Chuyển đến nội dung chính

Video Nổi bật

Chapter 47: Lộ thiên.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT Chapter 47: Lộ thiên. Hôn nhau được một lúc lâu, Hồ Đông Quan chợt cảm thấy mùi hương cỏ ngọt càng lúc càng đậm. Đến khi cậu kịp nhận thức vấn đề mà đẩy hắn ra, ánh mắt Thái Lê Minh Hiếu nhìn cậu đã có chút thất thần. Mùi pheromone mạnh mẽ như công kích lan tỏa trong không khí, dần trở nên mất kiểm soát, làm cho cậu nhớ đến cái ngày đầu tiên mà mình đến đây. Một cảm giác kích thích trườn dọc theo sống lưng khiến Hồ Đông Quan rùng mình. Cậu nhắm mắt lại, cố giữ cho bản thân hết sức bình tĩnh. Hồ Đông Quan đã chuẩn bị tinh thần cho ngày hôm nay từ lâu rồi, cái ngày mà kỳ phát tình của Thái Lê Minh Hiếu quay lại lần nữa. Tính thời gian chu kỳ của hắn thì cũng không sai lệch gì, chỉ là buổi sáng hái lê này vui vẻ quá mà cả hai đều quên mất. Thái Lê Minh Hiếu thở gấp nhìn Hồ Đông Quan, hắn biết nỗi lo mà mình luôn tránh né bấy lâu đã quay trở lại. Ôm lấy vòng eo nhỏ của thiếu niên, hắn cố gắng nhấc cậu dậy khỏi đùi mình, để vội đứng lên mà tránh đi nơi khác. N...

Chapter 10: Tồn tại.

HOA SƠN TRÀ NỞ TRONG TUYẾT

Chapter 10: Tồn tại.

Trải qua thêm vài ngày trong lâu đài và miệt mài nghiên cứu, hai cha con họ Hồ cũng tích trữ được thêm kha khá thông tin. Một phần lớn đến từ sách trong thư viện, một phần đến từ một số máy phân tích lịch sử mà Thái Lê Minh Hiếu đã dùng để tìm ra Adonis và tọa độ của nó, thông qua thiết bị liên lạc của cha Hồ. Những cỗ máy ấy được đặt ở tầng trên cùng của kiến trúc phía Đông, trong một căn phòng giống như phòng làm việc theo phong cách trung Âu, liên kết cùng với vài chiếc máy tính cổ điển và máy đánh chữ tự động. Thông tin vẫn hiển thị được trên màn hình máy tính, nhưng không có cách nào để sao chép dữ liệu ngoài việc dùng chiếc máy đánh chữ đó. May mà Thái Lê Minh Hiếu vẫn còn có thể ra lệnh cho máy móc tự làm việc. Mỗi ngày Hồ Đông Quan đều phải ôm một chồng giấy về để SNOW11 quét lại dữ liệu và lưu trữ. Nhiên liệu của SNOW11 đã vơi đi hơn một nửa, cậu phải cố gắng tranh thủ thời gian, tính toán sao cho robot du hành vẫn đủ khả năng vượt ra ngoài lâu đài rồi xuyên qua lỗ hổng.

Cha Hồ mấy ngày nay cũng dành thêm thời gian để nghiên cứu thiết bị tàng hình của cậu, ông không khỏi tự hào về con trai mình, ngoại trừ việc tốn nhiên liệu ra thì thiết bị này có khả năng vận hành gần như hoàn hảo. Ông đã tìm cách tách thiết bị tàng hình ra thành một khối độc lập, và gắn một túi nhiên liệu riêng cho nó, như vậy thì sẽ không cùng lúc tiêu hao quá nhiều nhiệt lượng, đủ để SNOW11 duy trì được lâu hơn. Vấn đề nhiên liệu cũng khiến cha Hồ băn khoăn, nếu như có thể tìm được thứ gì đó tương tự như lõi nhiệt lượng, sẽ có rất nhiều bài toán được giải quyết đơn giản hơn.

