học dù có phát triển đến thế nào cũng cần thời gian, con người và cả điều kiện cần thiết khác. Nhân lực của chúng ta quá ít ỏi, cộng thêm điện và nhiệt lượng phải được dùng và san sẻ ưu tiên cho sự sống của nhân loại, nên rất nhiều nghiên cứu phải đứt đoạn.”

“Vậy nếu như biết được cái lõi này hoạt động ra sao, chú sẽ tìm được cách phải không ạ?”

Thái Lê Minh Hiếu vội hỏi, khiến cho cha Hồ vỗ vai hắn cười to.

“Khả năng cao là vậy. Con cũng thông minh đó chứ, chỉ nghe như vậy thôi cũng hiểu được chú đang tìm cái gì. Khi nào đến Adonis rồi, chú sẽ chỉ dạy cho con nhiều điều hơn nữa.”

Thái Lê Minh Hiếu gãi đầu, ngượng ngùng nhìn ông, trong lòng vừa thẹn thùng vừa vui vẻ. Đây là lần đầu tiên có người khác khen hắn thông minh, ngoại trừ gia đình trước đây của hắn. Đột nhiên, hắn sực nhớ ra điều gì đó.

“Cháu không hiểu mấy chuyện này lắm, nhưng bác Thomas chắc chắn sẽ biết. À, Thomas là robot bảo trì thiết bị. Ông ấy đang trong thời gian ngủ, chỉ định kỳ thức dậy vài lần trong năm, trừ phi được kích hoạt. Cháu sẽ dẫn hai người đi gặp ông ấy.”

Hai cặp mắt của cha con họ Hồ ráng rỡ lên, họ nhìn nhau đầy hy vọng. Rồi cả ba lại cùng đi theo Thái Lê Minh Hiếu vào một cánh cửa hông khác, đối diện cánh cửa dẫn tới phòng chứa băng. Bên trong cửa hông này lại là một nơi giống như nhà nghỉ của robot. Hàng chục robot đủ mọi thể loại đang nằm nghỉ ở đây, nhàn nhã và lặng im. Mỗi robot đều có chỗ đứng, chỗ ngồi, thậm chí chỗ nằm riêng, tùy theo phong cách cá nhân của chúng. Có bàn, có ghế, có cả trường kỷ, kệ sách, vài thứ linh tinh trang trí khác. Hồ Đông Quan không biết đây là do Thái Lê Minh Hiếu ảnh hưởng vào bộ nhớ lập trình học hỏi từ con người của chúng, hay là do cài đặt sẵn. Cậu có ảo giác như thể mỗi robot đều có linh hồn và tính cách của mình, giống như những vị giúp việc đang hoạt động phía trên lâu đài vậy.

Robot đang gục đầu trên bàn trông có vẻ già cỗi nhất, và cũng mang hình dáng kỳ lạ nhất. Lão không chỉ có hai tay hai chân như bình thường, mà còn thêm bốn cánh tay mọc ra từ sau lưng. Có thể tưởng tượng ra lúc làm việc lão năng suất như thế nào khi có tận sáu cánh tay cùng hoạt động một lúc.

“Bác Thomas ơi, dậy đi nào, cháu cần bác một lúc.”

Khi Thái Lê Minh Hiếu kích hoạt khởi động bằng âm thanh, robot sáu tay từ từ ngẩng đầu lên, hơi lặc lè như một lão già vừa tỉnh sau cơn say rượu. Lão Thomas cất cái giọng lè nhà lè nhè như cằn nhằn con cháu trong nhà.

“Gớm, bình thường chả thấy đâu, đợi mãi mới chịu đến thăm ông già này. Còn đem cả người mới tới. Lại vòi vĩnh ta nữa chứ gì!”

Nhận xét

Bài đăng phổ biến