Thái Lê Minh Hiếu cũng đã đi khắp tòa lâu đài và tìm kiếm một số nguyên liệu mới mà hai cha con họ Hồ cần đến, như thép và kim loại cứng, một số hợp chất kim loại chưa biết tên cũng được hắn mang đến cho họ nghiên cứu. Kiến thức về khoa học của hắn thật sự rất ngây ngô. Thiết bị truy vết lịch sử có lẽ là cỗ máy đơn giản nhất mà hắn có thể dùng được, bởi nó được tự động hóa hầu hết các công đoạn. Những kẻ đã đem hắn đến tòa lâu đài này cũng đã từng thử nhiều bài kiểm tra lên khả năng ghi nhớ và trí óc của hắn, cũng như về mặt sức mạnh thể chất. Kết quả là dù hắn thật sự có thể chất vượt trội hơn Alpha một chút, nhưng việc tiếp thu những thông tin và kiến thức phức tạp đối với hắn lại là một điều khó khăn. Sau vô số lần kiểm tra, cuối cùng hắn bị vứt lại đây cùng vô số robot đủ chức năng. Kể từ ngày đó, hắn thích đọc gì thì đọc nấy, chẳng ai buồn đả động đến trí tuệ của hắn nữa. Hắn cảm thấy mình bị đối xử như một kẻ khờ, hoặc là có lẽ hắn cũng khờ thật. Đây cũng là lý do mà Thái Lê Minh Hiếu thường cảm thấy mình chẳng còn giá trị lợi dụng nào, ngoại trừ như một con chó canh cổng, mỗi ngày đều ngồi đợi từ trường và lỗ hổng biến động.

Nhưng khi hắn vô tình để lộ ra tâm tình đó, cũng là đầu tiên Thái Lê Minh Hiếu nhìn thấy sự giận dữ của chàng trai nhỏ xinh đẹp ấy. Lúc ấy Hồ Đông Quan đang nghiêm túc vẽ một cái mô hình kỹ thuật gì đó trên giấy, chợt tức tối buông bút xuống, nắm chặt lấy tay hắn và kéo ra một góc hành lang bên ngoài thư viện.

“Anh có biết những ngày chưa tìm được cha, tôi đã sống như thế nào không?” Cậu giận dỗi hỏi hắn. “Mỗi ngày đều tự lừa dối bản thân rằng mình vẫn ổn, đi đi về về giữa nhà và học viện như một cái máy, lao đầu vào đọc hết những tài liệu mà tôi chưa từng đọc, chỉ với hy vọng nhỏ nhoi sẽ tìm thấy điều gì đó có ích, một manh mối để tìm được cha tôi. Nhưng tất cả đều vô vọng.”

Nói đoạn, cậu nắm lấy cánh tay từng bị thương của hắn, kéo ống tay áo lên và miết nhẹ vết sẹo đã mờ.

“Nhưng chính anh là người đã cứu vớt tôi lúc đó. Chính anh đã dùng thiết bị liên lạc của cha tôi để kết nối với robot pháo bông mà cha đã làm rơi ngoài cánh rừng. Và cũng chính anh là người tìm được tọa độ của cha tôi ở Adonis trước khi đến đây, để khi lỗ hổng biến động, vừa khéo giúp được luồng sáng tín hiệu từ con robot ấy vượt xuyên cả không gian đến với thế giới của tôi.”

“Cậu… sao cậu biết vậy, tôi chưa từng nói…”

Hồ Đông Quan bật cười, cậu vẫn còn hơi tức một chút, đấm nhẹ vào ngực hắn.

“Anh đúng là khờ thật đấy. Người tạo ra robot ấy là tôi, cách nó vận hành như thế nào tôi là người hiểu rõ nhất. Nếu không phải người giữ thiết bị liên lạc là anh đã kích hoạt nó, tôi chắc chắn nó sẽ không tự khởi động lại lần nữa. Anh đã làm được rất nhiều thứ. Anh cho tôi niềm hy vọng lớn lao và duy nhất khi tất cả mọi thứ xung quanh chỉ là một màn đêm mịt mù không ánh sáng. Anh cho tôi sự dịu dàng và ấm áp trong lúc tôi đang vô cùng sợ hãi ở một nơi xa lạ. Và… ngay cả vào giây phút anh không còn tỉnh táo nhất, anh cũng có đủ sức mạnh đế dừng lại, kiểm soát chính mình. Tôi nhận ra anh sợ đau, anh sợ kim tiêm, nhưng anh vẫn dùng nó để tiêm thuốc ức chế chỉ vì không muốn làm tôi bị thương.”

Thái Lê Minh Hiếu ngẩn người nghe Hồ Đông Quan kể lại từng chút một. Những điều mà hắn đã làm đó, bản thân hắn cũng chẳng hề suy nghĩ gì nhiều, còn cảm thấy đó là hiển nhiên. Có lẽ là do thói quen và sự giáo dục từ nhỏ. Trước khi bị đưa đến đây vào năm 12 tuổi, hắn cũng đã từng có một gia đình vô cùng ấm áp dịu dàng. Cha mẹ hắn luôn nói rằng, hắn phải dùng sự dịu dàng lương thiện để đối đãi với thế giới này, thì thế giới rồi cũng sẽ dịu dàng và lương thiện đáp lại hắn. Nhưng cha mẹ hắn lại chưa từng nói cho hắn biết, nếu thế giới chỉ còn một mình hắn tồn tại, vậy sự dịu dàng và lương thiện mà hắn cho đi ấy, rồi sẽ được ai hồi đáp?

Nhưng ngày hôm nay, đã có một đóa hoa sơn trà màu đỏ đau lòng vì hắn.

Đóa hoa xinh đẹp và thông minh ấy, là đóa hoa trong sáng và thiện lương nhất mà hắn từng gặp trong đời. Cậu buồn khi thấy hắn buồn, đau lòng khi nhìn thấy vết sẹo đã mờ của hắn, giận dữ khi hắn xem nhẹ bản thân mình. Và hơn ai hết, những gì hắn làm, những điều nhỏ nhặt hiển nhiên, từng chút một đối với cậu đều là những điều quan trọng. Là những điều khiến hắn trở thành một con người quan trọng, một người đang thật sự sống, có thể đem đến hy vọng cho người khác.

Dường như có điều gì đó len lỏi trong tim Thái Lê Minh Hiếu, như một hạt giống của mùa xuân, nảy mầm, đâm chồi, bén rễ. Hốc mắt của hắn nóng lên, vài giọt nước như chực chảy ra từ trong khóe mắt.

Thái Lê Minh Hiếu ôm chầm lấy Hồ Đông Quan, vùi đầu mình vào hõm vai cậu. Hắn không biết mình đang làm gì, cũng không biết mình cần nói gì. Hắn chỉ muốn ôm người trước mặt, như giữ lấy một chốn an toàn của riêng hắn. Một nơi mà ở đó, hắn không còn cô quạnh nữa. Khi hắn tử tế, sẽ có người khen ngợi sự tử tế của hắn. Khi hắn dũng cảm, sẽ có người tán dương sự dũng cảm ấy. Và khi hắn hi sinh vì cậu, từ bỏ mọi ích kỷ cá nhân trong lòng để buông tay cậu trở về với Adonis, liệu rằng cậu cũng sẽ nhớ đến hắn, nhớ đến một gã khờ luôn nghĩ mình chẳng có gì trong tay.

Hồ Đông Quan không biết vì sao Thái Lê Minh Hiếu đột nhiên lại ôm mình, nhưng cậu không đẩy hắn ra, chỉ ngập ngừng vỗ về lên lưng hắn. Cái ôm lại siết chặt thêm một chút. Cậu bật cười, cũng vươn tay ôm lại hắn chặt hơn một chút.

“Thái Lê Minh Hiếu, anh phải nhớ là, sự tồn tại của anh rất quan trọng. Những người anh từng giúp đỡ, dù họ có nhớ đến anh hay không, nhưng vì anh đã từng tồn tại, nên cuộc đời của họ cũng đã xảy ra biến số vì anh. Em cảm thấy mình rất may mắn, may mắn vì đã gặp được anh, may mắn vì anh là người đã giúp cha em, may mắn vì anh đã luôn ở đó khi em và cha cần. Con người ta không ai được lựa chọn số phận của mình khi sinh ra. Nhưng tử tế lại là một sự lựa chọn. Bởi vì anh lựa chọn thiện lương và tử tế, nên em càng cảm thấy may mắn vì đã được gặp một người dịu dàng như anh.”

Cảm nhận được trên vai mình có chút ấm ấm, Hồ Đông Quan nhận ra dường như hắn đang khóc. Cậu mỉm cười, vỗ về hắn. Bỗng dưng cũng thấy hơi muốn khóc.

Một người đàn ông tốt như thế này, nếu như thế giới thật sự công bằng, sẽ không thể nào có chuyện vĩnh viễn bị nhốt ở đây.

Còn nếu như thế giới này thật sự không công bằng, vậy thì Hồ Đông Quan muốn làm người phá vỡ sự không công bằng ấy. Bằng bất cứ giá nào, cậu cũng sẽ mang hắn rời đi, vượt ra ngoài bức tường lạnh lẽo, nắm tay hắn cùng ngắm nhìn vô vàn thế giới khác nhau trong vũ trụ bao la này.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến